Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 138: Tiểu gia biết giết người
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tất nhiên thanh niên cẩm y sẽ không thả đệ tử Thanh Vân Tông rời đi, lỡ như sau khi chúng rời khỏi lại lập tức truyền tin cho sư môn bọn chúng, dẫn trưởng lão Trúc Cơ kỳ tới cứu viện thì đám người bọn họ sẽ xui xẻo biết bao. Huống chi y thấy Phương Hành luôn miệng bảo y bỏ qua cho sư huynh đệ của hắn, trong lòng y bỗng nhận ra quan hệ của tiểu quỷ này và các sư huynh đệ của hắn khá tốt.
"Tiểu quỷ, nếu ngươi đưa pháp quyết này cho ta xem thì sẽ không có gì, còn không thì ngươi và các sư huynh đệ của ngươi đều phải chết..."
Thanh niên cẩm y lạnh lùng nói, giọng nói tràn đầy sát ý tanh tưởi.
Phương Hành như thể sợ hết hồn, run giọng kêu lên: "... Không... Ngươi không thể làm như vậy..."
Thanh niên cẩm y thấy hắn sợ nên sự tự tin bỗng chốc tăng thêm vài phần, khoát tay một cái nói: "Ngươi không tin ư? Hung Nô, xé một cánh tay của hắn đi!"
Hung Nô kêu "Hà hà" một tiếng, một phát bắt được cánh tay Thân Kiếm, gã đang định xé xuống thì Thân Kiếm sợ hãi gào la thảm thiết thê lương, kêu khóc lên: "Hắn nói dối... Không có huyền quyết..."
Dáng vẻ Phương Hành như sắp khóc lên: "Thân sư huynh, đến thời khắc này rồi mà huynh còn giấu diếm bọn họ làm gì?"
Thanh niên cẩm y thấy sắc mặt Phương Hành không giống giả bộ nên y sa sầm mặt, vung tay xuống.
Một cánh tay bị xé toạc như xé bánh, máu tươi chảy đầm đìa tựa như suối phun, Thân Kiếm kêu thảm thiết vang tận mây xanh.
Tất cả đệ tử Thanh Vân Tông đều sợ hết hồn hết vía, quay đầu đi.
"Không... Đừng..."
Phương Hành đau đớn phát điên, kêu lên: "Các ngươi không được đối xử với sư huynh đệ của ta như vậy..."
Thanh niên cẩm y nhe răng cười nói: "Ta đếm tới ba, ngươi ném huyền quyết tới đây, nếu không ta sẽ xé cánh tay còn lại của hắn!"
Phương Hành kêu lên: "Trời ạ... đừng làm như vậy..."
Bản thân hắn cũng thấy mình diễn hơi quá một chút....
Thanh niên cẩm y cười lạnh giơ ba ngón tay lên, khi ngón tay thứ ba gập xuống, Hung Nô hét lớn một tiếng, xé cánh tay còn lại của Thân Kiếm xuống, Thân Kiếm đau đớn hét thảm một tiếng, trực tiếp ngất xỉu. Suốt quá trình này, tất cả đệ tử Thanh Vân Tông đều im lặng quan sát, không ai dám mở miệng ngăn cản.
Thanh niên cẩm y thấy Phương Hành đã run lên, nhe răng cười nói: "Ngươi còn chưa chịu giao ư?"
Phương Hành hô to nói: "Trời ơi... Làm sao có thể như vậy... Các ngươi không thể đối xử với Thân sư huynh như vậy..."
Thanh niên cẩm y nhất thời không nói nên lời, trực tiếp nói với Hung Nô: "Xé xác kẻ đó đi, sau đó bắt thêm một tên khác, ta xem tiểu quỷ này có thể nhịn tới khi nào..." Hung Nô cười hà hà một tiếng, đưa cổ Thân Kiếm tới khóe miệng của mình định cắn xuống.
"Phương sư đệ!"
Đột nhiên một tiếng quát vang lên, Hứa Linh Vân khẽ nhíu mày, nhìn sang Phương Hành.
Mặc dù không nói gì nhưng ý của nàng ta đã rất rõ ràng, nàng ta mơ hồ cảm thấy Phương Hành cố ý để cho Hung Nô hành hạ Thân Kiếm, tuy nhiên trong tình cảnh này cũng không thể vạch trần mưu kế của Phương Hành, nếu không sẽ đẩy hắn vào chỗ nguy hiểm. Nàng ta gọi một tiếng ám chỉ Phương Hành nếu ngươi có đường lui gì thì mau mau thi triển ra, không cần phải hành hạ Thân Kiếm đến chết rồi mới nói.
"Nữ nhân đúng là mềm lòng mà..."
Phương Hành thở dài một tiếng, ra vẻ đau buồn phẫn nộ kêu lên: "Dừng tay..."
Thanh niên cẩm y lạnh lùng cười một tiếng, vung bàn tay lên, Hung Nô lập tức dừng miệng.
"Chịu giao ra rồi sao?"
Phương Hành căm giận nói với thanh niên cẩm y: "Các ngươi... Các ngươi chỉ biết ỷ lớn hiếp nhỏ à?"
Thanh niên cẩm y hơi ngẩn ra, cười lạnh nói: "Nếu ngươi mạnh hơn ta thì ngươi cũng có thể ăn hiếp ta như vậy, ỷ mạnh hiếp yếu không phải như thế sao..."
Phương Hành nói: "Chỉ hận... Chỉ hận tu vi ta không bằng ngươi, nếu không ta nhất định sẽ dạy dỗ ngươi..."
"Ha ha..."
Thanh niên cẩm y càng nghe càng cảm thấy Phương Hành chỉ là tiểu hài tử, tuy nhiên như thế lại phù hợp với tuổi tác của hắn. Thấy vẻ mặt hắn xúc động, bàn tay run run, y còn lo hắn không cẩn thận ném huyền quyết vào tế đàn, tâm tư khẽ động nên hùa theo lời của hắn: "Thôi đi, ngươi cũng đừng nói ta bắt nạt ngươi, hay là ta tìm một người tu vi ngang ngửa ngươi nói chuyện với ngươi được không? A, tuổi của nàng nhỏ hơn ngươi một chút, tu vi chắc cũng cỡ ngươi thôi, chỉ cần ngươi có thể sống được dưới mười chiêu của nàng thì ta sẽ bỏ qua cho các ngươi, thấy sao?"
Phương Hành ngẩn ra, trên mặt dường như dâng lên chút hi vọng, bỗng nhiên lại nói: "Ta... Thực lực của ta rất kém... Mười chiêu nhất định không chịu nổi, cho nên... Cho nên ta chỉ chống đỡ ba chiêu... chịu được ba chiêu ngươi phải bỏ qua cho chúng ta!"
"Ha ha..."
Đoàn người thanh niên cẩm y đều phá lên cười, cảm thấy tiểu hài tử này thật là khờ khạo.
Tuy nhiên càng như thế thì bọn họ càng không nghi ngờ, thanh niên cẩm y liếc mắt với hồng y tiểu cô nương, truyền âm nói: "Xảo Xảo sư muội, muội dẫn hắn rời đi, chỉ cần hắn rời khỏi miệng tế đàn là được rồi..."
Hồng y tiểu cô nương bĩu môi, nói: "Động thủ thật thì hắn cũng chẳng chịu nổi ba chiêu đâu!"
Thanh niên cẩm y khẽ mỉm cười, nói: "Chuyện quan trọng nên cẩn thận thì hơn, muội chỉ cần đưa hắn tới, ta sẽ làm nốt chuyện còn lại!"
"Được rồi!"
Hồng y tiểu cô nương bất đắc dĩ gật đầu, cười hì hì đi lên tế đàn.
"Tiểu đệ đệ, tỷ tỷ so chiêu với ngươi nhé? Chỉ cần ngươi có thể chịu được ba chiêu thì bọn ta sẽ bỏ qua cho các ngươi!"
Phương Hành nghi ngờ đánh giá nàng một lượt, ngập ngừng nói: "Ngươi nói lời giữ lời chứ?"
Hồng y tiểu cô nương cười hì hì nói: "Dĩ nhiên giữ lời, nhất định không lừa ngươi!"
Vừa nói vừa từ từ nhích tới gần miệng tế đàn.
Phương Hành sợ hãi nhìn thoáng qua những người ngồi trên con dơi đen, kêu lên: "Các ngươi lui lại cả đi!"
Nhóm người kia đều cười ha ha một tiếng, thật sự điều khiển dơi đen lui ra.
Bọn họ hoàn toàn không lo lắng, ai cũng biết tiểu sư muội nhà mình tuy nhỏ tuổi nhưng thân là con gái duy nhất của tông chủ nên nhiều lần dùng tinh hoa từ yêu huyết tôi luyện thân thể, linh khí cả người không ai sánh được, nàng ta là Linh Động ngũ trọng nhưng Linh Động lục trọng bình thường hoàn toàn không phải đối thủ trước mặt nàng ta, đối mặt với tên tiểu quỷ này thì e là tiểu sư muội dùng một tay đã có thể đánh bại hắn cho nên họ hoàn toàn không cần lo lắng.
"Được rồi, bọn họ đều lui ra rồi, ngươi có thể đấu với ta được rồi chứ?"
Hồng y tiểu cô nương đứng cách Phương Hành mười trượng, gọi Phương Hành sang. Ánh mắt thanh niên cẩm y rét lạnh, bàn tay nắm chặt một thanh phi kiếm màu đen khắc đầy phù văn kỳ lạ, y đợi Phương Hành vừa rời khỏi miệng tế đàn một trượng thì sẽ lập tức tế kiếm giết, cứ như vậy huyền quyết sẽ dễ dàng tới tay.
Phương Hành liếc nhìn khoảng cách giữa mình và hồng y tiểu cô nương, lại nói: "Ngươi tới gần ta một chút nữa!"
Hồng y tiểu cô nương bất đắc dĩ tiến lên thêm ba trượng, nói: "Được chưa?"
Phương Hành đánh giá chung quanh một chút, lại nói: "Không được, gần một chút nữa!"
Hồng y tiểu cô nương hết nói nổi, lại tiến lên thêm ba trượng, khoảng cách với Phương Hành chỉ còn ba trượng: "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Phương Hành nói: "Ta thấy ngươi rất đẹp, huyền quyết này cho ngươi vậy!"
Nói xong hắn ném sách trong tay sang cho hồng y tiểu cô nương thật. Hồng y tiểu cô nương kinh hãi, vội vươn tay đón. Ngay cả môn nhân Bách Thú Tông cũng nhất thời thấy có chút khó tin.
Nhưng cũng ngay lúc này, thân hình Phương Hành bỗng nhiên hóa thành một vệt sáng nhanh như tia chớp lao đến hồng y tiểu cô nương, hồng y tiểu cô nương bắt được huyền quyết, còn chưa nhìn kỹ đã cảm thấy kình phong trước mắt đập vào mặt, nhất thời cười nói: "Ngươi cũng thông minh đấy!" Vừa nói bàn tay vừa xòe ra thi triển Dẫn Lực Thuật, dẫn lực vô hình khổng lồ du tẩu như rồng, định bắt giữ Phương Hành trong một cử động.
Nhưng không ngờ Dẫn Lực Thuật khổng lồ đến trước người Phương Hành lại bị một khí thế mạnh mẽ đánh tan, thân thể Phương Hành hầu như không bị ảnh hưởng chút nào, trực tiếp vọt tới bên cạnh nàng, quyền phải nặng nề đánh ra, “bốp” một tiếng đánh vào bụng nàng ta, khiến linh khí chuyển động trong cơ thể tất cả đảo ngược hỗn loạn, sau đó một tay hắn túm lấy cổ của nàng ta, chắn nàng ta trước người mình.
Động tác lần này rất mau lẹ, dù đệ tử Thanh Vân Tông hay là đệ tử Bách Thú Tông cũng không kịp phản ứng. Mà thanh niên cẩm y cũng chưa kịp tế phi kiếm màu đen nắm chặt trong tay ra. Y lại càng không ngờ tiểu tử thoạt nhìn nhát gan kia lại xuất thủ nhanh đến vậy, thực lực mạnh như thế, tiểu sư muội gần như vô địch trong số những người đồng trang lứa lại không đỡ nổi một chiêu của hắn...
"Buông tiểu sư muội ra!"
Qua một hồi lâu, đệ tử Bách Thú Tông mới kịp hoàn hồn lại, họ lập tức hét lớn, điều khiển dơi đen uy hiếp.
Lúc này hồng y tiểu cô nương cũng đã phản ứng kịp, gương mặt đỏ bừng, giãy dụa nói: "Buông..."
Phương Hành cười hắc hắc, véo mặt nàng ta một cái, nói: "Yên lặng một chút, nếu không tiểu gia sẽ đánh ngươi!"
Hồng y tiểu cô nương chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mình lại bị một tiểu hài tử như vậy đánh bại, thậm chí còn bị đối phương bắt được, trong lòng vừa thẹn vừa giận, nàng ta lại thấy người mình và đối phương dán quá sát vào nhau nên vô cùng khó chịu, hoàn toàn không nghe lời đe dọa của Phương Hành, ra sức giãy dụa, kêu lên: "Ngươi buông ra, ngươi chơi xấu, ngươi lừa gạt, chúng ta đánh thêm một lần nữa..."
Cũng vào lúc này, mấy đệ tử Bách Thú Tông trên dơi đen đồng thời yên lặng tiến tới gần, muốn tìm cơ hội cứu người.
Phương Hành lạnh lùng quan sát, phát hiện ý đồ của đối phương nên nhất thời sinh lòng hung ác, hắn bỗng nhấc một tay lên tát hai cái “Chát, chát” vào mặt hồng y tiểu cô nương, khóe miệng nữ hài rướm máu, gương mặt trắng noãn như đồ sứ xuất hiện hai dấu tay, mà nàng ta có vẻ như bị choáng, trong chốc lát yên lặng lại.
Phương Hành lại kéo nàng ta vào lòng của mình, đoản đao trên tay phải trực tiếp đâm vào cổ của nàng ta một lóng tay, máu tươi như dòng suối nhỏ chảy xuống dọc cần cổ trắng noãn, hắn lạnh lùng nhìn đệ tử Bách Thú Tông nói: "Các ngươi nghĩ tiểu gia không biết giết người thật à?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook