Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 155: Kiếm chuyện gây sự
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Người đầu tiên vào đại điện lại là Hứa Linh Vân, nàng ta nhẹ nhàng đi vào đại điện, hành lễ với Huyên Tứ Nương một cái, rồi từ trong túi trữ vật lấy ra một cái lò luyện đan màu xanh, sau đó lần lượt đặt mấy phần linh dược lên một cái kệ ngọc nhỏ bên cạnh. Thanh Điểu trưởng lão nói thay nàng ta, mỉm cười nói: "Cung chủ, đây là tiểu đồ của ta, tuy rằng khá xinh đẹp, nhưng tính tình lại hơi thật thà, không biết nhảy múa, cũng không biết ca hát, chỉ học được từ ta vài chiêu đan pháp, để nàng bêu xấu trước mặt mọi người, luyện một lò Trú Nhan Đan cho cung chủ xem!"
Huyên Tứ Nương ngồi ở vị trí cao nhất, nhẹ nhàng mở miệng, nói: "Đan sư ắt nên luyện đan, cần khiêu vũ làm gì? Bản thân ta cũng muốn thưởng thức xem sao!"
Hứa Linh Vân nghe vậy, khẽ gật đầu, sau đó kích hoạt lò luyện đan, bắt đầu dùng thủ pháp luyện đan đặc biệt do Thanh Điểu trưởng lão dạy, cho từng phần từng phần linh dược vào, đan pháp này, là trong nửa năm nay, Thanh Điểu trưởng lão cố ý dạy riêng cho nàng ta, không giống với đan pháp bình thường, được thêm thắt rất nhiều động tác uyển chuyển nhưng lại hơi dư thừa, biến cả quá trình luyện đan thành một buổi trình diễn.
Với tính tình của Hứa Linh Vân, thì nàng ta có hơi không đồng ý việc này, trong suy nghĩ của nàng ta, đan pháp là đan pháp, nếu muốn biểu diễn, vậy sao không đi học hát ca múa nhảy chứ? Nhưng mà Thanh Điểu trưởng lão rất kiên trì, và nói việc này rất quan trọng, liên quan đến ấn tượng đầu tiên về nàng ta của Phù Diêu Cung, vì thế ép buộc nàng ta phải học, Hứa Linh Vân bất đắc dĩ, cũng đành phải học thuộc.
Chỉ là vì nàng ta cảm thấy không tình nguyện cho lắm, nên giờ đây động tác tránh không khỏi trông hơi cứng ngắc.
Thanh Điểu trưởng lão ở bên cạnh quan sát, có chút không vui, cảm giác buổi trình diễn của Hứa Linh Vân ngay cả một nửa kì vọng của mình cũng không đạt tới.
Không lâu sau, đan được luyện thành ngọn lửa vụt tắt, Hứa Linh Vân nhẹ nhàng vỗ một cái lên lò luyện đan, tức thì có ba viên đan màu trắng sữa bay ra. nàng ta dùng một cái đĩa ngọc lăng không đón lấy, sau đó nàng ta bay lên, váy dài tung bay, trông như Hằng Nga bay trên trời, dáng vẻ xinh đẹp tuyệt trần, lăng không được khoảng cách hơn mười trượng, nhẹ nhàng bay đến trước mặt Huyên Tứ Nương, hai tay dâng khay, hiến cho Huyên Tứ Nương.
Huyên Tứ Nương cầm một viên trong đó lên, nhẹ nhàng khẽ ngửi, cười nói: "Dùng thủ pháp phức tạp như vậy, mà còn có thể luyện đan dược đến trình độ này, cũng xen như thiên phú không tồi rồi, Trú Nhan Đan này ta sẽ nhận lấy, Tiền bà bà, ban thưởng cho vị muội muội này thật nhiều mới được!"
