Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 143: Yêu vương thoát khỏi phong ấn

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Tiêu Kiếm Minh không ra tay, hắn ta đã phát hiện được Phương Hành cũng không hề bị thương, hắn ta ra tay lúc này chưa chắc có thể giết được Phương Hành. Nếu ra tay với hắn thì Hứa Linh Vân nhất định sẽ quay lại cứu viện, khi ấy hắn ta chẳng những không giết được Phương Hành còn trực tiếp kết thù với Hứa Linh Vân. Hắn ta nghĩ tới đây bèn lạnh giọng mở miệng: "Tiểu quỷ, vừa rồi nếu ngươi đã chủ động ra tay với ta, vì sao không đàng hoàng đấu với ta một trận? Nếu ngươi có gan, ta nhường cho ngươi mười chiêu thế nào? Hừ, núp phía sau nữ nhân thì bản lĩnh gì chứ?”

Hắn ta muốn kích động cho Phương Hành ra tay trước, lúc đó có thể lý lẽ đầy mình phế bỏ được hắn.

Phương Hành cũng không mắc bẫy, khinh thường nói: "Có nữ nhân để cho ta trốn chính là bản lĩnh, ngươi không phục sao?"

Tiêu Kiếm Minh hơi chậm lại, sau đó giọng căm hận nói: "Ngươi ngông cuồng không được lâu đâu, trong vòng một năm, ta sẽ giết ngươi!"

Nói xong, hắn ta hung hăng trợn mắt nhìn Phương Hành một cái rồi trực tiếp xoay người phóng tới tế đàn, cùng những người khác tham gia rót linh khí vào.

Cuối cùng hắn ta cũng bỏ ý định ra tay, lúc này tế đàn đang nguy cấp, nếu hắn ta không nhanh chóng đi hỗ trợ kích hoạt pháp trận lại chỉ lo gây chuyện với Phương Hành để bị Hứa Linh Vân bẩm báo tông môn, nhất định sẽ phải gánh tội danh không nhỏ. Thế nhưng, lúc này, hắn ta cũng đã thật sự bị Phương Hành chọc giận, ngay cả tỏ vẻ bên ngoài cũng lười để ý, trực tiếp đưa ra lời đe dọa.

"Một năm? Đến lúc đó sẽ đến lượt tiểu gia giết ngươi!"

Phương Hành khinh thường, oán hận nhổ xuống đất một cái, ánh mắt lóe lên hàn quang, thấp giọng tự nói.

Vừa rồi hắn tát Phong Thanh Vi mặc dù cũng có một phần do nhìn nữ nhân này đáng ghét, nhưng phần nhiều là hắn muốn kích động Tiêu Kiếm Minh ra tay hòng tìm cơ hội dò xét hắn ta. Lúc cố ý tranh giành yêu đan Thanh Ngô cũng là suy nghĩ đến lý do này. Hôm nay Phương Hành mấy phen dò xét, cũng phần nào thăm dò được thực lực của Tiêu Kiếm Minh, đáp án dĩ nhiên là người này quả thật rất mạnh, vượt xa tu sĩ bình thường. Nhưng nếu muốn chém chết hắn ta cũng không phải không có cơ hội. Đương nhiên hôm nay vẫn kém một chút, muốn đạt tới cảnh giới có thể chém chết hắn ta, ít nhất cũng phải mất một hai năm.

Thấy chúng đệ tử đều đến chỗ tế đàn, Phương Hành lại không định tham gia. Bởi vì tế đàn này luôn cho hắn một loại cảm giác không an toàn. Ánh mắt hắn đảo qua khắp mọi nơi, lại phát hiện Phong Thanh Vi cũng không có đi tới mà ngơ ngác ngồi dưới đất bèn cười xấu xa, nói: "Ả thối tha, ngươi trộm quần lót của tiểu gia, còn không để cho ta soát người. Đến đây để tiểu gia kiểm tra ngươi một chút."

"Ngươi... Đừng tới đây..."

Phong Thanh Vi kinh hãi, vội vàng chạy trốn.

Phương Hành nhìn nàng ta vậy thì có chút mất hứng. Đang muốn đá vào mông nàng ta một cái, song đúng lúc này chợt nghe được một tiếng nổ điếc tai nhức óc, đồng thời xen lẫn một tiếng cười to già nua điên cuồng đầy tuyệt vọng. Làn khói đen trong tế đàn lại một lần nữa va chạm với chín sợi xích sắt trên miệng tế đàn, nhưng lần này không có lui về mà cố gắng vượt ra.

Chín sợi xích sắt trên tế đàn rõ ràng chịu áp lực rất lớn, vô số ký hiệu tranh nhau phát ra tia sáng chói mắt, sau đó trong nháy mắt lại nhanh chóng tắt ngúm. Tất cả đệ tử Thanh Vân Tông đều kinh hãi, liều mạng rót linh khí vào trong xích sắt.

"Ba trăm năm... Bổn tọa đã bị giam ba trăm năm... Bọn ngươi còn muốn tiếp tục giam cầm ta tiếp sao?"

Bên trong làn khói đen cuồn cuộn, một thanh âm bi thương rống vang nghe như cổ chú, chấn động lòng người.

Đến lúc này, chúng đệ tử Thanh Vân Tông mới thấy rõ bóng dáng mơ hồ của một con hung cầm khổng lồ trong làn khói đen. Thân thể nó không nhỏ hơn ế đàn này bao nhiêu, cả người bao phủ lông vũ màu vàng nhạt tản ra hung khí vô tận , toàn bộ khói đen đều phát ra từ trên người nó, hơn nữa tựa như cùng với việc nó cố sức thoát ra ngoài, khói đen cũng tỏa ra càng nhanh hơn.

"Trời ạ... Là… Là yêu vương, nó muốn phá phong ấn ra sao?"

"Nó... Nó là yêu vương Kim Đan kỳ... Nó muốn phá vỡ phong ấn..."

Các đệ tử Thanh Vân Tông kinh hoảng hét to lên, trong nháy mắt đã hoảng loạn.

"Chớ lên tiếng!"

Bỗng nhiên, Tiêu Kiếm Minh hét lớn: "Chư vị đệ tử bình tĩnh, kích hoạt pháp trận. Yêu vương này đã bị phong ấn ba trăm năm, tu vi còn thừa không nhiều chỉ còn dư lại một ít chân linh mà thôi, đây chỉ là nó hồi quang phản chiếu, không thể nào thoát ra..."

Giọng nói của hắn ta đã giúp không ít đệ tử Thanh Vân Tông đang sợ hãi bừng tỉnh, bọn họ cố ép chính mình giữ vững tinh thần, liều mạng rót linh khí vào trong trận.

"Ha ha ha ha... Thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành, hôm nay cho dù bỏ mình bổn tọa cũng muốn liều mạng..."

Yêu vương bi thương rống to, khói đen tỏa ra trên người trong chốc lát nồng nặc gấp mười lần. Thân hình nó hơi lui ra, sau đó vận hết toàn lực, ầm ầm một tiếng va chạm với chín sợi xích sắt đầy kịch liệt, khiến các đệ tử Thanh Vân Tông tu vi hơi yếu liền hộc máu, những người khác thì sắc mặt xanh mét, mắt thấy chín sợi xích sắt đều bị nó đánh bay dường như sắp đạt đến cực hạn, giống như chỉ lát thôi sẽ vỡ vụn.

"Linh Vân sư muội, chúng ta liên thủ!"

Tiêu Kiếm Minh quát to một tiếng, thân hình nhảy lên. Lúc này, Hứa Linh Vân cũng phi thân lên, hai người một bạc một đen hai đạo kiếm quang lần lượt thay đổi đồng loạt thi triển Thanh Vân Cửu Kiếm mạnh nhất, kiếm khí cách xích sắt chém vào trên người yêu vương.

"Lão phu... Không cam lòng..."

Cứ như mũi châm nhọn đâm vào bong bóng cá, hai nhát kiếm quang đâm xuống, toàn thân yêu vương tràn đầy uy lực bỗng nhiên "ầm" một tiếng nổ tung nghe đinh tai nhức óc, vô số miếng thịt vụn bay tung toé, khói đen tỏa ra nồng nặc từ miệng tế đàn. Chỉ thoáng sau đã thấy khói đen cuồn cuộn tràn ngập xung quanh tế đàn, tựa như mười dặm xung quanh bỗng nhiên bị bao phủ bởi một lớp sương mù quái dị.

Cũng ngay lúc này, chín sợi xích sắt đồng thời sáng lên, pháp trận lại được kích hoạt một lần nữa.

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông đều thở phào nhẹ nhõm, hai mặt nhìn nhau: "Xảy ra chuyện gì?"

"Yêu vương đã chết rồi sao?"

"Hình như là yêu vương mưu tính trốn khỏi phong ấn, kết quả thân thể nứt vỡ, thân tử đạo tan..."

Trong tiếng bàn tán xôn xao, không người nào chú ý tới một bóng dáng vô cùng nhạt ẩn trong lớp sương mù kì lạ đang lướt thẳng tới chỗ Phương Hành. Lúc này, Phương Hành  bị một tiếng vang thật lớn thu hút, quay đầu nhìn lại chỗ tế đàn. Bỗng nhiên hắn cảm giác gương mặt chợt lạnh tựa hồ có gió mát phả vào mặt, cả người nhất thời ủ rũ ngã ngồi.

"Ha ha ha ha... Cuối cùng Bạch Mao Quái đó đã tính thiếu một nước, cuối cùng bổn tọa vẫn thoát ra ngoài..."

Một tiếng cười to vang lên ở bên tai. Phương Hành từ từ mở hai mắt ra, thấy mình đang ở giữ một đại dương vỗ sóng mênh mông vô tận, hắn khoanh chân mà ngồi, phía dưới là một cái tế đàn nho nhỏ, cảm giác tế đàn chính là phần trung tâm vĩnh hằng bất động của cái đại dương mênh mông này

"Nơi này là... Thức hải của ta ư?"

Phương Hành rất nhanh ý thức được mình đang ở chỗ nào, nơi này là hiển hóa của thức hải, là nơi riêng tư nhất của một người. Trong suốt cả đời người sẽ không gặp bất kỳ sự quấy rầy nào, trừ khi tu vi đạt đến Trúc Cơ cảnh nếu không rất khó tự động tiến vào nơi này. Trừ khi cơ duyên xảo hợp bị người tu hành tu vi cường đại lấy thần thức hướng dẫn tiến vào, hoặc là khi thần thức gặp phải nguy hiểm mới tự động tiến vào. Ánh mắt của hắn đảo qua, rất nhanh đã hiểu tại sao mình tiến vào trong thức hải.

Thần trí của mình quả thật gặp phải nguy hiểm!

Thức hải vốn là nơi riêng tư, vậy mà lại có một vị khách không mời mà tới nơi này, một lão giả uy mãnh thân phủ kim vũ.

Lão giả ấy thân hình cao lớn chừng mười trượng, mũi ưng mắt hẹp, ánh mắt nham hiểm sắc bén. Trên người lão khoác một áo choàng kim vũ, đứng giữa không trung trên thức hải đại dương cất tiếng cười to, trong tiếng cười lại tràn đầy niềm vui hy vọng khôi phục lại tất cả.

"Ngươi là ai vậy?"

Phương Hành mở miệng, kinh ngạc nhìn lão già này, trên mặt một chút sợ hãi cũng không có.

"Ha ha ha ha..."

Lão già cất tiếng cười to, trong thanh âm xen lẫn uy áp động thiên lay địa, chấn động âm vang khiến cho không gian thức hải như có dấu hiệu sụp xuống.

"Bổn tọa là Phi Thiên Đại Bằng Tà Vương đã bị phong ấn ba trăm hai mươi mốt năm, hôm nay liều mạng nổ tung thân thể, cuối cùng đổi được một sợi chân linh thoát khỏi phong ấn. Tiểu quỷ ngươi rất may mắn, bổn tọa coi trọng nhục thể của ngươi, mau nhường thân thể này nhường cho ta! Trước lúc tan biến, ngươi có thể nói tâm nguyện của ngươi cho bổn tọa, nếu không quá khó bổn tọa sau này sẽ tiện tay thay ngươi hoàn thành cũng được."

Lão giả lạnh giọng nói, thân hình nghiêng về phía trước nhìn xuống mắt Phương Hành.

Thân hình Phương Hành so sánh với lão quả thật tựa như một con kiến đối mặt một tòa núi lớn. Phương Hành trừng mắt nhìn giờ mới hiểu được yêu vương muốn làm gì, trong lòng nhất thời nở nụ cười lạnh.

"Ngươi chính là con chim bị Thái Thượng trưởng lão Thanh Vân Tông của chúng ta phong ấn ư?", hắn không hề khách sáo hỏi.

Lão già giận tím mặt, quát lên: "Nói hươu nói vượn, bổn tọa là Phi Thiên Đại Bằng Tà Vương, chim chóc cái gì? Chỉ bằng cao thủ Kim Đan của tông môn nho nhỏ như Thanh Vân Tông, cho dù là mười người cùng đến cũng chẳng thể gây tổn thương cho bổn tọa? Nếu không phải con Bạch Mao Quái không biết từ nơi nào chui ra đó, cho dù lúc ấy lão phu bị trọng thương, với tốc độ siêu thoát cửu thiên thập địa của ta thì bọn chúng cũng không làm khó dễ ta được!"

Phương Hành liếc mắt: "Dù sao cũng bị người ta phong ấn rồi, còn khoe khoang cái gì?"

"Ai da da... Tức chết ta mất!"

Lão già tức điên gào thét không dứt: "Ba trăm năm phong khốn, ngay cả tiểu quỷ như con kiến này cũng dám khinh rẻ ta ư?"

Trong tiếng huýt gió, lão vung tay lên chụp xuống bắt Phương Hành, muốn một phát bắt lấy nuốt vào bụng.

Thế nhưng đây là không gian hiển hóa thức hải, nơi này chính là bản thể chân linh của Phương Hành. Nếu bị lão nuốt, chân linh của lão giả có thể tu hú chiếm tổ chiếm dụng thân thể Phương Hành làm thành của riêng. Ở chốn tu hành giới này, còn được gọi là "Đoạt xá".

"Chờ một chút..."

Phương Hành bỗng nhiên đưa tay lên, ngăn cản lão giả vồ xuống. Bộ dáng thoạt nhìn rất bình tĩnh khiến cho lão giả hơi ngẩn ra, bàn tay bèn chậm lại.

"Ngươi không sợ lão phu sao?"

Phương Hành thở dài, cười ha ha nói: "Nói thật, ngươi chọn ai không được, tại sao lại cứ phải chọn ta?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...