Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 144: Tam Muội Chân Hỏa luyện Kim Bằng
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Ha ha!"
Lão giả phá lên cười: "Ngươi biểu hiện rất tốt, mới chỉ Linh
Động lục trọng đã có chiến lực cỡ này khiến ta cũng cảm giác có chút bất ngờ, có thể thấy được thể phách trong suốt, căn cơ thực lực không tồi, mà linh khí cả người..."
Lão vừa nói xong thì thò tay vào mặt biển rộng dưới chân vốc nước lên rồi tùy ý để nước biển trôi qua khẽ ngón tay: “Lại đều là linh khí tinh khiết ngưng luyện chín lần, thật là rất hiếm thấy. Không ngờ Thanh Vân Tông
cũng có thể dạy ra được mầm mống tốt như thế, thể xác hoàn mỹ như vậy, lão phu không đoạt ngươi thì đoạt ai?"
Nói xong lời cuối cùng, lão có chút dừng lại, bỗng cười một tiếng: "Vốn dĩ ta còn không nắm chắc, nào ngờ đúng vào lúc này ngươi lại bị thương, không phải là cơ hội tốt nhất sao? Liều chết đánh cược một lần, quả nhiên thành công xông vào được thức hải của ngươi!"
"Thì ra lão giả này cho rằng ta bị thương..."
Phương Hành không nhịn được nở nụ cười.
Lão giả bị hắn cười đến trong lòng sợ hãi, cười khẩy đáp:
"Ngươi cười cái gì?"
Phương Hành cười nói: "Thật sự không đành lòng nói cho ngươi biết, hơn hai mươi người ở đây, ngươi không nên chọn nhất chính là tiểu gia ta!"
"Sao?"
Lão giả có chút cảnh giác: "Lời ấy ý gì?"
Phương Hành vẻ mặt biến đổi, cười ha ha nói: "Bởi vì ngươi sẽ hối hận tại sao mình không vĩnh viễn trốn ở tế đàn."
Trong lòng lão giả bỗng nhiên lờ mờ có dự cảm xấu nhưng sau đó lại gạt phăng ý nghĩ này đi, cười khẩy: "Ta là Kim Đan chi linh, mặc dù tu vi hoàn toàn không có nhưng chân linh mạnh mẽ, không thể yếu ớt. Giờ đây ta đã phá vỡ Kim Đan thể xác, thi triển Đoạt Linh Thuật, khó khăn nhất chính là làm sao tiến vào thức hải của ngươi. Hiện nay đã thành công tiến vào, đoạt thể xác người phàm như ngươi dễ như trở bàn tay!"
Trong lúc nói chuyện, lão trực tiếp vung tay vồ xuống Phương Hành. Tay của lão vùn vụt vồ tới, bắt lấy Phương Hành cùng với tế đàn nho nhỏ. Kim Đan kỳ yêu vương, cho dù là Kim Đan đã vỡ, tu vi hoàn toàn không có nhưng chân linh mạnh mẽ cũng đủ vượt xa Linh Động kỳ của Phương Hành.
Lão giả này tự cao như thế cũng không phải không có căn cứ. Kích thước của chân linh thật ra chính là sức mạnh của chân linh hiển hóa thành. Thân hình lão ước chừng lớn hơn gấp trăm lần so với Phương Hành, nói cách khác uy lực của chân linh cũng hơn gấp trăm lần Phương Hành. Nhưng khi bàn tay lão chụp xuống, Phương Hành không có chút sợ hãi ngược lại còn hơi hưng phấn. Bàn tay kéo đến vùn vụt, Phương Hành không hề cố gắng tránh né mà hơi nhắm hai mắt.
"Trảm Thủ Đồ... Tam Muội Chân Hỏa... Hiển hóa..."
Trong chốc lát bên trong tâm linh, hận ý xẹt qua, một ngọn lửa đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu chân linh của Phương Hành. Ngọn lửa kia thoạt nhìn không hề thu hút, ở dưới thế công của lão giả trông giống như ngọn nến lay lắt giữa gió thảm mưa sầu. Nhưng ngọn lửa vẫn đung đưa không hề có bất kỳ dấu hiệu dập tắt.
"Ha ha, chút thủ đoạn này đã muốn ngăn cản ta? Thiếu niên ngươi quá ngây thơ rồi!"
Yêu vương chính là cường giả Kim Đan, cả đời tung hoành, thủ đoạn gì mà lão ta chưa từng thấy chứ? Ngay cả Phật môn Liên Hoa Thánh Diễm hoặc là Bắc Minh gia Cửu U Thánh Hỏa lão ta cũng đều không sợ, cớ sao lại sợ ngọn lửa nho nhỏ của Phương Hành cho được?
"Oành!"