Tiền bà bà ngồi phía dưới nàng ta gật đầu, mỉm cười nói: "Phải thưởng chứ, một đôi Tử Ngọc Như Ý, mười viên Luyện Linh Tẩy Gân Đan, một thanh Kim Sương Linh Ngọc Kiếm, một lọ Sinh Cơ Đoạt Hoàn Tán, một cành Huyền Tinh Huyết Bộ Diêu, một hộp Thanh Ngọc Nhuận Nhan Cao..."
Nói rồi, bên người nàng ta liền có một đứa trẻ biến ra từ giấy, bưng một cái khay ngọc đi đến.
Hứa Linh Vân nhỏ giọng tạ ơn, nhận lấy khay ngọc.
Thanh Điểu trưởng lão ngồi bên dưới cũng thở hắt ra, xem ra tuy Hứa Linh Vân biểu diễn không hợp ý mình, nhưng cũng gây được ấn tượng tốt với Huyên Tứ Nương, ít nhất phần thưởng này vẫn rất hậu hĩnh, không nói những vật sau, chỉ kể đến những món đầu, Tử Ngọc Như Ý có tác dụng hội tụ linh khí, hiệu quả rất mạnh, sánh vai được với một lưỡng chuyển pháp trận, còn Luyện Linh Tẩy Gân Đan thì dùng để tinh luyện linh khí, mỗi lần dùng một viên cũng có thể luyện hóa một phần tạp chất trong linh khí, giúp linh khí càng thêm tinh khiết.
Sau Hứa Linh Vân, bèn tới lượt một nữ đệ tử Thư Văn cốc, vô cùng giỏi nhảy múa, hoà nhịp cổ nhạc, tay áo thướt tha, kỹ thuật uyển chuyển, không lâu sau, đã nhảy xong một điệu nhạc, cũng được ban thưởng như trước đó, chỉ là không hậu hĩnh bằng Hứa Linh Vân, chỉ có ba viên Luyện Linh Tẩy Gân Đan, Sinh Cơ Đoạt Hoàn Tán, Huyền Tinh Vũ Bộ Dao vân vân, Tử Ngọc Như Ý thì chẳng có phần của nàng ta.
Tiếp theo đó, các đệ tử Thanh Vân Tông kéo đến nhộn nhịp, thổi tiêu gãy đàn, mỗi người thể hiện tài năng cá nhân, trong đó không thiếu người có tài nghệ siêu việt, nếu ở hồng trần, e rằng tài nghệ có thể khiến khắp nơi trầm trồ, nhưng Huyên Tứ Nương rõ ràng là xem mệt rồi, hứng thú giảm đi, ngay cả ban thưởng cũng rõ ràng là ít hơn rất nhiều, Tiêu Sơn Hà ngồi ở dưới thấy vậy, lặng lẽ truyền âm, bảo Tiêu Kiếm Minh chuẩn bị sẵn sàng, tỏa sáng bất chợt khiến mọi người ngạc nhiên.
"Còn gì nữa không?"
Sau khi Huyên Tứ Nương xem xong màn biểu diễn vẽ tranh của một đệ tử Thư Văn cốc, lười nhác hỏi một câu.
Trần Huyền Hoa nhận ra nàng ta không hứng thú lắm, khẽ cười khổ, vừa định trả lời, chợt thấy ngoài điện có một người bước đến.
Người này chính là Tiêu Kiếm Minh, hắn ta mặc trường bào màu trắng, không nhiễm một hạt bụi nào, phô ra vóc người thon dài, phong lưu phóng khoáng, mày kiếm mắt sáng, không kiêu căng chẳng tự tin mà bước vào đại điện, cúi người hành lễ với Huyên Tứ Nương ngồi giữa đại điện, nói: "Vãn bối là Thanh Vân Tông chân truyền - Tiêu Kiếm Minh, không có sở trường gì, chỉ biết chút kiếm pháp, xin múa kiếm một phen để trợ hứng cho cung chủ!"
Thấy hắn ta tới, Trần Huyền Hoa không nói thêm lời nào, lẳng lặng nhìn.
Huyên Tứ Nương dường như cũng cố phấn chấn tinh thần, ngước mắt nhìn lên.
Tiêu Kiếm Minh thấy thế, liền bấm kiếm quyết, nhẹ nhàng rút ra mặc kiếm, vươn người ra, đâm kiếm chếch sang một phía, kiếm quang sáng loá bay lên, đạo nào đạo nấy đều là tinh hoa lưu chuyển. Rồi lại thấy hắn ta thân thủ lỗi lạc, khí phách trầm ổn, kiếm vung ra có lực lại còn linh hoạt, kiếm thế cuồn cuộn nhưng không cứng nhắc, tay áo phấp phới, chân không dính bụi, mạnh mẽ như dãy núi trập trùng định càn khôn, nhẹ nhàng như đạp mây lướt tứ hải, khí thế xuyên cầu vồng, nhưng cũng ôn nhuận như ngọc.
Tiêu Sơn Hà ở bên cạnh quan sát, nhẹ nhàng gật đầu, mặt mỉm cười, rất hài lòng.
Mà nét mặt Thanh Điểu trưởng lão lại hơi không vui, chỉ cảm thấy màn múa kiếm của Tiêu Kiếm Minh, vượt xa Hứa Linh Vân rất nhiều.
Tiêu Kiếm Minh thu kiếm thế, bản thân cũng rất hài lòng, lòng tràn ngập sự do dự, thi lễ với Huyên Tứ Nương một cái.
Đám người Tiêu Sơn Hà cũng ngẩng đầu nhìn Huyên Tứ Nương, muốn xem Huyên Tứ Nương sẽ ban thưởng gì cho Tiêu Kiếm Minh.
Dù sao xem mấy màn biểu diễn vừa rồi cũng nhận ra, Huyên Tứ Nương khá hiểu biết, cho dù là biểu diễn tiết mục gì, đều có thể nhìn ra tốt xấu, biểu diễn tốt thì sẽ ban thưởng thêm chút ít, biểu diễn tệ thì sẽ ban thưởng ít đi, mà màn múa kiếm của Tiêu Kiếm Minh, bất kể xét từ góc độ nào, cũng được xem là tuyệt nhất trong các màn biểu diễn tối nay rồi, đoán chừng cũng sẽ là người được ban thưởng nhiều nhất.
Nhưng mà yên lặng chờ một hồi lâu, Huyên Tứ Nương lại chậm chạp chẳng nói gì.
Đúng lúc đang kinh ngạc, vẫn là Tiền bà bà ngồi dưới Huyên Tứ Nương nhận ra sự khác lạ, biết bệnh cũ của chủ nhân lại tái phát, cố nén nụ cười bên khóe miệng, lặng lẽ đẩy chân Huyên Tứ Nương, Huyên Tứ Nương vốn đang dùng tay phải chống cằm ngồi ngẩn người, lúc này mới kịp hoàn hồn, hơi bối rối ngẩng đầu lên, nói: "À? Xong rồi ư? Tiền bà bà, thưởng cho hắn ta mấy viên Luyện Linh Tẩy Tủy Đan nhé?"
Mọi người ngạc nhiên, giờ mới hiểu được, lúc Tiêu Kiếm Minh múa kiếm, thì Huyên Tứ Nương lại thất thần.
Nét mặc Tiêu Kiếm Minh cực kỳ tệ, bản thân dốc hết tinh thần, tập trung múa kiếm, ai ngờ người ta vốn nhìn cũng chẳng nhìn.
Ngay cả khi ban thưởng, cũng chỉ là "cho hắn ta mấy viên Luyện Linh Tẩy Tủy Đan", đây là đuổi ăn mày hay sao?
Tiêu Sơn Hà phát hiện cháu mình phẫn nộ, khẽ ho nhẹ một tiếng, lúc này Tiêu Kiếm Minh mới kịp phản ứng, cố nén cơn tức trong lòng, gương mặt nở ra nụ cười, nhận lấy ba viên Tẩy Tủy Đan, thái độ thành khẩn cám ơn Huyên Tứ Nương.
Cũng thật là làm khó hắn ta, màn biểu diễn tốt nhất, lại ban thưởng ít nhất.
"Hết rồi đúng không?"
Huyên Tứ Nương mở miệng lần nữa hỏi Trần Huyền Hoa, rõ ràng là không chịu được nữa rồi.
Trần Huyền Hoa suy nghĩ một chút, vẫn đang nhanh chóng ngẫm nghĩ, việc mình chuẩn bị cuộc thi dành cho đệ tử nội môn, có nên nói cho nàng ta biết hay không, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận xôn xao cứ như gà bay chó sủa, và còn xen lẫn một giọng nói phách lối: "Con mẹ nó, ngươi là trưởng lão thì hay lắm ư, tiểu gia lại sợ ngươi à? Có bản lĩnh ngươi đừng chạy, trở lại đại chiến thêm mấy hiệp nữa đi..."
"Này này này, tiểu quỷ ngươi khinh người quá đấy, lão phu liều mạng với ngươi..."
"Liều gia gia nhà ngươi, tiểu gia không chém chết ngươi... Ngươi đừng chạy..."
Âm thanh không ngừng truyền vào đại điện, còn kèm với tiếng chúng đệ tử hô to kinh ngạc khuyên can, mấy vị trưởng lão trong điện tức thì đều ngạc nhiên.
Trần Huyền Hoa lại càng giận dữ, rõ ràng đã nói không được ồn ào, là ai chạy lên đỉnh núi này gây chuyện vậy ?
Ông ta vội vàng xin lỗi Huyên Tứ Nương, bay ra ngoài điện, ánh mắt quét một lượt, lại thấy dưới ánh trăng, một thiếu niên chân đạp Kim Ô, cầm một cây đại đao, nhanh như gió đuổi chém một lão nhân đang ngự kiếm bay đi, lão nhân nọ lại là trưởng lão chịu trách nhiệm về giới luật đệ tử nội môn, tu vi cũng không tệ, đã đạt đến Linh Động bát trọng, nhưng lại chẳng là đối thủ của thiếu niên này.
Ông ta ngự kiếm để bay, vốn cực kỳ tiêu hao linh khí, hơn nữa không linh hoạt bằng Kim Ô trên trời, bị thiếu niên nọ đuổi cho kêu ầm lên, trong chốc lát chỉ lo chật vật chạy trốn, đạo bào trên người đã rách nát.
"Tên khốn Phương Hành đang làm gì đó?"
Tông chủ Trần Huyền Hoa còn chưa lên tiếng, bên cạnh đã có một người hét lớn, đó chính là Thiết Như Cuồng.
"Tiểu quỷ này, dám gây chuyện ở đây sao, phải giết!"
Có một người khác u ám quát lên, là Tiêu Sơn Hà cũng đi theo.
Trần Huyền Hoa cũng tức giận, Phương Hành rõ ràng đang bị mình cấm bế, sao mà bây giờ lại chạy đến chém người? Hơn nữa còn đuổi chém một trưởng lão? Thế nhưng lúc này, ông ta cũng không muốn quan tâm điều này, chỉ là nghĩ đến việc khách quý của Phù Diêu Cung đang ở trong điện, tiểu quỷ này giờ lại chạy tới kiếm chuyện gây sự, không phạt hắn thật nặng thì không được rồi, thân hình thoắt một cái, định ra tay ngăn cản.
Nhưng mà đúng lúc này, bỗng có một cánh tay ngọc thon thả đặt lên vai ông ta.
"Hì hì, vẫn là kiếm thật đao mới thú vị..."
Một giọng nói hào hứng vang lên, Trần Huyền Hoa lập tức nói không nên lời, người nói câu này, đương nhiên là Huyên Tứ Nương.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook