Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 145: Kim Đan chân linh

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Đương nhiên Phương Hành không thật sự muốn giết nó, nếu không ngay khi nó xông vào thức hải của mình, hắn đã có thể đốt chết nó rồi. Chẳng qua là lo lắng kẻ này mặc dù bị phong ấn hơn ba trăm năm nhưng dù sao cũng là đại cao thủ Kim Đan, cho nên hắn muốn xem thử có thể được lợi gì từ nó hay không. Dĩ nhiên, so với chính mình ép hỏi chẳng bằng để cho tự nó nói ra.

Nghĩ như vậy, Phương Hành lại một cước đạp xuống, mắng: "Ngươi muốn đoạt xá tiểu gia, không giết ngươi thì giữ lại làm gì?"

Đại Bằng Tà Vương hét một tiếng bi thảm, vội vàng kêu lên: "Giữ cho ta một mạng, sẽ có lợi cho ngươi!"

Phương Hành một chưởng đánh nó bay hơn mười trượng, sau đó lại đi tới tiếp tục đạp, mắng: "Ngươi nghèo kiết xác chỉ còn một luồng linh hồn nhỏ bé, có thể có đồ vật gì cho tiểu gia? Còn không bằng luyện hóa ngươi, cung cấp một chút dinh dưỡng cho tiểu gia..."

Vung chân vô tình, trong lòng hắn lại đang cân nhắc lời của Đại Bằng Tà Vương.

Đại Bằng Tà Vương bị giam cầm mấy trăm năm, khó khăn lắm mới dùng tu vi của nó đổi lấy một cơ hội thoát khỏi phong ấn, nào ngờ vừa rời hang sói đã vào miệng cọp? Cầu sinh quay quắt suốt hơn ba trăm năm đã mãnh liệt tới cực điểm, thấy bộ dáng tiểu quỷ này thật sự muốn luyện hóa chính mình cung cấp dinh dưỡng cho hắn, trong bụng nó sợ hãi tột đỉnh.

"Ngươi... Con rùa nhà mi có biết tính hay không, bổn tọa một thân tu vi đã sớm mất đi, chỉ còn một luồng chân linh, ngươi luyện hóa có thể có bao nhiêu dinh dưỡng, còn không bằng lưu ta lại để chỉ điểm ngươi tu hành!"

Đại Bằng Tà Vương hét lớn, tu hành giới từng nghe nói rất nhiều chuyện đoạt xá không được, kết quả tàn hồn cùng bản thể ý thức hợp tác với nhau.

Đại Bằng Tà Vương muốn thuyết phục Phương Hành cũng làm như vậy, vừa có thể giữ mạng, cũng có thể được tôn trọng. Nhưng lão ta không nghĩ tới, Phương Hành vừa nghe, đạp lại càng hăng say đồng thời mắng mỏ: "Một tên ngu ngốc để người ta phong ấn mấy trăm năm như ngươi, có tư cách gì chỉ điểm tiểu gia? Học xong bản lĩnh của ngươi, cũng chạy không thoát số phận bị người phong ấn!”

Giọng điệu này đương nhiên vô cùng khinh bỉ Đại Bằng Tà Vương, khinh thường chuyện học hỏi lão ta.

Mỗi lần hắn đạp một cước, thân thể Đại Bằng Tà Vương lại nhỏ thêm một phần, lại cách cái chết gần hơn một bước, lão ta bị dọa cho sợ đến vội vàng lần nữa kêu to: "Đó là ngoài ý muốn, Đại Bằng Tà Vương ta năm đó tung hoành khắp Nam Chiêm, có mấy người Kim Đan có thể được ta nhìn trúng chứ? Lúc ấy ta mặc dù bị trọng thương nhưng nếu không phải Bạch Mao Quái kia bỗng nhiên ra tay thì với thực lực Kim Đan của Thanh Vân Tông, nhiều thêm mười tên ta cũng chẳng để vào mắt!”

"Còn bốc phét nữa, ta giẫm chết ngươi!"

"Ui da! Lão phu năm đó có mấy nơi ẩn thân, bên trong có chút bảo vật cho ngươi..."

"Tiểu gia không cần... Ta đạp!"

"Ui da! Lão phu một thân kiến thức Kim Đan kỳ, thần quyết huyền công vô số, cũng có thể truyền cho ngươi..."

"Hứ! Tiểu gia là người, làm sao học công quyết Yêu tộc?... Ta đạp!"

"Ui da... Có thể học... Có thể học... Công quyết khắp thiên hạ đều có chỗ giống nhau, thay đổi một chút là có thể học..."

"Tiểu gia không cần... Ta đạp..."

"Ui da... Lão phu có một bí mật lớn nhất có thể nói cho ngươi biết..."

"Tiểu gia không tin, ta giẫm chết ngươi!"

"Ui da... Thật mà, liên quan đến Thiên Huyền Cửu Quan..."

"Cửu quan? Chưa nghe nói qua... Ta đạp!"

Đại Bằng Tà Vương thiếu chút nữa khóc to, vì bảo vệ tánh mạng mình mà ngay cả bí mật lớn nhất của lão ta cũng đã nói ra, lại không ngờ thằng nhóc thối này căn bản không biết Cửu Quan là gì, bộ dáng hoàn toàn không chút động lòng. Thân hình lão đương nhiên càng lúc càng nhỏ, chân linh nhỏ lại bằng tốc độ kinh người. Lão ta nhất thời đau khổ, gần như tuyệt vọng ủ rũ nằm trên mặt đất, không nói tiếng nào.

Nào ngờ lão ta không nói, Phương Hành lại ngừng động tác, hỏi: "Sao ngươi không xin tha nữa?"

Đại Bằng Tà Vương buồn bã nói: "Cầu xin thì ngươi có thể tha ta một mạng sao?"

Phương Hành nói: "Chưa chắc!"

Đại Bằng Tà Vương lại kêu rên một tiếng, không lên tiếng nữa, nhắm mắt đợi chết.

Phương Hành trong lòng chắc mẩm, cảm thấy vừa rồi hẳn là đã moi được bí mật trong lòng lão ta rồi nên không thèm đạp nữa, cười ha ha nói: "Nếu ngươi muốn sống cũng không phải không được..."

Đại Bằng Tà Vương vừa mở mắt, cả kinh nói: "Ngươi chịu tha ta?"

Phương Hành cười hì hì nói: "Vốn muốn trực tiếp luyện hóa nhưng xem bộ dáng đáng thương của ngươi, tiểu gia cũng có chút không đành lòng đánh người già nữa. Thôi đi, cho ngươi cơ hội dùng lợi ích để đổi thời gian sống của ngươi!"

Đại Bằng Tà Vương ngẩn ra, nói: "Là... Có ý gì?"

Vốn đoán mình hẳn phải chết, lại không nghĩ rằng bỗng nhiên có cơ hội sống sót, đương nhiên lão ta không chịu bỏ qua.

Phương Hành nói: "Rất đơn giản, cái gì bảo tàng cái gì công quyết ngươi vừa nhắc đến khi nãy đều khai hết ra cho ta. Đương nhiên là phải hữu dụng với ta, mỗi lần nói một cái, tiểu gia cho phép ngươi sống thêm mấy ngày. Giá trị càng cao thì cho phép ngươi sống thời gian càng lâu nhưng nếu ngươi nói ra thứ gì khiến cho tiểu gia không hài lòng hoặc là không còn ích lợi gì cho ta nữa, vậy thì lập tức giết chết!"

"Này... Không công bằng..."

Đại Bằng Tà Vương gào to, nếu những thứ mình nói ra có thể đổi được tự do còn đỡ, nhưng lại chỉ có thể đổi mấy ngày thời gian, vậy thì có tác dụng gì? Cho dù mình có mang đến cho hắn nhiều lợi ích hơn nữa, chẳng phải là sớm muộn gì cũng bị luyện chết sao?

Sắc mặt Phương Hành trầm xuống, trực tiếp một cước đạp xuống, quát lên: "Thời điểm ngươi muốn đoạt xá tiểu gia tại sao không nói công bằng đi?"

Đại Bằng Tà Vương bi thương im lặng, nói cho cùng là mình mù mắt cớ sao chọn lấy đúng kẻ khó chơi như vậy?

"Sao không nói chuyện, đang suy nghĩ gì?"

"Bổn tọa... Hiện tại thật sự hối hận vì trốn ra khỏi tế đàn..."

Đại Bằng Tà Vương thật sự hối hận, bởi vì lão ta phát hiện dường như Phương Hành thật sự dám trực tiếp luyện hóa mình. Rất rõ ràng, tiểu quỷ này mặc dù số tuổi không lớn nhưng cực kỳ hung ác, hắn có cái gan từ bỏ bí mật mà luyện chế chính mình, chính mình lại không có dũng khí vì giữ lại bí mật mà từ bỏ sinh mệnh, nói một cách đơn giản nhất, Đại Bằng Tà Vương bi ai vì bị Phương Hành nắm đằng chuôi.

Lúc này ở ngoại giới, chúng đệ tử Thanh Vân Tông đã một lần nữa kích hoạt phong ấn đại trận, mà bên trong tế đàn đã không còn hắc vụ trào ra, quỷ vụ hiện ra lúc trước cũng đã tan biến, trời lại trong xanh mây trắng. Khắp Loạn Hoang Sơn, dường như cũng sáng sủa lên nhiều, yêu vân quỷ vụ hàng năm lượn lờ giữa không trung tựa như vào giờ khắc này dần dần trở nên mờ nhạt hơn.

"Hứa sư tỷ, yêu vương... Có phải đã chết hay không?"

Mặc dù đã kích hoạt pháp trận một lần nữa, nhưng có chút đệ tử Thanh Vân Tông chợt thấy một màn quỷ dị như vậy, trong bụng vẫn bối rối.

"Hơn phân nửa như thế..."

Hai đầu lông mày Hứa Linh Vân cũng có mấy phần lo lắng, nàng ta đáp với vẻ không dám chắc chắn, rồi sau đó, xoay người nói với Tiêu Kiếm Minh: "Có điều chuyện này liên quan trọng đại, lần phù chiếu này đến đây là kết thúc. Chúng ta cần lập tức trở về tông môn, bẩm báo chuyện tế đàn phát sinh quái dị cho Tông chủ và các trưởng lão, để cho bọn họ tới kiểm tra xem xét một chút dù sao yêu vương này quá mức cường đại, phải cẩn thận tránh để gây loạn!"

"Có thể!"

Tiêu Kiếm Minh nhàn nhạt trả lời, bộ dạng không quá cảm thấy hứng thú.

"Phương sư đệ, ngươi không sao chứ?"

Hứa Linh Vân đứng bên cạnh Phương Hành, nhẹ giọng hỏi. Vừa rồi chúng đệ tử Thanh Vân Tông lo truyền linh khí vào pháp trận, Phương Hành vẫn ngồi xếp bằng trên đất, chưa từng cùng mọi người hành động. Chẳng qua mọi người đều cho rằng hắn bởi vì bị Tiêu Kiếm Minh một kiếm đả thương đang phải điều tức chữa thương, cho nên cũng chẳng ai nghi ngờ gì. Lúc này mọi việc đã xong, không ít người cũng ân cần nhìn sang.

 "À... Ta bị trọng thương... Đầu thật choáng váng..."

 Phương Hành mở mắt ra, suy yếu nói, bộ dạng như bị trọng thương, thuận thế nhào vào trong ngực Hứa Linh Vân.

Hứa Linh Vân thân thể khẽ nghiêng về phía sau, cười nhạt thấp giọng nói: "Mùi vị của Khí Huyết Đan, thật sự tưởng ta không ngửi thấy sao?"

Phương Hành ngẩn ngơ, lúc này mới giật mình, Hứa Linh Vân là đan sư chỉ kém Thanh Điểu trưởng lão của Thanh Vân Tông, hắn lấy Khí Huyết Đan giả bộ, làm sao có thể dấu diếm được nàng? Lúc đầu nàng không phát hiện được, sau để ý kỹ thì đã phát hiện sơ hở.

Vội vàng ngồi ngay ngắn người lại, cũng không đỏ mặt, trực tiếp nói sang chuyện khác: "Nhiệm vụ hoàn thành, chúng ta cần phải đi sao?"

"Chỉ chờ mình ngươi thôi!"

Hứa Linh Vân cũng không có ý tứ vạch trần Phương Hành, khẽ mỉm cười, đứng lên.

"Kéo ta một cái!"

Phương Hành đưa tay, Hứa Linh Vân có chút im lặng, vẫn đưa tay ra kéo hắn lên.

"Linh Vân sư tỷ tay tỷ thật mềm..."

Phương Hành cười hì hì nói, nhảy lên từ trên mặt đất.

Lời nói tràn đầy đùa giỡn khiến Hứa Linh Vân có chút im lặng, nàng nhàn nhạt thu tay về, không để ý tới hắn.

Cách đó không xa Tiêu Kiếm Minh nhìn như đang nhìn về phía xa, trên thực tế thì thu hết bộ dáng đùa giỡn của hai người bọn họ vào tầm mắt, trái tim hắn ta tất nhiên tức giận dị thường. Từ trước tới nay, mặc dù Hứa Linh Vân không hề thân cận với hắn ta nhưng hắn ta vẫn luôn coi Hứa Linh Vân là đạo lữ tương lai của mình, thấy nàng cùng Phương Hành nói cười vui vẻ, trái tim đầy căm hận của hắn ta cũng tăng thêm ba phần.

Tiêu Kiếm Minh cũng không nói gì, chẳng qua nhàn nhạt liếc mắt nhìn Phương Hành một cái, sau đó đưa tay gọi thiết ưng, bay lên trời mà đi.

Không có bất kỳ phản ứng nào, nhưng thoáng nhìn tràn đầy sát ý!

"Phương sư đệ, vì sao nhất định phải trêu chọc hắn?"

Hứa Linh Vân đã nhận ra địch ý mãnh liệt của Tiêu Kiếm Minh đối với Phương Hành, có chút bất đắc dĩ hỏi.

"Trêu chọc hắn ta thì sao, ta phải giết chết hắn ta!"

Phương Hành cười hì hì nói với Hứa Linh Vân, gương mặt Hứa Linh Vân hơi sượng lại. Vẻ mặt này dường như cực kỳ giống vẻ mặt bất hảo cười hì hì ngày thường của Phương Hành nhưng lại làm cho nàng ta cảm thấy hắn cực kỳ nghiêm túc.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...