Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 136: Cường thế chèn ép

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Ba người kia là Linh Động cửu trọng nên nhất thời khiến chúng đệ tử Thanh Vân Tông không dám manh động.

Đệ tử Thanh Vân Tông phần lớn tu vi Linh Động trung kỳ, tu vi Linh Động hậu kỳ chỉ có hai người là Tiêu Kiếm Minh và Hứa Linh Vân, mà tu vi Hứa Linh Vân chỉ là Linh Động bát trọng, có thể nói chênh lệch sức mạnh với đối phương khá xa. Ngay cả tiểu cô nương duy nhất bên phía đối phương, thoạt nhìn có vẻ là là tu vi Linh Động ngũ trọng nhưng vừa xuất hiện cũng đã lộ rõ thực lực vượt xa tu sĩ trung kỳ bình thường rồi. Hoàn toàn không cần ba người Linh Động cửu trọng bên đối phương xuất thủ, chỉ nhóm người phía dưới thôi đã đủ đánh tan đệ tử Thanh Vân Tông.

Đón lấy ánh mắt chẳng mấy thân thiện của những người kia, vẻ mặt Tiêu Kiếm Minh rét lạnh, hắn ta lui về phía sau một bước, Hứa Linh Vân thì chậm rãi tiến lên trước một bước. Hai người đứng trước chúng đệ tử Thanh Vân Tông, vẻ mặt nghiêm túc nhìn đối phương. Lúc này Phương Hành cũng chạy lại, nhảy xuống khỏi Kim Ô, thò đầu ra nhìn chen vào trong đám người.

"Chư vị, rốt cuộc các vị là tu sĩ phương nào? Tới nơi thí luyện của Thanh Vân Tông ta làm cái gì?"

Tiêu Kiếm Minh hít sâu một hơi, trầm giọng đặt câu hỏi.

Thanh niên cẩm bào đứng đầu bên phía đối phương không đáp mà trực tiếp hỏi: "Ban nãy ai điều khiển yêu thú?"

Tiêu Kiếm Minh ngây người, cau mày không nói.

Mà hồng y tiểu cô nương cười hì hì bảo: "Lúc Chiêu Dương ca ca hỏi các ngươi thì tốt nhất các ngươi mau mau trả lời đi, tính tình của huynh ấy không tốt, ngày nào cũng muốn giết người!" Vừa nói vừa bổ sung lời của thanh niên cẩm y: "Chúng ta tới tìm một món đồ, vừa rồi bọn ta cảm ứng được khí tức của món đồ này cho nên mới tìm tới đây, chắc chắn các ngươi  đã từng gặp nó!"

Tiêu Kiếm Minh chau mày, chậm rãi đáp: "Không có ai sai khiến yêu thú ở đây cả!"

Thanh niên cẩm y đảo mắt một phen, lạnh lùng quát: "Ngươi muốn chết sao?"

Sắc mặt Tiêu Kiếm Minh xanh mét, tu vi hắn ta ngang ngửa đối phương nhưng lại bị sỉ nhục như thế nên trong lòng nhất thời bùng lửa giận.

Hồng y tiểu cô nương vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người, cười nói: "Vậy tốt nhất các ngươi thử nghĩ xem, cảm ứng của chúng ta sẽ không sai, ban nãy ở đây quả thật có xuất hiện khí tức điều khiển yêu thú, nếu không chúng ta cũng sẽ không tới đây!"

Tiêu Kiếm Minh không nói, cau chặt mày.

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông cũng cảm thấy lạnh người, ai biết từ đâu xuất hiện một đám cao thủ hỏi mình chuyện không đầu không đuôi như vậy? Điều khiển yêu thú? Bọn họ nào biết thứ quỷ gì có thể điều khiển yêu thú? Chỉ là nhìn dáng vẻ của đối phương bừng bừng sát khí, nếu trả lời không tốt, sợ rằng đối phương sẽ thật sự động thủ đây...

Hứa Linh Vân tựa như nhớ ra cái gì đó nên theo bản năng nhìn sang hướng Phương Hành. Phương Hành cũng nhìn về phía nàng ta, biết nàng ta nhớ ra chuyện gì nên khẽ lắc đầu, đôi môi khẽ nhúc nhích, nói ra một câu.

Câu đó là "Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện!"

Hứa Linh Vân bỗng nhớ đến lúc đệ tử Thanh Vân Tông bị đàn yêu thú tập kích ở bên hồ, lúc ấy nàng ta và Phương Hành cũng nhìn ra hẳn là có người cố ý điều khiển yêu thú, nom tương tự với thứ mà những kẻ kia đang tìm, đương nhiên sao nàng ta lại ngờ được "Người" điều khiển yêu thú trên thực tế đang co đầu rụt cổ sau lưng Phương Hành chứ đâu...

Mà Phương Hành nói câu kia cũng khiến Hứa Linh Vân bỏ ý định nói ra chuyện này.

