Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 129: Cáo mượn oai hùm

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Còn Hứa Linh Vân lúc này đã cưỡi bạch hạc bay giữa không trung, mãi không thấy Phương Hành đi ra, trong lòng hơi bất đắc dĩ, nàng ta biết, yêu cầm đều có yêu tính chiếm phần lớn, cứng đầu ngang ngược, dã tính khó thuần phục, Phương Hành muốn thuần phục Kim Ô một cách dễ dàng căn bản là không thể nào, đang nghĩ có nên khuyên hắn hay không, thì chợt  thấy Phương Hành cười ha ha, cưỡi con yêu cầm nọ bay lên....

Hứa Linh Vân thấy thế, trong lòng không kiềm được cười thầm, nghĩ rằng hắn thật sự thuần phục được sao?

Nàng ta lại chẳng hay, yêu cầm bình thường đầy yêu tính, trí thông minh thấp, đương nhiên khó thuần phục được, nhưng Kim Ô lại đã quen việc giả thần giả quỷ, còn thông minh hơn con người, chẳng cần thuần phục gì cả, đưa ra điều kiện có thể thoả mãn nó là được.

Đợi Kim Ô bay tới trước mặt, Hứa Linh Vân đánh giá Phương Hành một phen, lại thấy hắn đã đổi sang bộ đạo bào màu xanh, chất liệu không tầm thường, chân mang một đôi giày da thú cao ngang gối, mái tóc dày màu đen đan lẫn màu trắng được buộc đơn giản ở sau gáy bằng thiết hoàn, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, nét mặt vô cùng hào hứng, tay cầm một thanh đại đao cao gấp đôi hắn, đặt nằm ngang trên hai đầu gối, trông uy phong lẫm liệt.

Kim Ô đang cưỡi có bộ lông vàng phủ khắp người, trông cũng rất đẹp, chỉ là nhiều chỗ trên người không có lông, nhìn rất chi là kì quái.

"Không dùng Khổn Tiên Tác để trói, là ngươi thật sự đã thuần phục được nó sao?"

Hứa Linh Vân hơi tò mò hỏi thăm.

Phương Hành cười ha ha một tiếng, nói: "Tất nhiên rồi, cảm hóa nó bằng tình cảm mà!"

Kim Ô cưỡi bên dưới lập tức quay đầu nhìn hắn khinh bỉ, Phương Hành cũng liếc mắt nhìn nó một cái.

"Đi thôi, ta đã hỏi vị trí của bọn họ rồi!"

Hứa Linh Vân nhẹ nhàng mỉm cười, không hỏi thêm nữa, tiếp theo đó bạch hạc dưới chân kêu vang một tiếng, nhanh chóng bay đi.

Phương Hành cũng hăng hái bừng bừng. Khi ấy lần đầu cưỡi Kim Ô là do chạy trốn, không thể tận hưởng được, cảm giác bây giờ thì lại khác hẳn, thấy Hứa Linh Vân trong tích tắc đã bay xa trăm trượng, bèn vỗ đại đao vào mông Kim Ô, quát lên: "Đi!"

Kim Ô nóng nảy, kêu lên: "Ông đây không phải là ngựa của ngươi..."

Phương Hành vội vàng dỗ dành: "Đúng rồi đúng rồi, thật lòng xin lỗi nha. Ngươi là chim của ta!"

Kim Ô giận dữ, quát lên: "Khốn kiếp, ta liều mạng với ngươi!"

Nó lật người trên không trung, muốn quay lại mổ Phương Hành một phen.

"Muốn tạo phản hả?"

Phương Hành cũng giận dữ, giơ quả đấm đánh nhau với nó.

Bùm bùm bộp bộp, một người một chim đánh nhau loạn xạ trên trời.

Hứa Linh Vân đã bay ra xa mấy trăm trượng, nhưng thấy Phương Hành chưa theo kịp, bèn quay đầu lại nhìn, thấy hắn đánh nhau với Kim Ô rất kịch liệt, không khỏi lắc đầu, nói: "Ta cũng đã nói rồi, yêu cầm không dễ gì thuần hóa được đâu..."

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông lúc này cũng không trực tiếp chạy tới nơi phong ấn, mà là đang du ngoạn trong Loạn Hoang sơn, săn giết yêu thú khắp nơi. Hết cách rồi, lần này trước khi đến, trưởng lão truyền pháp của các cốc đã dặn dò, lần này đi Loạn Hoang sơn tuy là để lịch luyện, nhưng cũng xem như là cơ hội tông môn cho bọn hắn đi thu thập tài nguyên, toàn bộ yêu đan linh dược có được, tông môn sẽ không lấy lại, có thể để dành cho bản thân mình. Cũng tức là, tông môn ban phát một cơ duyên lớn, nhưng có thể thu thập được bao nhiêu tài nguyên thì phải xem chính bản thân mình.

Trên một ngọn núi nhỏ, Hạt Vĩ Sư đầu sư tử, đuôi bò cạp, trên đầu mọc xích lân, lười biếng bước ra, cơ thể nó dài khoảng ba trượng, tựa như một con voi khổng lồ, đây là một con yêu thú thất giai, bên khóe miệng nó có vết máu, hình như mới vừa ăn xong, đang muốn lười biếng trở về huyệt động của mình, thế nhưng bỗng nhiên, lông trên cổ nó xù lên, dựng đứng như kim.

Cũng đúng lúc này, chợt có một người quát lên: "Tế kiếm!"

"Xoẹt xoẹt xoẹt..."

Trong Loạn Hoang sơn, có hơn mười đạo kiếm quang bay ra, đan thành tấm lưới ngăn đường lui của nó.

"Tỏa Yêu Liên!"

Giọng nói nọ lại vang lên, lập tức có bốn cái bóng vọt ra, cầm hai sợi xích đỏ nhanh chóng quấn một vòng quanh Hạt Vĩ Sư, trói nó lại tức thì. Sợi xích sắt phát ra hồng quang, bộ da lân cứng cáp của Hạt Vĩ Sư lập tức phát ra âm thanh bị nướng “xèo xèo", nó đau rống to, trong cơn giận dữ, vung cái đuôi bò cạp, đâm vào một người nọ ở phía bên trái.

"Thần Cơ Nỏ..."

Giọng nói nọ vội quát lên, ba đạo bạch quang "xoẹt xoẹt xoẹt" bắn ra từ đằng sau loạn thạch, trong chớp mắt ghim vào người Hạt Vĩ Sư.

Hạt Vĩ Sư gào thét, cơ thể vùng vẫy kịch liệt, rồi chán nản ngã xuống đất, song lúc bấy giờ, tên đệ tử ở phía bên trái cũng kêu gào thảm thiết, chợt thấy trên cánh tay phải của hắn xuất hiện một cái lỗ đen, bên trong tuôn ra máu đen không ngừng, làm ướt cả tay áo, khuôn mặt hắn kinh hoàng, luôn miệng kêu la, là do trước khi Hạt Vĩ Sư bị tên đâm trúng đã đả thương hắn.

Ở phía sau loạn thạch, có một người nhanh chóng nhảy ra, gương mặt thật thà lộ nét lo lắng căng thẳng, đi tới trước mặt người đệ tử nọ, tay đè lên vai phải của hắn, rồi sau đó kiếm quang chợt lóe, chém đứt cánh tay phải của đệ tử.

Hắn nhanh tay bôi thuốc cho đệ tử này, miệng áy náy nói: "Lưu sư đệ, tại ta, đều tại ta hết..."

Cảm giác vui mừng khi săn giết thành công Hạt Vĩ Sư của các đệ tử khác biến mất trong nháy mắt, bọn họ đều nhìn cảnh tượng này một cách kinh ngạc.

Đám người kia, chính là đệ tử Đoán Chân Cốc, mà người ra hiệu lệnh, lại là Ngô Tương Đồng.

Phương Hành bị thương chưa lành, đang bế quan dưới hộ pháp của Hứa Linh Vân, Ngô Tương Đồng vốn định dẫn dắt đệ tử Đoán Chân Cốc cùng đợi Phương Hành xuất quan, thì lại bị Tiêu Kiếm Minh khiển trách cho mấy câu, nói không nên vì một người mà làm trễ nãi cả hành trình làm nhiệm vụ, bây giờ đi đến nơi phong ấn, tăng cường phong ấn yêu vương mới là việc đúng đắn, vì thế đệ tử Đoán Chân Cốc đành đi theo cả đoàn người tiến về phía trước.

Nhưng đám người Tiêu Kiếm Minh lại không trực tiếp đi tới nơi phong ấn, mà là săn giết yêu thú dọc đường đi, từ từ đi đến nơi cần đến, đệ tử Đoán Chân Cốc cũng không có ý kiến gì về chuyện này, muốn săn giết thì săn giết thôi, dù sao các đệ tử Đoán Chân Cốc cũng chẳng giàu có, nhưng lại do chuyện của Phương Hành, mà đệ tử Đoán Chân Cốc bị đám người theo đuôi Tiêu Kiếm Minh âm thầm chèn ép.

Bình thường phối hợp săn giết yêu thú, cho dù đệ tử Đoán Chân Cốc có góp sức, thì cuối cùng cũng không phân được gì, chịu thiệt như vậy hết mấy phen, Ngô Tương Đồng có hiền lành đến đâu đi chăng nữa cũng chịu không được, dứt khoát tự dẫn đệ tử Đoán Chân Cốc ra ngoài săn yêu, thế nhưng hắn lại không có tài năng như Phương Hành, vì thế lựa cách săn yêu mà các đệ tử Đoán Chân Cốc am hiểu nhất, đó chính là mai phục, sau đó lại tính toán, dựa vào việc phối hợp pháp khí, giết chết yêu thú trước lúc nó kịp phản ứng.

Nhưng mà, cho dù hắn đã vô cùng cẩn thận thì vẫn không tránh được trường hợp thương vong, đệ tử cụt tay này đã là người thứ ba bị thương rồi, hôm qua thì có một người bỏ mạng do yêu thú phản kích.

"Có Phương tiểu sư huynh ở đây thì tốt biết mấy..."

Ngô Tương Đồng băng bó vết thương cho đệ tử cụt tay, trong lòng không khỏi than nhẹ.

Vào lúc này, tác dụng của việc có cao thủ chiến đấu trấn áp kẻ địch đã thể hiện rõ mồn một, nếu Phương Hành có mặt ở đây, dựa vào khả năng phản ứng và thực lực của hắn, rất có thể sẽ giữ được cánh tay cho đệ tử kia. Thậm chí là, chỉ cần nhận thấy sự nguy hiểm của con yêu thú vừa rồi, không chừng một mình hắn đã nhảy ra chém nó, dù sao khả năng chém yêu thú lục giai như cắt cỏ kia của hắn chẳng phải chuyện đùa.

Hạt Vĩ Sư đã bị thương nặng, chỉ còn một hơi tàn, Ngô Tương Đồng băng bó cánh tay của đệ tử bị thương xong, định phân phó những người khác giết con yêu thú này để lấy đan, thì chợt thấy một bóng người cách đó không xa đi đến, kiếm quang bay vút, trong chớp mắt, chém xuống cổ họng của Hạt Vĩ Sư, chấm dứt hơi thở cuối cùng của nó, đồng thời cười to: "Ha ha, lại kiếm được một viên yêu đan thất giai..."

Ngô Tương Đồng quay đầu lại, liền nhìn thấy người đã tế ra phi kiếm, người đó đương nhiên là Thân Kiếm, bấy giờ dáng vẻ Thân Kiếm tự đắc, trên mặt treo nụ cười phấn khởi, nhìn Ngô Tương Đồng một cách khiêu khích, giương tay thu phi kiếm về.

Gương mặt Ngô Tương Đồng lộ nét giận dữ, hắn quát lên: "Thân Kiếm Thân sư huynh, ngươi có ý gì đó?"

Thân Kiếm cười nói: "Gặp được yêu thú, tất nhiên ai cũng có thể chém, mọi người đều dựa vào bản lĩnh, ai giết nó thì yêu đan thuộc về người đó!"

Ngô Tương Đồng tức giận nói không nên lời, ngưng một lại  mới hét lên: "Nhưng rõ ràng đây là do chúng ta đánh được cơ mà!"

Thân Kiếm cười lạnh nói: “Đệ tử Thanh Vân Tông chúng ta nhiều người như vậy, đều đến Loạn Hoang sơn này đồng tâm hiệp lực trảm yêu, sao có thể phân định rạch ròi ai ra tay ai không ra tay cơ chứ? Tiêu Kiếm Minh sư huynh đã lập ra quy củ, để tránh tranh đoạt nhau, việc phân chia được quyết định bởi người cuối cùng giết yêu thú, chuyện khác thì ta không biết, chỉ biết là nhát kiếm cuối cùng là bản thân ta Thân Kiếm chém!"

Nghe hắn nói ra ba chữ "Tiêu Kiếm Minh", Ngô Tương Đồng liền bùng nổ cơn giận.

Mấy ngày qua, Tiêu Kiếm Minh để ý thân phận của mình, cũng không trực tiếp nhắm vào Đoán Chân Cốc, ngược lại mấy tên đệ tử do Thân Kiếm cầm đầu không ít lần dùng danh nghĩa của hắn ta để chèn ép đệ tử Đoán Chân Cốc, song cho dù Tiêu Kiếm Minh không trực tiếp nhắm đến, nhưng lúc đệ tử Đoán Chân Cốc lên tiếng bất bình, hắn ta lại hờ hững nói mấy câu như "Lấy đại cục làm trọng", chèn ép đệ tử Đoán Chân Cốc nói không ra lời, đành chịu uất ức.

Vài lần trước đó Ngô Tương Đồng cũng đã nhường rồi, dù sao hắn không dám đắc tội Tiêu Kiếm Minh, cũng không muốn đắc tội, nhưng lần này, Hạt Vĩ Sư là do Lưu sư đệ dùng một cánh tay để đổi lấy, làm sao hắn có thể cam tâm dâng hai tay nhường cho được chứ?

"Để diệt con yêu thú này, Lưu sư đệ của Đoán Chân Cốc chúng ta đã mất đi một cánh tay, kính xin Thân sư huynh chớ nên ép vào đường cùng!"

Cuối cùng Ngô Tương Đồng vẫn kiềm chế cơn giận, lạnh lùng mở miệng, hi vọng Thân Kiếm sẽ lùi một bước.

Thân Kiếm ngẩn ra, hơi do dự, song đúng lúc này, bỗng nhiên Lưu sư đệ, người có cánh tay bị thương, tức giận quát lớn: "Thân Kiếm, ngươi ức hiếp chúng ta như vậy, chẳng lẽ không sợ Phương tiểu sư huynh đến đòi lại công bằng cho chúng ta sao?"

"Phương tiểu sư huynh?"

Thân Kiếm trên mặt đột nhiên hiện ra nét hận thù, nói: "Hắn ba ngày rồi mà vẫn chưa đuổi theo kịp, chẳng biết bị thương đến mức nào rồi, hơn nữa hắn đã đắc tội Tiêu Kiếm Minh sư huynh, còn có thể sống thoải mái sao? Hừ, đến bây giờ các ngươi còn không biết hối cải, nếu các ngươi đã xem tiểu quỷ này là cây cỏ cứu mạng, vậy thì con yêu thú này chắc chắn vào tay ta rồi, có bản lĩnh thì kêu hắn tìm ta đòi đi!"

Nói rồi sải bước dài, bắt lấy Hạt Vĩ Sư.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...