Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 142: Có tin ta làm thịt ngươi không?

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Một cái tát này khiến cho Phong Thanh Vi ngơ ngẩn, cũng khiến cho đám đệ tử Thanh Vân Tông đứng xung quanh sợ hãi.

Phong Thanh Vi không phải người bình thường, nàng ta là đệ tử dẫn đầu của Sơn Hà Cốc. Còn là nhân vật được sư trưởng sủng ái, tu vi bản thân cũng không hề kém. Một người như thế lại bị Phương Hành một phát tát bay?

Làm sao hắn dám đánh nàng ta?

Tại sao có thể đánh nàng ta dễ dàng như thế?

Mọi người cực kỳ kinh ngạc, hầu như không thể tin được cảnh trước mắt.

Cũng vào lúc này, một tiếng quát chợt vang lên: "Thật to gan, dám ở trước mặt ta đả thương người!"

Kẻ nói chuyện chính là Tiêu Kiếm Minh đang ở cách đó không xa, hắn ta tự biết Phương Hành sẽ không nể mặt mình dễ dàng trả túi trữ vật về. Mà lúc này có Hứa Linh Vân bên cạnh, hắn ta cũng không thể trực tiếp cưỡng ép nên mới không tham dự vào chuyện này, tùy ý để Phong Thanh Vi tới nói chuyện với Phương Hành. Nào ngờ Phương Hành lại dám trực tiếp ra tay với Phong Thanh Vi, hắn ta lại không thể ngồi nhìn.

Dù cho Phong Thanh Vi đôi lúc làm việc không như ý của hắn ta nhưng vẫn là nữ nhân trung thành với mình, nếu lúc này hắn ta chỉ ngồi nhìn nàng ta bị đánh thì ba chữ Tiêu Kiếm Minh ở Thanh Vân Tông sẽ trở nên thật rẻ mạt.

"Vút!"

Thiết kiếm ngang trời, ô quang tỏa ra bốn phía, Tiêu Kiếm Minh trong chốc lát bay vút lên ba mươi trượng, một kiếm trảm xuống Phương Hành.

Một kích kia hắn ta ra tay bất ngờ ngay cả Hứa Linh Vân cũng không kịp ngăn cản.

"Tiểu cẩu, quỳ xuống cho ta!"

Tiêu Kiếm Minh hét lớn, thiết kiếm chém xuống, trực tiếp áp thẳng đỉnh đầu Phương Hành.

Một thanh thiết kiếm nhỏ bé lúc này lại ẩn chứa uy lực kinh khủng giống như một tòa núi lớn áp xuống.

"Quỳ cái thằng cha ngươi!"

Ánh mắt Phương Hành chợt lóe, lạnh giọng chợt quát. Thanh Long Bích Diễm Đao trong chốc lát đã xuất hiện trong tay, hai cánh tay hắn như hai dãy núi vung cao đỡ một kiếm này.

Đối mặt với chiêu kiếm đầy uy lực của Tiêu Kiếm Minh, rõ ràng hắn lựa chọn lấy cứng chọi cứng.

"Keng!"

Đao kiếm chạm nhau trên không trung, trong chốc lát không khí ngưng kết, một đao một kiếm đứng yên bất động.

Trong lòng Tiêu Kiếm Minh không khỏi kinh hãi, một kiếm này của hắn ta chém tới đã vận bảy thành lực đạo. Bởi vì hắn ta từng chém Phương Hành một kiếm, khi ấy mới chỉ dùng ba phần lực đạo, Phương Hành đã phải dùng hết cách mới đón đỡ được. Hắn ta tự cho rằng mình đã hiểu được thực lực của Phương Hành nên một nhát kiếm này định lấy bảy thành uy lực để đánh cho Phương Hành trọng thương thậm chí là phế bỏ.

Dù sao biểu hiện của Phương Hành đã vượt xa ngoài dự liệu của hắn ta, đối với Phương Hành, hắn ta đã không còn đơn thuần là ghét hận mà là cảm nhận được sự uy hiếp. Nếu không phải lo lắng Tông chủ trách cứ và Bạch Thiên Trượng uy hiếp, hiện tại thậm chí hắn ta muốn trực tiếp giết chết Phương Hành. Chẳng qua hắn ta tuyệt đối không ngờ tới, Phương Hành cũng bổ ra một đao, đối đầu trực diện với mình...

Mà kết quả lại là cân sức ngang tài!

Một nhát kiếm này của hắn ta lại chẳng thể làm gì được Phương Hành!

"Có thể chặn được một kiếm của ta? Có bản lĩnh!"

Con ngươi Tiêu Kiếm Minh đột nhiên co rút, linh khí tăng vọt đang định vận đủ mười thành lực đạo để chém thêm một kiếm nữa.

Song lúc này Phương Hành một tiếng chợt quát "Cái thằng cha ngươiấy" rồi vung đại đao chém ngược về phía hắn ta. Nhát đao đầu tiên, hắn giẫm chân tại chỗ tiến lên, giơ ngang ngực, sát khí của thanh long và hỏa vân kim sắc đồng loạt bốc lên, chỉ trong chốc lát đã phát huy uy lực mạnh nhất của Thanh Long Bích Diễm Đao. Nhát đao thứ hai, hắn xoay người vung đao đâm lên đầy quỷ dị, mũi đao đâm hướng về phía Tiêu Kiếm Minh.

Sau khi đón đỡ một chiêu của Tiêu Kiếm Minh, hắn lại chủ động xuất đao cường công.

"Muốn chết!"

Tiêu Kiếm Minh cũng không nghĩ tới tiểu quỷ này dám chủ động ra tay với mình nên bùng cháy lửa giận. Một tiếng rống dữ dội, thiết kiếm quay lại trong tay dẫn theo từng cơn lốc, ép luồng thanh long sát khí và kim diễm đang tiến tới gần hắn ta bay xa ba trượng.

Rồi sau đó, thiết kiếm dời xuống hai tấc, đâm vào sống đao Thanh Long Bích Diễm Đao. Động tác nhẹ nhàng nhưng khéo léo tột cùng, uy lượng dồn vào mũi kiếm, "Keng!" một tiếng đã gạt Thanh Long Bích Diễm Đao xuống dưới đất, thanh đao đâm sâu ba tấc.

Hóa giải hai chiêu này, Tiêu Kiếm Minh quát lên một tiếng chuyển từ phòng thủ sang tấn công, thiết kiếm đột nhiên hóa ra mấy trăm kiếm ảnh. Lúc này hắn ta đã quyết định nhẫn tâm, cho dù bị Tông chủ trách phạt cũng muốn phế bỏ tên tiểu quỷ này. Mới vừa rồi hắn ta hóa giải hai chiêu công kích của Phương Hành, thoạt nhìn dễ dàng đơn giản, trên thực tế là ỷ mạnh hiếp yếu phải dùng tới thực lực thật sự. Mà tiểu quỷ này rõ ràng chẳng qua là Linh Động trung kỳ lại có thể ép hắn ta dùng tới thực lực thật sự, có thể thấy được tiềm lực của hắn rất mạnh thật sự vượt xa khỏi tưởng tượng của Tiêu Kiếm Minh. Để người như vậy phát triển sẽ là uy hiếp lớn nhất của hắn ta ở Thanh Vân Tông.

Nhất định phải phế bỏ hắn, cho dù có bị Tông chủ trừng phạt. Dù sao chỉ cần không giết hắn, trừng phạt của bản thân sẽ không quá nặng, Bạch Thiên Trượng cũng sẽ không bị buộc phải xuất quan.

Hơn nữa tiểu quỷ này to gan lớn mật chủ động ra tay với hắn ta trước, như vậy hắn ta mượn cơ hội phế bỏ hắn cũng có thể nói là lỡ tay mà thôi. Đáy lòng xuất hiện suy nghĩ này nên kiếm thế Tiêu Kiếm Minh cũng ác độc hơn, cuốn thẳng tới phía Phương Hành.

Song vào lúc này, Phương Hành bỗng nhiên chớp mắt vài cái với hắn ta rồi tiện tay bắn một viên đan hoàn vào trong miệng.

Tiêu Kiếm Minh giật mình, còn tưởng rằng Phương Hành nuốt vào đan dược gì có thể kích thích tiềm năng để liều mạng với hắn ta, trong bụng nhất thời mừng rỡ ước gì Phương Hành làm như vậy. Vì càng như vậy thì hắn ta càng có lý do phế bỏ hắn. Nhưng khi kiếm thế đang muốn cuốn đi, chợt thấy biểu hiện trên mặt Phương Hành biến đổi, "Phốc" một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, phun thẳng về phía mặt hắn ta. Tiêu Kiếm Minh nhướng mày, nghi là có gian giá, kiếm thế khẽ chuyển quét toàn bộ chất lỏng về bốn phía, không để lọt một giọt nào.

Mà Phương Hành nhân cơ hội này, đột nhiên hai chân dùng sức bay ngược về phía sau, đồng thời trong miệng cũng liên tiếp phun "Máu tươi".

"Muốn chạy trốn?"

Trong lòng Tiêu Kiếm Minh hiện lên ý nghĩ này, đang muốn xuất kiếm đuổi theo nhưng kiếm thế bỗng nhiên cứng đờ.

Ngay khoảnh khắc này, một bóng dáng màu trắng lướt đến vừa vặn đón Phương Hành vào trong ngực, một tay khác thì cầm kiếm chỉ vào hắn ta, chính là Hứa Linh Vân. Nếu lúc này hắn ta tiếp tục xuất kiếm thì sẽ phải đối chiến với nàng.

"Tiêu Kiếm Minh ngươi lấy mạnh hiếp yếu, không cảm thấy vô sỉ hay sao?"

Hứa Linh Vân thấy Phương Hành bị đánh đến phun ra máu tươi, lòng đầy lo lắng quát lên với Tiêu Kiếm Minh. Mà Tiêu Kiếm Minh hơi ngẩn ra, chỉ cảm thấy không trung một mùi máu tươi bay tới tựa như thứ Phương Hành vừa ra thật sự là máu tươi.

Phương Hành chỉ cảm thấy phía sau lưng mình rơi vào cảm giác mềm mại, theo bản năng cọ xát hai cái lại nghe thấy tiếng Hứa Linh Vân quát mắng, lúc này mới nhớ tới kế hoạch của mình, trên mặt đầy tức giận, la hét nhảy cẫng lên, tay quơ đại đao chỉ vào Tiêu Kiếm Minh quát to: "Tiêu Kiếm Minh thằng cha ngươi, ức hiếp ta quá đáng, Linh Vân sư tỷ, hai ta cùng nhau làm thịt hắn!"

Hứa Linh Vân thấy Phương Hành muốn ra tay, vội vàng giữ hắn lại quát lên: "Ngươi mau vận công điều tức, chớ để tổn thương đến phế phủ!"

Phương Hành lau máu ngoài miệng, kêu lên: "Không có chuyện gì, hai ta cùng làm thịt hắn!"

Hứa Linh Vân nói: "Bây giờ không phải lúc ra tay, ngươi mau vận công điều tức. Có ta ở đây, hắn ta không dám đả thương ngươi!"

Nói dứt lời nàng ta bèn mắng Tiêu Kiếm Minh: "Phương tiểu sư đệ mưu lược hơn người, xua đuổi cường địch, có thể nói chúng ta đều là nhờ hắn cứu. Kết quả hắn không bị thương trong tay cường địch lại bị sư huynh ngươi một kiếm đánh bị thương, ngươi không cảm thấy quá đáng sao?"

Trong lòng Tiêu Kiếm Minh vốn tức giận bất bình nhưng lúc này chợt thấy rất nhiều ánh mắt không vui xung quanh bắn về phía mình. Hắn ta vội vàng đảo mắt nhìn liền thấy được rất nhiều ánh mắt của các đệ tử Thanh Vân Tông khi nhìn mình không có vẻ kính sợ như thường ngày mà lại xen lẫn một chút khinh thường và tức giận. Hiển nhiên lời vừa rồi của Hứa Linh Vân đã không hẹn mà giống với suy nghĩ của rất nhiều người, làm cho hắn ta rùng mình e ngại.

"Khốn kiếp, một kiếm này lại làm hao tổn danh tiếng của ta biết bao nhiêu!"

Nghĩ đến điều này, mặt mày hắn ta xanh mét bèn từ bỏ ý định ra tay lần nữa.

Ai ngờ Phương Hành lúc này lại đang mong đợi hắn ta ra tay, thấy hắn ta chậm rãi thu hồi thiết kiếm, trong lòng hắn nhất thời thất vọng… Con mẹ nó, lãng phí một viên Khí Huyết Đan rồi... Miệng đầy mùi, thật khó chịu!

"Nếu không phải hắn ra tay với Phong sư muội trước thì ta cũng sẽ không nhất thời tức giận đả thương hắn!"

Tiêu Kiếm Minh lạnh giọng nói, sự tình liên quan danh tiếng, hắn cũng có ý giải thích mấy câu.

"Ra tay cái thằng cha ngươi, có bản lĩnh ngươi cùng tiểu gia ra tay lần nữa xem..."

Phương Hành bị Hứa Linh Vân gắt gao ngăn cản, ở phía sau chửi loạn.

Tiêu Kiếm Minh sắc mặt nhất thời âm u, hận đến trên trán gân xanh lộ rõ, tay nắm thiết kiếm lại một lần nắm chặt.

Phương Hành thấy thế mừng rỡ, vội vàng bảo: "Linh Vân sư tỷ, ngươi nhìn hắn ta vẫn không phục kìa, hai ta cùng nhau làm thịt hắn đi!"

Hứa Linh Vân hoàn toàn hết chỗ nói, đang muốn mở miệng khiển trách, đột nhiên tế đàn xảy ra đại biến.

"Ầm!"

Một tiếng vang thật lớn, bỗng nhiên một làn khói đen nồng nặc vọt lên từ miệng tế đàn vọt lên. Khi nó vọt tới miệng tế đàn, chín sợi xích sắt lập tức phát ra tia sáng sáng loáng, gần cả trăm cái ký hiệu trên xích sắt đồng thời sáng lên, chúng đan vào nhau tạo thành từng luồng sức mạnh cường đại đầy thần thánh ùn ùn kéo đến. Làn khói đen nhất thời bị đè nén rồi ầm ầm hạ xuống, khắp nơi xung quanh rung động dữ dội.

Chúng đệ tử Thanh Vân Tông kinh hãi đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Đúng vào lúc này, lại là một tiếng ầm nổ vang, làn khói đen lại một lần nữa vọt lên từ mặt dưới tế đàn, khí thế càng thêm mạnh mẽ.

"Rầm rầm rầm!"

Xích sắt ký hiệu kim quang lóe lên không ngừng, vây chặt gắt gao làn khói đen này.

"Không xong, tế đàn có biến! Mau rót linh khí vào, kích hoạt tất cả phong ấn!"

Hứa Linh Vân kinh hãi, cao giọng hét lớn, dẫn đầu vọt tới tế đàn.

Những đệ tử Thanh Vân Tông khác đều ngẩn ra, sau đó khi phản ứng lại thì thi triển Lướt Khí Thuật phóng về tế đàn.

Sau khi tới bên miệng tế đàn, bọn họ lập tức chạm tay vào xích sắt, truyền linh khí của bản thân rót vào trong xích sắt.

Mà Phương Hành thấy không có trợ thủ thì cũng dần mất hứng, hắn cảm giác được có một ánh mắt như lưỡi kiếm sắc bén nhìn mình chằm chằm liền quay đầu nhìn lại, hóa ra là Tiêu Kiếm Minh. Hắn lập tức nhổ một phát xuống đất đầy khinh miệt nói: "Nhìn cái gì? Có tin ta gọi Linh Vân sư tỷ cùng nhau làm thịt ngươi hay không?"

Nói xong thì hắn nhấc lên đại đao phòng ngự trong lòng đã chuẩn bị tâm lý chuồn đi, có thể chạy trốn bất cứ lúc nào.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...