Đúng vậy, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, dù nói cho đám người này biết chuyện đàn yêu thú tập kích thì thế nào?

Không chừng bọn họ còn có thể ép mình đi tìm đầu mối, chẳng bằng làm bộ như không biết gì cả rồi đuổi bọn họ đi thì tốt hơn. Đương nhiên nhìn dáng vẻ những kẻ này có lẽ cũng không đuổi dễ dàng vậy được, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Ngay lúc không khí cực kỳ khẩn trương, đệ tử dẫn đầu Thư Văn Cốc Bì Quân Tử bỗng nhiên lắp bắp mở miệng: "Chư vị... Đạo hữu, khí tức mà các ngươi nói... Có phải... Có phải thứ này hay không?"

Vừa nói, hắn vừa xoay người đi ra phía sau kéo nửa đoạn thân thể thanh ngô tới, dùng sức lắc thân thanh ngô, bỗng chốc mùi hôi ngút trời từ biết bao thứ ào ra mặt đất, trong đó là một số xác yêu thú bị thanh ngô nuốt vào chưa tiêu hóa sạch sẽ, bên trong còn có một tiểu đỉnh bị nổ có chút biến dạng, vỡ thành nhiều mảnh, tràn đầy máu đen, nhìn kỹ còn có thể thấy một chút phù văn trên đỉnh.

"Hửm?"

Thanh niên cẩm y vừa thấy thì khẽ lật bàn tay kéo đỉnh qua, y cũng không ngại dơ bẩn mà cầm trong tay quan sát một chút, vẻ mặt hơi thất vọng rồi tiện tay ném xuống mặt đất, lạnh lùng nói: "Thứ này là của các ngươi?"

Tiêu Kiếm Minh nhìn Phong Thanh Vi một cái, Phong Thanh Vi không thể làm gì khác đành dũng cảm tiến lên nói: "Không sai, đây là một pháp khí cấp thấp, sau khi rót máu yêu thú, Thôi Hóa Đan hay bột linh dược vào thì có thể tỏa ra một mùi hương hấp dẫn yêu thú thông qua cái đỉnh này, có thể bảo đảm mùi khí huyết ngưng mãi không tan, khuếch tán ra ngoài trăm dặm..."

Nghe lời nàng ta nói thì vẻ mặt đám người thanh niên cẩm y càng ngày càng khó coi.

"Sơn Khôi, ngươi thấy sao?"

Đột nhiên thanh niên cẩm y xoay người nhìn phía một lão đầu mặc áo đen phía sau y, kẻ đó tu vi Linh Động bát trọng. Lão đầu kia nhắm hai mắt lại, cẩn thận cảm ứng, vì nôn nóng mà trán rỉ ra một chút mồ hôi.

Qua thật lâu thì ông ta mới mở hai mắt ra, có chút chần chờ nói: "Có lẽ quả thật không có... Không còn khí tức đỉnh kia nữa rồi, chỉ cảm ứng được khí tức pháp khí cấp thấp này thôi..."

Vẻ mặt thanh niên cẩm y hiện ra sự tức giận, y lạnh lùng quát: "Không phải vừa rồi ngươi chắc chắn mình cảm ứng được khí tức của nó sao?"

Hắc bào lão giả Sơn Khôi chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, khó xử đáp: "Dù sao ban nãy khoảng cách cũng quá xa, hơn nữa... Hơn nữa pháp khí này có nguyên lý tương tự với bảo bối của chúng ta, mặc dù cấu tạo thô sơ nhưng khí tức có chút tương tự..."

Nói như vậy tức là ông ta thừa nhận ban nãy bản thân đã cảm ứng sai.

"Hầy..."

Nam tử cẩm bào thở dài, sắc mặt nhóm  người bọn họ cũng có chút khó coi. Còn đệ tử Thanh Vân Tông cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu là hiểu lầm thì tốt rồi, cuối cùng không cần dùng binh đao để giải quyết. Kẻ vui vẻ nhất lại là Kim Ô co đầu rụt cổ trốn trong đám người, nó thấy mình như đang mơ, cộng sự hiện tại của nó quả thật quá thần thông quảng đại, hắn lấy bừa một cái mặt nạ ra mà đã có khả năng thay đổi khí tức. Nó thay đổi khí tức bản thân bằng chiếc mặt nạ này, tiểu đỉnh kia ở trong cơ thể nó nên khí tức tất nhiên cũng được che giấu theo.

"Chiêu Dương ca ca, ta đã nói ác tặc này bỏ chạy về hoang trạch phía nam mà các huynh lại nói nó cố tình nghi binh chứ thực tế đã trốn tới Sở vực, bây giờ đã chứng minh ta nói đúng rồi chứ? Hay là chúng ta nhanh chóng quay lại, xuống phía nam đuổi theo nó?"

Hồng y tiểu cô nương cười hì hì, nàng ta không giống kẻ khác, hoàn toàn không sợ người thanh niên cẩm bào này. Thanh niên cẩm bào vẫn chưa nguôi giận, y chậm rãi gật đầu, cũng không mở miệng nhưng có vẻ đã ngầm đồng ý.

Hồng y tiểu cô nương hì hì cười một tiếng, nói với Tiêu Kiếm Minh: "Chúng ta đi đây nhưng ta không trả yêu đan này cho ngươi!"

Tiêu Kiếm Minh cũng thấy nhẹ nhõm, mỉm cười nói: "Chỉ là một viên yêu đan mà thôi, cô nương cứ cầm đi, coi như là Vân Tông ta kết thiện duyên với cô nương, chỉ là vị sư đệ kia của ta... Cô nương có thể thả người rồi chứ?" Hắn coi như biết làm người, biết thực lực bản thân không thể nào đoạt lại được yêu đan cho nên từ bỏ là được.

Không ngờ nữ hài còn chưa trả lời thì bỗng nhiên thanh niên cẩm bào mở hai mắt ra, ánh mắt như kiếm lạnh nhìn Tiêu Kiếm Minh, lạnh giọng nói: "Một viên yêu đan thôi mà đã muốn kết thiện duyên với chúng ta ư?"

Tiêu Kiếm Minh hơi chững lại, ta vốn thuận miệng nói vậy thôi chứ ai lại muốn kết thiện duyên với ngươi thật đâu?

Dù ta không muốn kết thiện duyên thì ngươi có trả lại yêu đan không?

"Đạo hữu có ý gì?"

Tiêu Kiếm Minh ngầm không vui nói, mặc dù thực lực bên mình không bằng đối phương nhưng hắn ta cũng thực sự hơi tức giận. Dù sao thực lực cẩm y nam tử chưa chắc đã cao hơn mình, chỉ là y có trợ thủ nhiều mà thôi.

Thanh niên cẩm y cười lạnh một tiếng, nói: "Nếu đã muốn kết thiện duyên thì rất tốt, giao túi trữ vật trên người các ngươi ra đây đi!"

Y nói xong thì sắc mặt chúng đệ tử Thanh Vân Tông liền trắng bệch. Còn đoàn người thanh niên cẩm y nhất thời lộ nụ cười.

Hồng y tiểu cô nương vỗ tay cười nói: "Chiêu Dương ca ca lại muốn cướp đồ người khác rồi, là đoạt túi trữ vật à, ta thích!"

Lúc này sắc mặt Tiêu Kiếm Minh đã sa sầm, hắn ta tức giận trong lòng, có chút không kiên nhẫn được nữa. Thanh niên cẩm y lạnh lùng cười một tiếng, ra hiệu cho hai người bên cạnh, trong chốc lát hai người nọ cùng bùng nổ tu vi Linh Động cửu trọng phô thiên cái địa như sóng lớn cuồn cuộn chèn ép về phía Tiêu Kiếm Minh, sắc mặt Tiêu Kiếm Minh bỗng chốc biến đổi, thanh niên cẩm y nói: "Nếu ngươi không phục thì có thể xuất thủ thử, giết người ở hoang sơn dã lĩnh như này nên cũng dễ xử lý thi thể..."

Trong lòng Tiêu Kiếm Minh lạnh lẽo, hắn ta phát hiện ba người tu vi Linh Động cửu trọng bên đối phương đã lặng lẽ phong tỏa ba phía xung quanh mình, xem dáng vẻ thì sợ hắn ta bỏ chạy, trong bụng hắn ta cũng không khỏi tính toán, tuy đối với phương cực kỳ bất phàm nhưng Tiêu Kiếm Minh tự thấy thực lực của mình đánh bại một kẻ không khó khăn mấy, có điều chiến với hai người thì hơi khó nhằn… Còn nếu một mình hắn ta đấu với ba người đối phương thì e là ngay cả chạy trốn cũng không thể chạy nổi.

Nhưng dù như thế nào thì hắn cũng đường đường là đại đệ tử chân truyền Thanh Vân Tông nhưng lại bị người khác chèn ép nên khiến trong lòng hắn rất bực tức.

"Hay là thế này…" Hồng y tiểu cô nương cười cười, làm như đang giảng hòa, nói: "Ngươi đã cho ta một viên yêu đan cửu giai rồi coi như ngươi có thành ý, ngươi có thể giữ túi trữ vật lại nhưng những kẻ khác phải giao ra đây... Ừm, nếu như trong lòng các ngươi không vui thì đúng lúc có một kẻ phe các ngươi đang bị ta bắt, coi như các ngươi lấy tiền chuộc hắn về thôi..."

Tiêu Kiếm Minh nghe thấy thế thì trong lòng khẽ thả lỏng.

Phương Hành nhất thời bất mãn, nhỏ giọng nói thầm: "Con mẹ nó, yêu đan này là của ta mà..."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...