Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 134: Nơi phong ấn yêu vương Kim Đan

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Kim Ô vừa nói xong thì nhỏ vài giọt máu tươi vào bên trong đỉnh, sau đó phát động yêu khí, tiểu đỉnh không ngừng xoay tròn, không lâu sau thì một luồng khí tức người bình thường hoàn toàn không thể nhận ra tản đi bốn phương tám hướng, yêu thú trong sơn lâm bắt đầu thấp thỏm sợ hãi, Kim Ô nhắm mắt lại như thần côn, yên lặng niệm tụng chú ngữ cổ xưa như thể đang âm thầm khống chế sức mạnh này. Qua chừng bảy hơi thở thì nó mở mắt, há mồm nuốt tiểu đỉnh xuống.

"Được rồi, đi thôi!"

Nói rồi nó giang cánh, bay về phía tây nam.

Phương Hành cân nhắc một chút rồi cười hắc hắc, nói: "Vội làm gì, dẫn bọn họ tới trước đã!"

Vừa nói vừa đưa tin cho Ngô Tương Đồng, kể qua tình hình một lần rồi sau đó quay lại lượn vòng trên sơn lâm, không vội đi tìm.

Qua khoảng một nén hương thì quả nhiên thấy đệ tử Sơn Hà Cốc và Thư Văn Cốc phía dưới đều lao về phía đông nam, mà Tiêu Kiếm Minh bay trên không trung cũng nhìn thoáng qua hướng Phương Hành xa xa rồi điều khiển thiết ưng, bay đi về hướng đông nam.

Thấy phần lớn nhân mã đã chuyển hướng sang kia nên Phương Hành thong thả cưỡi Kim Ô bay đi.

Sau khi nghe lời của Kim Ô xong, hắn chủ động để Ngô Tương Đồng tiết lộ tin tức Thanh Ngô có thể ở hướng đông nam ra, hắn tin là những đệ tử Thanh Vân Tông khác dù tin hay không thì cũng sẽ đi qua xem xét, sau đó chỉ cần Thanh Ngô có bất cứ dấu vết gì thì cũng sẽ bị bọn họ phát hiện, cuối cùng tin tức lộ ra, mọi người đều bị dẫn qua đó để tranh nhau giết Thanh Ngô.

Hắn cũng không ngu mà lặng lẽ đấu một mình với Thanh Ngô như vậy, khoan bàn đến chuyện mình có thể thuận lợi giết chết Thanh Ngô hay không, chỉ riêng động tĩnh lúc đánh nhau cũng sẽ thu hút sự chú ý của nhiều người. Lỡ Tiêu Kiếm Minh thừa dịp mình đấu với Thanh Ngô mà ở bên cạnh hưởng lợi thì không hay rồi. Vẫn nên để cho Tiêu Kiếm Minh đấu một trận với Thanh Ngô còn mình dùng Long Cân Kinh Minh Cung ở bên cạnh làm ngư ông đắc lợi thì tốt hơn...

Đoàn người đều chạy sang phía bên kia, đi được mười mấy con đường thì mọi người bỗng đồng loạt ngây người.

Chỗ này không có cây cối núi cao nữa mà xuất hiện một tế đàn được núi rừng vây quanh, tế đàn cao chừng ba mươi trượng, dưới rộng trên hẹp, trung tâm tế đàn lại trống không. Từ trên cao nhìn xuống thấy đen ngòm như một con cự thú đang há to miệng định nuốt cả bầu trời, nếu thi triển pháp nhãn thì có thể thấy lờ mờ khói đen phun trào ra trong hắc động nồng nặc yêu khí.

Xung quanh hắc động có chín sợi xích sắt vắt ngang không trung, trên xích sắt khắc đầy phù văn, đến nay cũng không biết đã qua mấy trăm năm mà xích sắt kia vẫn đen nhánh, không có chút rỉ sét, thoạt nhìn vô cùng dọa người.

"Nơi phong ấn..."

"Không ngờ chúng ta lại tới nơi phong ấn!"

Có đệ tử Thanh Vân Tông quát to lên, họ không ngờ trong quá trình tìm kiếm Thanh Ngô lại đi đến nơi này.

Nơi này là tế đàn năm đó yêu vương Kim Đan kỳ bị phong ấn, cũng là bổn nguyên chí địa của đông đảo yêu thú trong Loạn Hoang Sơn, nếu không có tế đàn này thì có lẽ đám yêu thú kia vĩnh viễn cũng chỉ là dã thú bình thường, hoàn toàn không có cơ hội nhiễm yêu khí, cũng chính vì vậy cho nên đệ tử Thanh Vân Tông mới không tiếc công sức gia tăng phong ấn tế đàn một lần nữa.

"Thì ra là vậy, con Thanh Ngô kia chắc bị thương rồi nên mới cần gấp yêu khí để chữa thương, vậy nên nó mới chạy đến đây để hút yêu khí, xem ra vừa rồi ngươi đoán không sai..."

Phương Hành hiểu ra, thấp giọng nói.

Thấy tòa tế đàn lớn như vậy nên trong lòng hắn cũng ngầm thấy kính sợ.

Tế đàn cao ba mươi trượng chỉ để phong ấn một vị yêu vương, nói là tế đàn nhưng thực tế chính là mộ, hơn nữa còn là phần mộ trấn áp yêu vương đương lúc nó còn sống, trấn áp thôi vẫn chưa xong, mấy trăm năm qua còn phải liên tục giải tỏa yêu khí, cưỡng ép đánh tan tu vi của nó, hơn nữa dùng yêu khí để nuôi dưỡng yêu thú dị thảo, cung cấp cho đệ tử đạo môn dùng tu hành… Thủ đoạn này thật sự khiến người ta không rét mà run, hơn xa hang ổ thổ phỉ phàm tục!

Nhất là khi nghĩ tới yêu vương dưới tế đàn có thể còn đang sống mà Phương Hành lạnh toát cả người, một yêu vương Kim Đan cường đại lại bị trấn áp mấy trăm năm, từ hô mưa gọi gió lại biến thành thứ thấp kém, cảm nhận quá trình mình suy yếu từng chút một, hơn nữa còn không có hy vọng, biết rõ sớm muộn gì cũng sẽ hồn phi phách tán, hình phạt kinh khủng nhất thế gian cùng lắm cũng chỉ như thế mà thôi.

"Hắc hắc, thôi đi, sau này phải chú ý, thắng làm vua thua làm giặc, cảm giác bị thua không dễ chịu chút nào đâu..."

Phương Hành không phải là kẻ đa sầu đa cảm nên hồi phục tinh thần rất nhanh, trong lòng cảnh báo bản thân đây chính là kết cục của kẻ thua cuộc.

Nếu người phàm tục thua thì dù sao cũng chỉ mất một mạng, may mà còn có cơ hội luân hồi chuyển thế, lỡ hồn phi phách tán thì cũng chỉ vô tri vô giác tan vào trong thiên địa, còn người tu hành, yêu hoặc ma chủng, tuy nắm trong tay sức mạnh và sinh mệnh lực mạnh mẽ nhưng một khi thua trận thì người thường khó mà tưởng tượng nỗi cảm giác ấy.

Nếu bản thân đã bước lên con đường tu hành thì sau này tuyệt đối phải là kẻ nhốt đối thủ vào tế đàn, chứ không thể làm người bị đối thủ nhốt vào đó, nếu không thà cắt cổ chết sớm còn thoải mái hơn chuyện này.

"Tìm thấy rồi..."

Trong lúc Phương Hành đang suy nghĩ thì không biết ai bỗng gào to một câu, xoay lại thì đã thấy một tấm Phi Phù xông thẳng lên trời.

Phương Hành ngẩn ra, lập tức thúc Kim Ô bay đi.

Cách tế đàn ngoài trăm trượng bỗng có một con yêu thú trông giống hắc long chui lên từ dưới đất, gầm thét điên cuồng phóng về phía bốn năm chấm đen giống như con kiến trên mặt đất, mấy chấm nhỏ này rõ ràng là đệ tử của Thư Văn Cốc, bọn họ phát hiện ra tung tích Thanh Ngô nên lập tức truyền tin bằng Phi Phù nhưng cũng đồng thời chọc giận Thanh Ngô, bị nó điên cuồng công kích.

"Tiêu Kiếm Minh sư huynh cứu mạng..."

Thư Văn Cốc Bì Quân Tử và các sư đệ tế Kim Phù ra để ngăn cản Thanh Ngô tấn công rồi liều mạng kêu to.

Tiêu Kiếm Minh ởnơi xa lạnh lùng nhìn Phương Hành một cái, Phương Hành thì cười ha ha một tiếng, nắm Kinh Minh Cung  trong tay nhưng không xuống. Hành động này như nói rõ ta không lên nhưng ngươi lên rồi thì ta sẽ tìm cơ hội kiếm chác.

Tiêu Kiếm Minh thầm hận nhưng cũng không thể không ra tay bởi vì đệ tử Thư Văn Cốc dùng Phi Phù truyền tin cho hắn ta, bọn họ cũng phụng mệnh của hắn ta vào tìm kiếm tung tích Thanh Ngô, dù như thế nào hắn ta cũng không thể không đếm xỉa đến như Phương Hành.

"Phương sư đệ, nếu ngươi muốn Thanh Ngô thì ta có thể nhường cho ngươi!"

Tiêu Kiếm Minh xa xa nhìn Phương Hành, bỗng nhiên trầm giọng lên tiếng.

Phương Hành ngây người, không ngờ Tiêu Kiếm Minh sẽ nói như vậy, tuy nhiên sau đó cười nói: "Không cần nhường cho ta, mời ngươi trước!"

Lời Tiêu Kiếm Minh nói ra vốn đã có chút ý hòa giải nhưng thấy Phương Hành trả lời như vậy, hiển nhiên không xem lời hắn ta ra gì, cõi lòng không khỏi lạnh lẽo, thản nhiên nói: "Nói cho ngươi một chuyện, Tiêu mỗ ta tu hành mười hai năm, mặc dù không ra gì nhưng cũng khiến những người biết ta hiểu một đạo lý, đó là làm bằng hữu của ta tốt hơn nhiều so với làm kẻ địch của ta!"

Phương Hành nghe ra ý uy hiếp trong lời hắn ta nói, cũng cười cười, đáp: "Ta cũng tu hành bốn năm..."

Tiêu Kiếm Minh lạnh nhạt nhìn hắn, Phương Hành cũng muốn nói ra một câu tương đối uy phong nhưng tài nghệ của thổ phỉ dù sao không bằng người ta, suy nghĩ một hồi lâu, lại chỉ nói câu: "... Đại gia ta chưa từng sợ chuyện gì!"

Tiêu Kiếm Minh cười lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa mà chỉ tay xuống dưới, thiết ưng liền xông xuống.

Tiêu Kiếm Minh hắn ta đã bao giờ nhẫn nhịn với người khác như thế đâu?

Nếu tiểu quỷ này không biết tự lượng sức mình,nhất quyết muốn chống đối với mình thì hắn ta cứ  tìm cơ hội chém hắn là được!

"Vèo..."

Thanh Ngô kéo thân thể bị thương, điên cuồng công kích về phía đám người Bì Quân Tử, sức mạnh khổng lồ tỏa ra, bằng mắt thường có thể thấy đám người Bì Quân Tử không chống đỡ nổi, Tiêu Kiếm Minh cũng đã vọt xuống, hét dài một tiếng, thiết kiếm trong lòng bàn tay trong thoáng chốc chia ra thành vô số luồng kiếm quang giống như một cơn quang vũ, thoáng chốc bao phủ Thanh Ngô, kiếm quang như thể có sinh mệnh mà chém về phía chân và miệng vết thương của nó.

Thanh Ngô gào lên một tiếng đau đớn, hoàn toàn không dám đấu với Tiêu Kiếm Minh, xoay người bỏ chạy.

Phương Hành ở giữa không trung nhìn Tiêu Kiếm Minh xuất thủ, ánh mắt hắn cũng có chút lạnh run.

"Ta nói nhé, sao ngươi lại gây sự với kẻ này chứ, tiểu tử này rất lợi hại đó..."

Kim Ô lặng lẽ truyền âm với Phương Hành, nó hơi không hiểu tại sao Phương Hành nhất định phải đối nghịch với người lợi hại như thế.

Phương Hành cười hắc hắc, nói: "Ai bảo dáng vẻ hắn ta khiến người ta chán ghét như vậy!"

Kim Ô nói thầm một câu: "Làm như ngươi được người ta yêu thích ấy..."

Phương Hành "Bụp" một tiếng đặt đại đao lên cổ nó: "Dáng vẻ tiểu gia có khiến người ta yêu thích không?"

Kim Ô ngượng ngùng nói: "Khiến người ta yêu thích lắm, người gặp người thích, hoa thấy hoa nở..."

"Thật tinh mắt..." Phương Hành khen đôi mắt có thẩm mỹ của Kim Ô.

Tuy ngoài cười hì hì nhưng trong lòng hắn cũng tính toán: "Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết của hắn quả thật lợi hại, lúc trước Linh Vân sư tỷ thi triển Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết cũng đã vô cùng mạnh rồi, thành tựu kiếm quyết của Tiêu Kiếm Minh còn hơn xa nàng ta, xem ra cho dù ta tăng lên hai giai nữa thì khi đối chiến với hắn cũng vẫn không có phần thắng, ta phải nghĩ chút biện pháp mới được..."

"Chít chít..."

Thanh Ngô bị thiết kiếm của Tiêu Kiếm Minh quấn lấy nên chạy không thoát, thân thể bị trọng thương thêm mấy chỗ, nhất thời nôn nóng kêu gào chít chít.

Mà Tiêu Kiếm Minh cũng chậm chạp không hạ sát chiêu, phân tâm một mực đề phòng Phương Hành trên không trung.

Quả nhiên sau chiêu dồn Thanh Ngô đến chỗ chết thì tiểu quỷ ngồi xếp bằng trên lưng Kim Ô bỗng nhiên giơ cung tên lên. Trong lòng Tiêu Kiếm Minh cả kinh, lập tức thu thế công, phòng bị Phương Hành nhưng không ngờ Phương Hành chỉ cầm cung tên lên nhìn rồi buông xuống. Bỗng chốc hắn ta nổi trận lôi đình, trong lòng hắn ta biết không thể tiếp tục như vậy nữa, phải mau chóng kết liễu Thanh Ngô.

"Thanh Vân Nhất Kiếm Nhập Cửu Thiên..."

Tiêu Kiếm Minh bỗng ngâm dài, kiếm quang của thiết kiếm trong tay đột nhiên phá vỡ trời cao, tựa như tia chớp bổ xuống từ giữa không trung.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...