Bàn tay vung nhanh như như trời sập đất rung, trực tiếp bao phủ Phương Hành. Một tay bắt lấy, nuốt vào bụng, đoạt xá đã có thể thành công. Đại tu cấp Kim Đan đoạt xá một Linh Động kỳ nho nhỏ, chính là đơn giản như thế. Song ngay khi bàn tay kia chạm vào ngọn lửa nho nhỏ trên đỉnh đầu Phương Hành, chuyện quỷ dị đã xảy ra.
"Xèo!"
Ngọn lửa thiêu đốt, trên tay lão tản ra khói xanh nhè nhẹ, tỏa khắp đại dương mênh mông chung quanh, sau đó bàn tay kia thu nhỏ lại một vòng. Gương mặt lạnh lùng cuồng ngạo của lão bỗng xuất hiện vẻ cực kỳ kinh ngạc, bàn tay to đột nhiên thu lại.
"Đây là thứ gì? Có thể đả thương chân linh của ta ư?"
Bàn tay lão giả run lên, tựa như một ngọn lửa nho nhỏ đã khiến cho lão ta nhận lấy thương tổn nhất định. Phương Hành mở mắt ra, cười hì hì, nói: "Đây chính là thứ mà ta nói sẽ làm ngươi hối hận! Một vị trưởng bối của ta từng nói, ta đời này cái gì cũng phải biết sợ, tu hành giới có vô số các nhân vật lợi hại, không thể coi thường bất cứ ai. Nhưng chỉ có một loại người ta không cần phải sợ, đó chính là người dám liều mạng đoạt xá ta. Những kẻ làm như thế chính là muốn chết!"
Lời nói của Phương Hành đầy vẻ chân thành làm cho trong lòng lão giả dâng lên một loại cảm giác không ổn, lão ta lùi về sau mấy trăm trượng, lạnh giọng nói: "Tiểu quỷ quả nhiên khác người, thôi đi, lão phu không chọc đến ngươi, đổi người khác là được!"
Vừa nói xong, thân thể liền hóa thành một luồng linh quang muốn lao ra khỏi thức hải của Phương Hành. Xem ra lão giả làm việc cũng rất quyết đoán, vừa thấy không ổn thì lập tức bỏ chạy không chút do dự. Dù sao cũng bị phong ấn mấy trăm năm, hôm nay mới có một cơ hội sống sót, lão ta thật sự không dám quá mức mạo hiểm.
Nhưng Phương Hành phía sau hắn lại nở nụ cười: "Con mẹ nó, tới rồi còn muốn đi? Coi chỗ của tiểu gia là nhà chứa ư?"
Theo tiếng cười, ngọn lửa lơ lửng trên đỉnh đầu đột nhiên vọt tới, rơi vào vô tận đại dương mênh mông trong thức hải. Chỉ trong nháy mắt, hắn dùng Thanh Viêm Đoán Chân Quyết thúc đẩyTam Muội Chân Hỏa, khắp đại dương mênh mông tất cả đều hóa thành biển lửa. Chân linh của lão giả kia còn chưa kịp bỏ chạy thì đã bị biển lửa đầy trời vây quanh, lão sợ hãi rống liên tục rồi hóa ra nguyên hình là một con Đại Bằng Điểu xông pha trái phải.
"Khốn kiếp, bổn tọa không đoạt xá ngươi nữa rời đi còn không được sao?"
"Rốt cuộc… Ngọn lửa này là vật gì? Sao có thể đả thương bổn tọa?"
"Úi da da... Không thể nào, thần, huyền, pháp,cơ, các loại huyền pháp trên thế gian đều không có khả năng này..."
Phương Hành nhìn Đại Bằng Điểu trong biển lửa bị đốt cháy kêu gào oai oái, trong bụng lại càng đắc ý, Tam Muội Chân Hỏa của tiểu gia dĩ nhiên có thể đốt ngươi, bởi vì đây hoàn toàn không phải là thần, huyền, pháp, cơ, đây là tiên pháp.
Con yêu vương mới thoát phong ấn ra này cũng thật là xui xẻo, thứ Phương Hành tu luyện là Tam Muội Chân Hỏa bản khiếm khuyết, hơn nữa tu vi hắn quá thấp, hoàn toàn không thể khống chế, chỉ có thể miễn cưỡng lấy tâm pháp của Thanh Viêm Đoán Chân Quyết thúc đẩy tự mình rèn luyện. Nhưng chân linh yêu vương xông vào thức hải của hắn coi như là đã chủ động tiến vào sân khấu của hắn, mà ở chỗ này, Phương Hành gần như có thể nói là...
Vô địch!
Ít nhất là, vô địch ở hạ giới!
Đừng nói là Kim Đan kỳ yêu vương, dù là Nguyên Anh kỳ yêu thánh tới đây, cũng rất khó chiếm được thế thượng phong ở trong thức hải của Phương Hành. Ở trong biển lửa thiêu đốt, thân hình Đại Bằng Điểu to như ngọn núi cũng không cháy, thậm chí không xuất hiện một chút dấu vết thiêu đốt nào. Chẳng qua thân hình của lão ta đang không ngừng thu nhỏ lại, trên người liên tục có khói xanh tỏa ra, hóa thành từng làn tan vào đại dương mênh mông. Rồi sau đó, Phương Hành ngồi xếp bằng trên tế đàn liên tục cảm giác có luồng sức mạnh kỳ quái nào đó ập tới mình, khiến cho chân linh của hắn càng mạnh mẽ hơn.
Chân linh yếu ớt lúc ban đầu của hắn đang trở nên càng lúc càng lớn mà Đại Bằng Điểu lại đang không ngừng thu nhỏ lại.
"Rốt cuộc đây là loại lửa gì? Vì sao có thể đốt cháy chân linh của bổn tọa?"
"Tiểu tử thối, mau dừng lại, bổn tọa đã thay đổi chủ ý, ta tự đi đoạt xá người khác, không chọc giận ngươi nữa..."
"Mau thả ta rời đi, con mẹ nó muốn đốt chết ta thật ư? Lão phu liều mạng với ngươi..."
Đại Bằng hoàn toàn không còn bộ dáng ngông cuồng khi trước, kinh hoàng như chó nhà có tang chỉ lo trốn chạy khắp nơi ở trong thức hải Phương Hành nhưng xung quanh đều có ngọn lửa cách trở, thậm chí ngay cả chạy trốn cũng không được. Lão ta vừa sợ vừa hận bèn gào ầm lên, đến cuối cùng thì rống một tiếng căm phẫn, hung hãn lao đến chỗ Phương Hành, tựa như thấy chạy trốn vô vọng nên lóe lên một tia hung ác, muốn liều mạng cùng Phương Hành.
"Ha ha con rùa già này, đến địa bàn của tiểu gia còn ngông cuồng ư?"
Phương Hành cũng không có tư tưởng kính già yêu trẻ, mắt thấy Đại Bằng lao đến chỗ mình thì cười lớn một tiếng nhảy lên từ trên tế đàn.
"Oành" một quyền đánh ra, chung quanh ngọn lửa tàn sát bừa bãi tụ lại, hóa thành một quả đấm khổng lồ đập xuống người Đại Bằng, nện đến khi lão ta gào thét, thân hình thu nhỏ lại, tựa như con diều đứt dây bay ra xa.
"Vút!"
Phương Hành nhảy lên, thân trên không trung, đạp xuống một cước, ngọn lửa hợp thành một cẳng chân khổng lồ, trực tiếp đạp xuống.
"Két!"
Đại Bằng bị đạp rú lên, thê thảm vô cùng.
"Ai cho ngươi đoạt xá!"
"Két!"
"Ai cho ngươi ngông cuồng!"
"Két!"
"Ai cho ngươi xưng bổn tọa!"
"Két!"
"Ai cho ngươi... Ai cho ngươi... Ai cho ngươi vẻ ngoài là chim!"
"Két... Đủ rồi... Đừng đạp nữa..."
Đại Bằng bị Phương Hành đánh một cú rồi lại đạp một chân, thân hình lại thu nhỏ đi. Cho dù là Phương Hành không làm gì, chỉ để cho Tam Muội Chân Hỏa thiêu lão ta một thôi cũng đủ khiến cho thân hình của lão ta bốc cháy thu nhỏ đi nhiều. Cũng không phải là thực lực của Kim Đan yêu vương không đủ, bị nhốt ba trăm năm mà có linh thức mạnh mẽ như vậy, đột phá ra khỏi phong ấn lại còn xông vào hức hải Phương Hành đã đủ chứng minh thực lực của lão ta.
Chẳng qua là giống như Phương Hành đã nói, lão ta thật sự quá xui xẻo. Dù cho đoạt xá bất kỳ kẻ nào, có là Tiêu Kiếm Minh hay Hứa Linh Vân đi chăng nữa cũng tốt hơn nhiều so với đoạt xá Phương Hành. Bởi vì Phương Hành tu luyện Tam Muội Chân Hỏa luyện thể, hoàn toàn khắc chế pháp môn linh thức nhập vào cơ thể đoạt xá. Nếu Đại Bằng Tà vương vượt qua thiên kiếp còn khá hơn một chút, nhưng không độ thiên kiếp mà gặp được Tam Muội Chân Hỏa thì rõ là muốn chết.
Giờ đây sau một phen đánh đấm tàn bạo, Đại Bằng Tà vương đã hóa thành dạng người, cơ thể như núi nhỏ khi nãy giờ chỉ còn độ bằng gian phòng nhỏ. Lão ta nằm xụi lơ trên mặt đất, mặt mũi nhăn nhó thoạt nhìn vô cùng đáng thương...
"Ngươi... Muốn giết ta thật ư?"
Giọng nói của Đại Bằng Tà Vương run rẩy, lão ta thê thảm kêu lên, trong lời nói mang theo sự nức nở.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook