Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 139: Khí thế hung ác lộ rõ
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Hai tiếng tát giòn tan như thể Định Thân Chú thoáng chốc dọa đệ tử Bách Thú Tông không dám nhúc nhích....
Hồng y tiểu cô nương bị Phương Hành bóp cổ ngăn trước người hắn, đoản đao đâm vào cổ nàng ta một lóng tay, chỉ cần đâm nhẹ thêm một chút nữa thôi là có thể chém đứt khí quản của nàng ta, đến lúc đó thần tiên đến cũng khó cứu. Trong tình cảnh này không ai dám hành động thiếu suy nghĩ, cho dù là tu vi Linh Động cửu trọng cũng không chắc chắn cứu được hồng y tiểu cô nương ra trong cục diện thế này.
Mà hồng y tiểu cô nương dường như bị hai cát tát đánh cho đến nỗi choáng váng hoặc có lẽ bị đoản đao đâm vào cổ nên sợ hãi mà ngơ ngác đứng trước người Phương Hành, không dám cử động, sách trong tay đã rơi xuống đất từ lâu.
Trên sách rõ ràng in một hàng chữ lớn: Đông Cung Đồ - Bản khắc.
Thì ra đây chính là m Dương Hòa Hợp Đại Pháp...
Nếu nghĩ kỹ thì cũng quả thật không sai.
Tuy nhiên đệ tử Bách Thú Tông hoàn toàn ngây dại, ai ngờ bên mình nhiều người như vậy lại bị một tiểu tử chưa mọc đủ lông cánh trông không có chút uy hiếp nào lừa xoay vòng vòng bằng một quyển Đông Cung Đồ, vả lại còn khiến tiểu sư muội bị bắt giữ nữa chứ?
"Thả tiểu sư muội ra, nếu không ta thề, ta sẽ băm thây các ngươi ra thành vạn khúc..."
Sắc mặt thanh niên cẩm y xanh mét, nói chuyện như rít qua kẽ răng.
"Thề phụ thân nhà ngươi, có bản lãnh ngươi băm cho ta xem nào?"
Phương Hành cười lạnh: "Giữa mùa hè mặc áo bông y như thằng ngốc, ngươi nghĩ mình rất lợi hại phải không?"
"Ngươi!"
Thanh niên cẩm y nghiến răng ken két, hận ý trong đôi mắt như bùng cháy.
Tiểu quỷ này lại dám chửi mình là thằng ngốc?
Thanh niên cẩm y thật sự nằm mơ cũng không ngờ, nếu không phải y tu luyện công pháp bá đạo thì sao lại mặc như vậy.
"Tiểu quỷ, ngươi nghĩ ta không dám giết người thật à?"
Thanh niên cẩm y lạnh giọng nói, đồng thời nhìn sang đệ tử Thanh Vân Tông bằng ánh mắt chẳng mấy thân thiện. Y muốn bắt thêm một ai đó để bàn điều kiện với Phương Hành.
Phương Hành cười hắc hắc, nói: "Được, ngươi bắt đi, trừ Phong Thanh Vi Phong sư tỷ ra thì ngươi bắt ai ta cũng không lo..."
Vài ánh bắt trong nhóm đệ tử Thanh Vân Tông bỗng nhìn về phía Phong Thanh Vi.
Phong Thanh Vi sợ hết hồn hết vía, vội vàng trốn phía sau Tiêu Kiếm Minh, run giọng nói: "Ngươi... Ngươi đừng nói lung tung!"
Ánh mắt Tiêu Kiếm Minh lạnh lẽo, tay đè thiết kiếm, bước lên trước một bước, Hứa Linh Vân cũng tiến lên cùng với hắn ta. Hai người họ hiển nhiên cũng nhận ra chút cơ hội, nếu đã có con tin thì không nên bị đối phương khống chế.
"Phương sư đệ, ra phía sau ta đi!"
Hứa Linh Vân cầm trường kiếm, nhẹ giọng nói với Phương Hành.
Phương Hành cười hắc hắc, nói: "Vẫn là Linh Vân sư tỷ tốt..."
Vừa nhấc hồng y tiểu cô nương vừa từ từ đi về phía trước, đệ tử Bách Thú Tông biết Thanh Vân Tông muốn bảo vệ cho Phương Hành nên tất nhiên không muốn để hắn đi qua, họ không nói một lời ngăn trước người hắn. Phương Hành lạnh lùng cười một tiếng, đột nhiên đoản đao vạch hai vạch trên mặt hồng y tiểu cô nương, hắn vẽ ngay một chữ "X" trên má trái của nàng ta, máu tươi tí tách, nhìn mà giật mình.
"Chó ngoan đừng cản đường, các ngươi tránh ra cho ta, nếu không đao tiếp theo sẽ đâm vào mắt nàng ta!"
Phương Hành lạnh lùng mở miệng, tuyệt đối không giống nói giỡn.
Đệ tử Bách Thú Tông cản đường hắn bỗng hoảng hốt, vội vàng tránh ra hai bên.
Vết thương trên mặt có thể trị lành nhưng nếu đâm mù mắt thì sẽ phiền phức lớn đây.
Hồng y tiểu cô nương thấy mặt mình rát rát, nàng ta cũng biết mình đã bị hủy dung, hơn nữa cảm giác sợ hãi trong lòng càng ngày càng lớn, đột nhiên "Òa" một tiếng khóc lên, mọi khi nàng ta tài cao gan lớn nên dáng vẻ hết sức giảo hoạt, tuy nhiên lá gan nàng ta lớn hơn bao nhiêu đi nữa mà gặp phải tiểu ma tinh lòng dạ độc ác như Phương Hành thì cũng bị dọa đến nỗi gan bé lại.
"Hà hà..."
Hung Nô nghe thấy tiếng khóc nên đột nhiên nổi điên, lao đến Phương Hành.
"Hung Nô, đừng hành động thiếu suy nghĩ!"
Hai đệ tử Bách Thú Tông vội vàng ngăn cản Hung Nô, sợ gã chọc giận Phương Hành. Tuy tiểu cô nương trên danh nghĩa là tiểu sư muội của bọn họ nhưng thực tế thân phận nàng ta vô cùng tôn quý, tương đương với chủ nhân vậy. Nếu nàng ta có mệnh hệ gì thì đệ tử Bách Thú Tông ở đây không ai sống nổi. Chuyện này do Phương Hành nói chuyện với Kim Ô nên biết.
Hung Nô bị cản lại, vẫn "Hà hà" kêu to, hung bạo vô cùng...
Phương Hành cười lạnh một tiếng, nhanh chóng nhích tới gần đệ tử Thanh Vân Tông, sau đó hét lớn với hai đệ tử Bách Thú Tông: "Để hắn ta qua đây!"
"Hả?"
Hai đệ tử Bách Thú Tông đang cản Hung Nô đều ngẩn người.
Đoản đao trong tay Phương Hành quơ quơ trên con ngươi hồng y tiểu cô nương, kêu lên: "Để hắn ta tới đây!"
Hai đệ tử Bách Thú Tông không biết Phương Hành muốn làm gì, nhưng họ sợ hắn đâm vào mắt tiểu cô nương thật nên không dám cãi lời mà tránh sang một bên, Hung Nô là một tên yêu man quái dị, trí lực rất thấp, sức mạnh lại lớn, thấy đệ tử Bách Thú Tông không ngăn mình thì lập tức lao đến chỗ Phương Hành, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, đó là cứu tiểu chủ nhân của mình.
"Giết hắn ta đi!"
Thấy Hung Nô tới gần, Phương Hành bỗng lạnh lùng hạ lệnh cho Ngô Tương Đồng.
"Đệ tử Đoán Chân Cốc nghe lệnh, lấy Thần Cơ Nỏ, Xích Đồng Liên, phụng mệnh sư huynh, giết!"
Ngô Tương Đồng ngây ra một chút rồi mới phản ứng lại, không dám trái lời của Phương Hành nên quát to một tiếng, chúng đệ tử Đoán Chân Cốc lập tức đồng loạt nhảy ra, bốn người cầm Hỏa Hồng Liên trong tay, lăn một vòng ngay tại chỗ, kéo Hung Nô vấp ngã, sau đó quấn hắn lại, một đệ tử Đoán Chân Cốc khác nửa quỳ cầm Thần Cơ Nỏ trong tay, hai người khác bên cạnh hắn hộ pháp, nhắm ngay đầu của Hung Nô.
Lúc này đôi mắt Hung Nô gắt gao nhìn hồng y tiểu cô nương, miệng hà hà kêu to.
Nhưng đúng lúc ấy, Thần Cơ Nỏ ầm ầm rung động, một luồng quang hoa mãnh liệt được bắn ra xa.
"Bùm..."
Đầu Hung Nô to như chậu nước rửa mặt bỗng nổ tung như dưa hấu, máu, óc, xương vỡ vụn rơi đầy mặt đất.
Cảnh tượng này không chỉ có đệ tử Bách Thú Tông giật nảy mình mà ngay cả vài đệ tử Thanh Vân Tông cũng run người.
"Hung Nô..."
Hồng y tiểu cô nương vô lực vươn tay về phía Hung Nô dù không đầu nhưng vẫn giơ tay tìm kiếm nàng ta.
m thanh đau buồn nhỏ như tiếng ruồi muỗi kêu.
"Ha ha..."
Phương Hành cười to một tiếng, kéo cổ nàng ta đi vào đám người đang được chúng đệ tử vây quanh, cười nói với thanh niên cẩm y nơi xa: "Một mạng đổi một mạng, hiện tại huề nhau, chúng ta có thể thương lượng một chút giải quyết vấn đề như thế nào!"
Thanh niên cẩm y lạnh giọng nói: "Thả Xảo Xảo sư muội ra, ai đi đường nấy, nước giếng không phạm nước sông!"
Phương Hành cười hì hì một tiếng, nói: "Phụ thân nhà người, ăn gì mà khôn thế..."
Ánh mắt thanh niên cẩm y như kiếm: "Ngươi muốn thế nào?"
Phương Hành nói: "Đến đây, giao hết túi trữ vật của các ngươi ra đây cho ta!"
Đệ tử Bách Thú Tông nhất thời ngạc nhiên, hai mặt nhìn nhau, trong lòng như có vạn con yêu thú chạy qua… Ánh mắt nam tử cẩm y dường như lóe lên huyết quang, nhìn sang Phương Hành với sự tức giận tận trời. Phương Hành cười hì hì không để ý, không hề sợ hãi nhìn thẳng y.
Qua một lúc rất lâu, cẩm y nam tử mới nhẹ nhàng thở dài, nói: "Ném túi trữ vật cho hắn!"
Chúng đệ tử Bách Thú Tông hận đến nỗi nghiến răng nhưng vẫn cởi túi trữ vật xuống, ào ào ném xuống. Ngô Tương Đồng thấy thế thì nhìn sang Phương Hành, ý hỏi có cần đi nhặt hay không.
Phương Hành nói: "Để cho đệ tử Sơn Hà Cốc nhặt!"
Đệ tử Thanh Vân Tông ngẩn ra, tất cả đều nhìn về phía Phương Hành, một đệ tử Đoán Chân Cốc nói: "Tại sao vậy Phương sư huynh?"
Phương Hành cười nói: "Bởi vì bọn họ chết thì ta không đau lòng đâu!"
Đệ tử Đoán Chân Cốc lập tức ngậm miệng lại, đệ tử Sơn Hà Cốc thì lộ vẻ buồn rầu.
"Ngươi ngông cuồng..."
Phong Thanh Vi quay đầu hét lớn với Phương Hành.
Nhưng còn chưa hết câu thì Tiêu Kiếm Minh đã không nhịn được nói: "Đi nhặt đi, bọn họ không dám hành động bừa đâu!"
Ngay cả hắn cũng đã nhìn ra tiểu cô nương mà Phương Hành bắt giữ này có thân phận vô cùng lớn, nếu không sẽ không khiến đệ tử Bách Thú Tông lo lắng như vậy, dù đệ tử Sơn Hà Cốc bị bắt đi thì lợi thế hai bên không giống nhau, đối phương cũng không dám bàn điều kiện.
Đệ tử Sơn Hà Cốc bất đắc dĩ, không thể làm gì khác đành cẩn thận ra ngoài nhặt túi trữ vật đầy đất trở lại, cũng may tuy ánh mắt đệ tử Bách Thú Tông bất thiện nhưng không có ai dị động, mặc cho bọn họ nhặt sạch sẽ túi trữ vật cả hai bên rồi trở lại đám người, Phương Hành để đệ tử Đoán Chân Cốc thu túi trữ vật lại, đệ tử Sơn Hà Cốc cũng không dám không theo.
"Hiện tại có thể thả người chưa?"
Thanh niên cẩm y u ám nói, mặt ngoài trấn định nhưng bên trong cẩm bào đã toát mồ hôi.
"Đổi lại là ngươi, ngươi sẽ thả người sao?"
Phương Hành cười hì hì nói, con tin mãi mới vào tay nên hắn không muốn để chạy thoát.
"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"
Thanh niên cẩm y cũng có chút mất bình tĩnh, Phương Hành khó đối phó vượt xa dự liệu của y.
Phương Hành cười hắc hắc, nói: "Mời các ngươi uống ít thứ!"
Hắn nói xong bèn chuyển hướng sang Hứa Linh Vân, nói: "Linh Vân sư tỷ, có thể luyện một số độc đan khiến bọn họ không thể dùng linh khí trong khoảng thời gian ngắn không?"
Hứa Linh Vân hơi ngây ra, cau mày suy tư một hồi lâu, nói: "Có thể, cho ta nửa canh giờ!"
"Ngươi muốn ép chúng ta uống độc đan ư?"
Sắc mặt thanh niên cẩm y trắng bệch, không nhịn được quát lên với Phương Hành.
Đoản đao của Phương Hành chỉa vào cổ hồng y tiểu cô nương, cười lạnh nói: "Đương nhiên, nếu không thì sao ta biết thả người rồi các ngươi có phối hợp hay không? Tuy nhiên các ngươi yên tâm, ta chỉ muốn các ngươi uống độc đan không thể vận chuyển linh khí trong khoảng thời gian ngắn mà thôi, không cần quá nhiều người uống đâu, chỉ cần ngươi và hai tên cửu trọng Linh Động kia và một nửa số người còn lại uống là được rồi!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook