Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 135: Bách Thú Tông Bột Hải Quốc

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Tiêu Kiếm Minh đã dồn hết thực lực chân chính vào nhát kiếm ấy, hắn ta muốn chém chết Thanh Ngô bằng một kiếm.

Cũng vào lúc này, ánh mắt Phương Hành rét lạnh, biết Tiêu Kiếm Minh muốn hạ sát chiêu rồi nên giương Kinh Minh Cung lên, nạp cốt tiễn, rót linh lực vào, phù văn trên thân cung lóe sáng, ngay khoảnh khắc ấy sức mạnh khổng lồ vọt tới từ trong thiên địa, sau đó "Vút" một tiếng, cốt tiễn trên dây biến mất, xé rách không khí, kêu lên một tiếng bén nhọn rồi bay về phía trước, cảnh tượng khiếp người.

Tiêu Kiếm Minh rét lạnh trong lòng nên thiết kiếm hơi chếch, chém Thanh Ngô thành hai nửa. Cũng vào lúc này cốt tiễn đến, "ầm ầm" một tiếng, bắn vỡ vụn khối nham thạch cách hơn ba mươi trượng.

"Vèo vèo vèo..."

Vô số ánh mắt đều nhìn sang Phương Hành, không biết mũi tên kia có mục đích gì.

Giữa không trung, mặt Phương Hành hơi ửng đỏ, hắn ngượng ngùng khoát tay áo, nói: "Hắc hắc, lâu quá không chơi cung tên nên lỡ tay!"

"Mẹ nó, tên khốn này bắn lệch..."

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông đồng loạt oán thầm trong lòng.

Tiêu Kiếm Minh cũng cười lạnh một tiếng, thấy Thanh Ngô lê nửa người còn lại liều mạng chạy trốn ở trong loạn thạch hắn ta lập tức bảo thiết ưng đuổi theo về phía trước, lần này chuẩn bị giết chết nó thật. Phương Hành trên không trung thấy thế nên lại giơ Kinh Minh Cung lên một lần nữa, nạp cốt tiễn vào, phát ra quái lực, vừa kéo cung đã đầy sức mạnh, hắn ngưng thần tập trung tinh thần nhắm ngay Thanh Ngô...

Cách đó không xa, Hứa Linh Vân không tham gia trận tranh đoạt này nhưng nàng ta vô cùng hứng thú quan sát.

Đệ tử các cốc Thanh Vân Tông đều quan sát cảnh tượng này, tâm trạng có chút khẩn trương.

Bọn họ thật sự muốn xem tiểu quỷ dám tranh đoạt con mồi với Tiêu Kiếm Minh sư huynh rốt cuộc có thể thành công hay không.

"Vèo"

"Víu"

Kiếm quang thiết kiếm và tiễn quang cốt tiễn Kinh Minh Cung đồng thời bay ra lần nữa, phóng thẳng tới đầu con Thanh Ngô đã hấp hối kia.

Kiếm quang chậm một chút nhưng cự ly lại gần, vô cùng linh hoạt, hóa thân ngàn vạn, bao phủ một phương. Bạch quang cốt tiễn nhanh hơn một chút nhưng mượn sức mạnh của Kinh Minh Cung nên thanh thế cũng không yếu hơn kiếm quang, ngưng lại một chút rồi phi thẳng đến đầu Thanh Ngô. Chứng kiến hai luồng sức mạnh tất sát đồng thời công kích Thanh Ngô, chúng đệ tử trên dưới Thanh Vân Tông cũng không khỏi khẩn trương.

Đúng vào lúc này, phía trước Thanh Ngô đột nhiên có người "á" lên một tiếng, sau đó một bóng dáng rực đỏ xoáy đến, nửa thân xác Thanh Ngô gần như mất đi lực chống cự bỗng chốc bị bóng dáng này lôi đi, sau đó “ầm ầm” hai tiếng, kiếm quang và tiễn quang đồng thời bay tới, nổ tung mặt đất thành một cái hố to, loạn thạch bỗng chốc bắn ra , bụi mù tràn ngập, không nhìn rõ được cảnh tượng.

"Ha ha. Không ngờ nhặt được một viên yêu đan cửu giai ở đây!"

Một âm thanh cười phá lên, không ngờ lại  là giọng nữ hài, sau khi làn khói tản đi, chúng đệ tử Thanh Vân Tông không khỏi ngẩn cả người, phía sau làn khói lại xuất hiện  một tiểu cô nương mặc váy hỏa đỏ, thoạt nhìn chỉ mười hai mười ba tuổi, nhỏ hơn một chút so với Phương Hành, tay nàng ta cầm một chiếc hỏa tiên, nàng ta đang hứng thú quan sát thi thể Thanh Ngô ở trước mặt.

"Rắc rắc..."

Nàng ta vô cùng thuần thục, bàn tay nhỏ nhắn có sức mạnh khổng lồ tiện tay xé vỏ cứng của Thanh Ngô ra, trông dễ dàng như bóc một con cua, sau đó đưa tay vào trong cơ thể Thanh Ngô, móc một viên yêu đan màu vàng đất lớn cỡ nắm tay ra ngoài, quan sát cẩn thận, bỗng chốc vui mừng kêu lên: "Còn là yêu đan thuộc tính thổ nữa chứ, phát tài thật rồi..."

Tiểu cô nương vui sướng reo lên, chúng đệ tử Thanh Vân Tông hai mặt nhìn nhau, không biết làm sao.

Vụ gì đây?

Sao tự nhiên xuất hiện một dã nha đầu không biết từ nơi nào đến đoạt mất yêu đan?

Cũng vào lúc này, Kim Ô bên dưới Phương Hành bỗng nhiên khẽ run rẩy, thấp giọng kêu lên: "Mẹ kiếp, sao nàng ta lại tới đây chứ?"

Phương Hành kinh ngạc nói: "Sao thế? Cô nương này là ai?"

Kim Ô có vẻ hơi khẩn trương, thấp giọng nói: "Người của Bách Thú Tông - Bột Hải Quốc, con mẹ nó, làm sao nàng ta dám vượt giới tới nơi này?"

Phương Hành nhận thấy nó phản ứng kỳ lạ nên vội vàng thấp giọng quát hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

Kim Ô chép miệng, lẩm bẩm: "Đừng lo lắng, đừng lo lắng, dù sao bọn họ cũng chưa từng thấy dáng vẻ thật sự của ta, chưa chắc có thể nhận ra ta... Bình tĩnh... Bình tĩnh... Rốt cuộc sao họ lại tìm đến đây chứ? Chà mẹ nó, chẳng lẽ ban nãy ta phát động Thú Vương Đỉnh nên bị bọn họ cảm ứng được khí tức rồi? Nhất định là vậy, mau nghĩ biện pháp che đậy khí tức kia mới được..."

Phương Hành đập hai cái trên lưng Kim Ô, thấp giọng kêu lên: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nói mau!"

Kim Ô kêu khổ nói: "Một tháng trước ta làm ăn một chuyến ở Bột Hải Quốc, trộm đi Thú Vương Đỉnh của Bách Thú Tông bọn họ, sau đó trốn vào thâm sơn rồi một đường chạy trốn tới Sở vực, ta vốn nghĩ tu sĩ Bột Hải Quốc không dám vượt vực đuổi theo, ai ngờ nha đầu này xuất hiện ở đây, nhất định là những cao thủ khác của Bách Thú Tông cũng đi theo cùng rồi, nàng ta không thể nào đi một mình được..."

Phương Hành vội vàng hỏi mấy câu, giờ mới hiểu thì ra là Kim Ô gây ra đại họa, nữ hài váy đỏ này lại là tiểu cô cô của Bách Thú Tông, vị trí tương đương với thiếu chủ, khả năng cao vì lấy lại Thú Vương Đỉnh mà Kim Ô đánh cắp về nên đối phương mới đi theo nó xông vào phạm vi Sở vực. Theo lý thuyết ở trong núi thì cũng không dễ dàng tìm ra nó như vậy nhưng mấy ngày nay nó sử dụng Thú Vương Đỉnh liên tục hai lần nên chắc đối phương cảm ứng được khí tức Thú Vương Đỉnh, lúc này mới tìm tới đây...

"Không nhìn ra là ngươi còn giỏi như vậy, trộm Thú Vương Đỉnh nhà người ta luôn đấy, còn nói là đỉnh xoàng nữa..."

Phương Hành hơi cạn lời.

Kim Ô vội la lên: "Bây giờ là lúc nói chuyện này ư? Còn không nhanh chóng nghĩ cách giúp ta đi?"

Phương Hành cười hắc hắc, nói: "Không phải che giấu khí tức thôi sao, không làm khó được tiểu gia!"

Nói xong hắn lấy một cái mặt nạ từ Động Thiên Chỉ Hoàn ra rồi lặng lẽ đưa cho nó, nhanh chóng nói rõ cách dùng, Kim Ô nghe xong đầy mừng rỡ.

Lúc hai người bọn họ thì thầm ở đằng sau thì đám người Tiêu Kiếm Minh đã trao đổi cùng cô nương này phía dưới tế đàn, Thân Kiếm là kẻ đầu tiên nhảy ra, hắn bị Phương Hành hù dọa bể mật nên để nịnh bợ Tiêu Kiếm Minh quả thực tận tâm tận sức, thấy đối phương là tiểu cô nương nên trực tiếp nhảy ra ngoài quát lên: "Lớn mật, ngươi là người phương nào? Trả yêu đan của Tiêu sư huynh đây!"

Nữ hài kia cười hì hì một tiếng, nói: "Gì mà tiểu sư huynh đại sư huynh, yêu thú là do ta giết, yêu đan là của ta!"

"Nói bừa, yêu thú bị Tiêu sư huynh giết, sao có thể để ngươi nói đoạt là đoạt? Mau mau đưa ra đây!"

Thân Kiếm lớn tiếng quát mắng, bước lên trước một bước, giơ tay phải lên.

Nữ hài kia đảo con ngươi một vòng, như cười như không nói: "Ta không đưa thì sao?"

Thân Kiếm ngẩn ra, không ngờ nữ hài này hoàn toàn không xem hắn ta ra gì, quay đầu nhìn thoáng qua Tiêu Kiếm Minh, thấy hắn ta không có ý ngăn trở mình, trong lòng bèn dũng cảm quát lên: "Vậy thì đừng trách ta đắc tội!"

Nói đoạn hắn bèn thi triển ra Dẫn Lực Thuật, định hù dọa nữ hài. Nhưng vào lúc này, nữ hài kia bỗng đổi sắc mặt, nàng ta cũng thi triển Dẫn Lực Thuật, Thân Kiếm chỉ cảm thấy dưới chân trống không, cả người lại bị một sức mạnh to lớn vô hình dẫn dắt, trực tiếp bay về phía nữ hài, thoáng chốc hắn sợ hết cả hồn, mắt thấy mình sắp nhích tới gần nữ hài này nên vội vàng ấn song chưởng lăng không xuống, vừa công mà thủ, chỉ sợ nữ hài này hạ sát chiêu với mình.

Nhưng nữ hài này chỉ cười hì hì một tiếng, tay ngọc thon thon một tay thả một tay phóng, Thân Kiếm đột nhiên bay lên văng về phía đằng sau nàng ta, tiếng nện vào đất vang lên, đột nhiên có một đại hán cao hơn trượng từ trong sơn lâm lao nhanh ra vừa vặn đón Thân Kiếm bay tới, hai cánh tay lớn chụp vào trong không khí tựa như bắt con gà mà nắm lấy Thân Kiếm, mặc cho hắn ra sức giãy dụa nhưng lại không thể động đậy chút nào.

Sắc mặt mọi người Thanh Vân Tông đều cứng lại, Tiêu Kiếm Minh đã đè lên thiết kiếm nhưng thấy tráng hán kia chỉ bắt giữ Thân Kiếm chứ không hạ sát chiêu nên lúc này mới nhịn xuống, ánh mắt như ưng, lạnh lùng nhìn đối phương, suy đoán lai lịch bọn họ.

Hắn ta không hành động thiếu suy nghĩ bởi vì hắn ta đã nhìn ra thực lực của nữ hài này có chút bất phàm.

Lúc nữ hài thi triển Dẫn Lực Thuật, hắn ta đã nhìn ra nữ hài này nhìn như nhẹ nhàng nhưng thật ra đã đã dùng hết toàn lực, chỉ có tu vi Linh Động ngũ trọng thế nhưng khả năng điều khiển pháp thuật tuyệt diệu và nắm thả nặng nhẹ lại vô cùng bất phàm, đừng nói là Thân Kiếm, e là bất cứ ai thuộc trọng nào của tu vi Linh Động trung kỳ cũng khó mà thắng được nàng ta ta.

Đương nhiên hắn ta không sợ nhưng hắn ta tin chắc nữ hài này tất nhiên không đến nơi này một mình, hơn nữa địch ta chưa phân vì vậy không trực tiếp xuất thủ, hắn ta định xem mục đích của đối phương trước rồi mới quyết định.

"Hì hì, bây giờ thì tốt rồi!"

Nữ hài phủi tay, nói: "Các ngươi đừng động đậy, đừng bắt nạt tu vi ta thấp, các ngươi không phải đối thủ của ta!"

Nói xong khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, xoay người nói với cự hán: "Hung Nô, nhóm Chiêu Dương ca ca đâu?"

Cự hán kêu lên "Hà hà" hai tiếng, chỉ về phía tây bắc, hình như là người câm.

Nữ hài gật đầu, nói: "Gọi bọn họ tới đi, đầu mối chắc ở đây rồi!"

Cự hán gật đầu rồi lấy ra một ngọc phù để truyền tin cho người ở i xa.

"Vị cô nương này, không biết ngươi là người nơi nào? Đến nơi thí luyện của Thanh Vân Tông chúng ta để làm gì?"

Tiêu Kiếm Minh tiến lên, lạnh nhạt nói: "Xin thả Thân sư đệ ta ra trước được không?"

Nữ hài thấy hắn ta xong thì hình như có chút kiêng kỵ lui về phía sau hai bước, cười nói: "Ngươi cũng rất lợi hại nhưng cũng không thể ỷ lớn hiếp nhỏ, nhóm Chiêu Dương ca ca lập tức tới ngay, nếu ngươi ức hiếp ta thì bọn họ sẽ ức hiếp lại ngươi, về phần ta nha, thân phận khoan nói cho ngươi biết, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi có nhìn thấy ai sử dụng một cái đỉnh lớn như vậy sai sử yêu thú không?"

Vừa nói vừa làm dấu một chút, lớn chừng ba thước.

Tiêu Kiếm Minh thản nhiên nói: "Không thấy, ngươi thả người ra trước đi!"

Nói xong hắn ta bước lên trước một bước, bàn tay đè xuống thiết kiếm. Dù sao hắn ta cũng là đại đệ tử chân truyền Thanh Vân Tông, dù như thế nào cũng không thể ngồi nhìn đệ tử Thanh Vân Tông rơi vào trong tay người khác.

Nữ hài sợ hết hồn nên nhất thời lui một bước, bỗng nhiên quát to lên: "Chiêu Dương ca ca tới mau, có người ăn hiếp ta..."

Tiêu Kiếm Minh giật mình, không ngờ nàng ta lại phản ứng thế này, nhất thời không biết nên xuất thủ cướp người trước hay nên chờ một chút thì tốt hơn.

Cũng vào lúc này, trong không trung bỗng nhiên có người nói: "Thếư? Ai to gan như vậy?"

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên thì thoáng chốc thấy có bảy tám bóng đen khổng lồ bay tới từ bốn phương tám hướng giữa không trung, nhìn kỹ lại thì rõ ràng đều là mấy con dơi khổng lồ toàn thân ngăm đen, hình dạng hung dữ, mấy người nam tử chia ra ngồi trên lưng chúng, cầm đầu là một thanh niên khoác cẩm bào, sắc mặt tái nhợt không giống người sống.

Khi đến gần, bảy tám người trực tiếp lặng lẽ bao vây đệ tử Thanh Vân Tông, sau đó chợt phóng ra khí tức trên người. Uy áp ào ào đánh tới khiến chúng đệ tử Thanh Vân Tông nhất thời kinh hãi. Trong những người tới đây vậy mà có ba người Linh Động cửu trọng, những người còn lại không thất trọng thì cũng bát trọng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...