Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 132: Gan to hơn trời
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Phương... Phương tiểu sư huynh tới rồi à?"
Đệ tử Đoán Chân Cốc đang bị người khác chất vấn, tâm trạng vô cùng sợ hãi chợt mừng như điên, bốn năm người mở miệng kêu to.
Ngẩng đầu lên thì thấy hai bóng dáng một xám một vàng từ không trung bay tới, đấy chẳng phải là Hứa Linh Vân và Phương Hành sao? Phương Hành ngồi xếp bằng trên lưng một con Kim Ô khổng lồ, hắn mặc đạo bào thủy hỏa, treo một cái hồ lô bên hông, tóc buộc đuôi ngựa, chân đi giày da thú, cầm trong tay Thanh Long Bích Diễm Đao, uy phong nghiêm nghị, bay cùng Linh Vân sư tỷ lúc ẩn lúc hiện như tiên, phong thái như thần tiên quyến lữ.
Mà Thân Kiếm liếc thấy Phương Hành thì trong lòng nhất thời run lên, dường như hắn không nghĩ tới chuyện Phương Hành đuổi kịp nhanh như vậy. Phong Thanh Vi nghe hai chữ "Quần lót" thì sắc mặt bỗng chốc vô cùng khó coi. Còn Tiêu Kiếm Minh nhìn thấy Hứa Linh Vân và Phương Hành sóng vai bay tới, vẻ mặt hắn ta không vui.
Hắc ưng và bạch hạc vốn là bỉ dực song phi điểu trong lòng đệ tử Thanh Vân Tông, hôm nay con Kim Ô nửa đường xuất hiện kia rốt cuộc là gì đây?
"Ha ha, xem đám các ngươi như thể gia gia chết tang thế này, bị người ta bắt nạt hả?"
Phương Hành nhảy xuống từ trên lưng Kim Ô, cười lớn nói với đệ tử Đoán Chân Cốc: "Đừng có vẻ mặt đưa đám nữa, bổn sư huynh tới rồi, các ngươi liệt kê danh sách xem ai bắt nạt các ngươi ra đây, để ta giết chết bọn chúng xả giận cho các ngươi!"
Chúng đệ tử Thanh Vân Tông nghe xong thì sắc mặt vô cùng phong phú. Đòi giết người ngay trước mặt đệ tử đồng môn, tiểu quỷ này nói chuyện thật sự không kiêng kỵ gì mà! Vẻ mặt Thân Kiếm lại càng khó coi, không nhịn được liếc Tiêu Kiếm Minh một cái, hắn thật sự sợ tiểu quỷ không sợ trời không sợ đất này giết mình, chỉ hi vọng Tiêu Kiếm Minh sư huynh xem trọng biểu hiện của mình mấy ngày qua!
"Xin Phương tiểu sư huynh làm chủ cho ta..."
Lưu sư đệ đã mất một cái cánh tay, mắt rưng rưng bỗng nhiên nửa quỳ trước người Phương Hành, y nhanh chóng kể lại chuyện mình mất một cái cánh tay mới bắt được một con Hạt Vĩ Sư mà lại bị Thân Kiếm cướp đi trên đường. Những đệ tử Đoán Chân Cốc khác cũng ở bên cạnh tố cáo, ngay cả Ngô Tương Đồng trầm mặc ít nói cũng bổ sung vài chi tiết.
Hứa Linh Vân nhìn thoáng qua Phương Hành vừa đáp xuống đã được đệ tử Đoán Chân Cốc vây quanh, khóe miệng nàng ta mỉm cười rồi đi thẳng về phía trước với đệ tử Tê Hà Cốc bên cạnh, lơ đãng kiểm tra nhân số lại một chút, phát hiện không thiếu nên cũng có chút yên tâm.
Mà Tiêu Kiếm Minh thấy dáng vẻ Phương Hành nói chuyện với đệ tử Đoán Chân Cốc thì khẽ nhíu mày, lộ vẻ hơi khinh thường, hắn ta xoay người, lạnh nhạt dặn dò Bì Quân Tử và Phong Thanh Vi: "Nghiệt súc kia đã bị trọng thương, mặc dù độn thổ trốn đi rồi nhưng cũng không đi xa đâu, mau phái người vào núi tìm kiếm tung tích của nó. Có người phát hiện thì lập tức dùng Phi Phù làm tín hiệu, không được sai sót!"
Bì Quân Tử và Phong Thanh Vi đều cung kính đáp lại, dẫn theo đệ tử trong cốc định rời đi nhưng có một kẻ vẫn nơm nớp lo sợ, vẻ mặt đáng thương nhìn Tiêu Kiếm Minh, không định đi theo đám bọn họ, kẻ đó là Thân Kiếm.
"Ngươi còn có chuyện gì?"
Tiêu Kiếm Minh có chút khó chịu nhìn Thân Kiếm, lạnh lùng hỏi.
"Tiêu sư huynh, ta... Ta..."
Thân Kiếm có chút lo lắng liếc qua hướng Đoán Chân Cốc, hơi ngập ngừng nói.
"Có việc gì cứ nói!"
Tiêu Kiếm Minh không kiên nhẫn nhìn về phía sơn lâm, yêu thú cửu giai đã bị hắn ta đả thương, hắn ta cũng không muốn bỏ qua cho nó.
"Kiếm Minh ca ca, là thế này..."
Phong Thanh Vi nhìn thoáng qua, nói lắp bắp rồi đi sang, thấy Phương Hành đến đây thì nàng ta cũng biết chuyện không thể nào hòa giải rồi, lại không dám dối gạt chuyện này với Tiêu Kiếm Minh nên dứt khoát chủ động đi sang, nhanh chóng kể lại sự tình.
"Sao?"
Tiêu Kiếm Minh cũng mới nghe nói chuyện này lần đầu, mặt mày hắn ta có chút không vui, lạnh lùng nhìn Phong Thanh Vi và Thân Kiếm.
Hai người kia lập tức sợ hãi cúi đầu, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng xuống.
"Này? Tên khốn kiếp Thân Kiếm ngươi muốn chết phải không? Giao yêu đan ra đây cho ta!"
Đúng vào lúc này giọng Phương Hành bỗng quát lên, hắn đã nghe đệ tử Đoán Chân Cốc kể lại xong nên nhất thời giận tím mặt, cầm Thanh Long Bích Diễm Đao đi sang chỗ Thân Kiếm, dáng vẻ kia giống như muốn chém Thân Kiếm một nhát. Sắc mặt Thân Kiếm bỗng chốc tái mét, vội vàng lui về phía sau hai bước, một bên đề phòng Phương Hành, một bên dường như cầu cứu nhìn về phía Tiêu Kiếm Minh.
Tiêu Kiếm Minh chau mày, bỗng nhiên chuyển hướng sang Phương Hành quát lên: "Phương Hành, ngươi càn quấy chuyện gì?"
Phương Hành trợn mắt với hắn, kêu lên: "Ta càn quấy à? Kẻ cuối cùng giết chết yêu thú thì kẻ đó lấy yêu đan, ai đưa ra chủ ý này?"
Tiêu Kiếm Minh điềm nhiên đáp: "Là ta đưa ra, ngươi muốn như thế nào?"
Phương Hành không sợ chút nào đón ánh mắt của hắn ta, cười hắc hắc nói: "Ta chỉ hỏi một câu, quy tắc này còn tính hay không?"
Tiêu Kiếm Minh giật mình nói: "Tiêu Kiếm Minh ta đã nói thì tất nhiên giữ lời!"
Phương Hành cười ha ha một tiếng, nói: "Được, trước đây ta vẫn nghĩ ngươi kém quá, thua xa Linh Vân sư tỷ, tuy nhiên nghe lời này của ngươi xong thì ta cảm thấy ngươi vẫn có chút dáng vẻ của đệ tử chân truyền! Các sư huynh đệ Thanh Vân Tông nghe cho kỹ đây, Tiêu Kiếm Minh nói người cuối cùng giết chết yêu thú thì yêu đan sẽ thuộc về người đó, mới nãy các ngươi cũng nhìn thấy con Thanh Ngô cửu giai kia đã bị thương nặng, con mẹ nó, đây là một viên yêu đan cửu giai thuộc tính thổ đó, yêu đan cửu giai đã có giá khoảng bốn vạn linh thạch rồi, hơn nữa còn là yêu đan thuộc tính thổ nên giá trị nhân đôi thành tám vạn linh thạch, nếu dùng nó luyện thành đan rồi bán ra thì giá trị còn có thể gấp mấy lần, hơn hai mươi vạn linh thạch rồi, con mẹ nó giàu có thật, mau mau đi tìm bảo vật đi..."
Tiêu Kiếm Minh nghe xong thì sắc mặt nhất thời trắng bệch, hắn ta nhìn Phương Hành bằng ánh mắt dữ tợn. Tiểu quỷ này đang gây chuyện để đệ tử Thanh Vân Tông phản bội hắn ta, quả nhiên gan to hơn trời! Thế nhưng... Thật sự có kẻ can đảm vì hai mươi vạn linh thạch mà phản bội hắn ta hay không, Tiêu Kiếm Minh cũng không chắc… Hắn ta đảo mắt qua, phát hiện sau khi Phương Hành tính toán giá trị yêu đang thì đúng là có không ít người hiện lên vẻ mặt kỳ lạ. Trước đó đám đệ tử kia có thể chưa từng nghĩ đến chuyện giữ yêu đan làm của riêng nhưng sau khi được Phương Hành nhắc lại quy tắc nọ, lại còn tính giá trị yêu đan trước mặt mọi người nên e là có kẻ sẽ động lòng.
"Tiểu quỷ, ngươi nói hươu nói vượn gì vậy? Thanh Ngô bị Tiêu Kiếm Minh sư huynh đả thương nên tất nhiên phải thuộc về Tiêu Kiếm Minh sư huynh!"
Phong Thanh Vi tức giận vô cùng, hét lớn với Phương Hành.
Phương Hành mắng: "Vớ vẩn, tôn tử nào vừa mới nói ai giết yêu thú thì yêu đan thuộc về người đó đấy?"
"Ngươi!"
Phong Thanh Vi nhất thời đỏ bừng mặt, len lén nhìn Tiêu Kiếm Minh một cái.
Vẻ mặt chúng đệ tử Thanh Vân Tông xung quanh bỗng chốc khẩn trương, hầu như không thể tin được vào lỗ tai của mình.
Bọn họ coi như phục Phương Hành, hắn lại dám mắng "tôn tử nào nói" ngay trước mặt Tiêu Kiếm Minh sư huynh, hắn thật sự không sợ chết sao?
Ngay cả Hứa Linh Vân cũng có chút bất đắc dĩ thở dài, nắm nhẹ bàn tay, chuẩn bị ra tay cứu viện.
Ánh mắt Tiêu Kiếm Minh lộ sự lạnh lẽo, tuy trước đây thúc thúc của hắn ta nhiều lần dặn dò cố gắng sử dụng một chút thủ đoạn uyển chuyển để từ moi bí pháp mà Bạch Thiên Trượng truyền cho tiểu quỷ này ra, hơn nữa không phải tình huống đường cùng thì tuyệt đối không thể dùng sức mạnh, chỉ sợ chọc giận Bạch Thiên Trượng mới vừa bế tử quan, thế nhưng hắn ta không thể nén cơn giận nơi đáy lòng được nữa, cho tới bây giờ không kẻ nào dám mắng hắn ta như vậy.
Hắn ta cũng không nhịn được mà tự hỏi, chẳng lẽ bốn năm không về mà uy tín của mình ở tông môn bị hạ thấp xuống đến mức độ như vậy hay sao?
Hắn ta đã quyết định dù như thế nào cũng phải dạy dỗ tiểu vương bát đản này một chút.
"Tiêu sư huynh, quy tắc mà ngươi nói vẫn giữ chứ?"
Đúng vào lúc này thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, hóa ra là Hứa Linh Vân.
Tiêu Kiếm Minh tức giận run lên, thầm nghĩ: "Chẳng biết tại sao Linh Vân sư muội lại thân thiết với tiểu quỷ này như thế, nếu ta cố chấp động thủ với tiểu quỷ này thì e rằng chắc chắn nàng sẽ ngăn cản. Đáng ghét, tuy chưa chắc nàng có thể ngăn ta lại nhưng nếu ta vẫn cố động thủ vậy thì chẳng những đắc tội với sư thúc tổ Bạch Thiên Trượng, sư thúc Thiết Như Cuồng, và còn cả đạo lữ tương lai này luôn…”
Vừa nghĩ như vậy, cơn tức giận trong lòng xẹp xuống một cách kỳ lạ.
Tiêu Kiếm Minh từ đó đến giờ thuận lợi trong mọi chuyện, đứng trên cao của Sở vực nhưng lần đầu tiên hắn ta cảm thấy dạy dỗ người ta cũng khó như vậy...
"Quân tử nhất ngôn nặng tựa thiên đỉnh, nếu ta nói ra thì là thật!"
Tiêu Kiếm Minh lạnh lùng đáp, đồng thời lạnh lùng liếc mắt chúng đệ tử Thanh Vân Tông, ánh mắt uy nghiêm, chứa đựng sự uy hiếp. Trong lòng hắn ta dâng lên sự kiêu ngạo, hắn ta không tin có kẻ dám vì viên yêu đan này mà ngỗ nghịch với mình thật. Hơn nữa hắn ta có nhiều người tìm kiếm giúp như vậy, vừa phát hiện tung tích Thanh Ngô thì sẽ lập tức đi giết nó, dù như thế nào thì yêu đan cũng lọt vào trong tay hắn ta, tiểu quỷ này hoàn toàn không có tư cách tranh đoạt, tuy Hứa Linh Vân có nhưng thực lực nàng ta cũng không thể so sánh với Tiêu Kiếm Minh, vì vậy hắn ta có chấp nhận quy tắc này thì có sao?
Chúng đệ tử Thanh Vân Tông thấy ánh mắt của hắn ta trong lòng nhất thời hoảng hốt. Cho dù một số người ban nãy còn đang toan tính nhưng giờ cũng lập tức xóa sạch ý nghĩ ấy. Không phải ai cũng giống như Phương Hành dám trực tiếp chọc giận đệ tử chân truyền Thanh Vân Tông - đại sư huynh Tiêu Kiếm Minh.
"Các ngươi đi đi, tìm được tung tích nghiệt súc đó thì dùng Phi Phù làm tín hiệu!"
Tiêu Kiếm Minh rất hài lòng với phản ứng của chúng đệ tử Thanh Vân Tông, hắn ta lạnh lùng dặn dò một tiếng.
Mọi người muốn đi vào sơn lâm tìm kiếm thì Phương Hành bỗng nhiên cười hắc hắc, vừa hô: "Ta biết các ngươi cũng không dám đắc tội ai kia, thế nhưng các ngươi cũng đừng sợ, nếu tìm được tung tích Thanh Ngô thì lặng lẽ truyền tin cho ta và Linh Vân sư tỷ là được, chỉ cần tin tức chính xác thì dù truyền cho ta hay là Linh Vân sư tỷ, ta cũng sẽ đưa ba vạn linh thạch làm thù lao, hơn nữa còn giúp ngươi giữ bí mật!"
"Xoẹt..."
Phương Hành nói câu kia xong thì bỗng chốc có không ít đệ tử Thanh Vân Tông lung lay trong lòng.
"Răng rắc..."
Mặt Tiêu Kiếm Minh lóe lên sự tức giận, một khối đá xanh dưới chân đột nhiên bị hắn ta đạp nát bấy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook