Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 158: Thưởng hậu
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ sau lần đầu nghe nói Huyên Tứ Nương lấy ra một viên Trúc Cơ Đan ở Băng Âm Cung, Thanh Vân Tông vẫn luôn chờ đợi thời khắc này. Phù Diêu Cung trước giờ luôn đối xử bình đẳng với tất cả các tiểu tông môn. Nếu đã cho Băng Âm Cung một viên Trúc Cơ Đan, Thanh Vân Tông chắc chắn cũng sẽ có phần. Thế nhưng trước khi nhận được vẫn thấp thỏm trong bụng. Hôm nay nghe chính miệng nàng ta lên tiếng, cuối cùng cũng buông xuống tảng đá lớn trong lòng.
“Tông chủ… Tông chủ cứu mạng…”
Ở phía xa trên không trung, trưởng lão Giới Luật Ty liếc mắt một cái, thấy được đám người Tông chủ trước điện, giống như nắm được ngọn cỏ cứu mạng, liều mạng chạy tới bên đó. Mà Phương Hành vừa vung đại đao chém sảng khoái, vừa liếc mắt nhìn, cũng đột nhiên lấy làm kinh hãi. Hắn không nghĩ rằng Tông chủ cùng mấy đại trưởng lão đều đang nhìn mình, họa này chắc chắn không nhỏ, đại đao vừa thu lại, mặt mày xám xịt muốn trốn.
“Hầy… Đừng đi mà…”
Huyên Tứ Nương của Phù Diêu Cung đang hưng phấn, thấy thế đột nhiên như còn chưa thỏa ý. Trần Huyền Hoa không còn cách nào khác, gật đầu với Thiết Như Cuồng. Ngay lập tức đám mây dưới chân Thiết Như Cuồng vọt lên, đuổi về phía Phương Hành.
Kim Ô phát hiện, thấp giọng nói: “Muốn thi triển Đại Bàng Cực Tốc để chạy trốn không?”
Phương Hành bất đắc dĩ tặc lưỡi: “Thôi, để ông ấy đuổi theo đi!”
“Tiểu tử thối, chỉ biết gây họa!”
Thiết Như Cuồng chạy lên, nắm lấy cổ áo Phương Hành, xách từ trên lưng Kim Ô xuống, xoay người bay trở về trước đại điện. Phương Hành biết giãy dụa cũng vô dụng, định chấp nhận số phận, cúi đầu nói: “Là ông ta chọc đệ tử trước!”
“Tông chủ, tên nhóc này phạm thượng, thật sự muốn giết ta, mong Tông chủ phân xử, nghiêm trị kẻ này…”
Trưởng lão Giới Luật Ty nước mắt nước mũi, khóc lóc kể lể với Tông chủ, lại không chú ý tới thần sắc không ổn của những người khác.
Dù trưởng lão này bị dọa sợ không nhẹ, nhưng dù sao cũng là tu sĩ Linh Động bát trọng, không đến mức bị dọa thành như vậy. Thế nhưng ông ta đã nhìn ra, chuyện đã lớn rồi, vậy nên cố ý giả bộ đáng thương chút, cố gắng chiếm lấy sự đồng tình của mọi người, đồng thời có thể kiện Phương Hành. Đến lúc đó, nếu như mắc phải tội danh làm phiền khách quý, Phương Hành sẽ thiệt thòi rất nhiều.
Nhưng không nghĩ rằng khi vừa mới khóc lóc kể lể một câu, Trần Huyền Hoa trừng mắt liếc ông ta một cái. Cùng lúc đó, vị khách quý Phù Diêu Cung ở giữa nở nụ cười nói: “Tiểu tử này thật tuấn tú, Tiền bà bà, thưởng cho hắn một phần thưởng thật tốt vào!”
Những lời này vừa thốt ra, trưởng lão Giới Luật Ty nhất thời kinh hãi.
Tiền bà bà tự nhiên mà hiểu ý tứ của cô chủ nhà mình. Mặt nở nụ cười, tiến về phía trước thông báo phần thưởng: “Một đôi Tử Ngọc Như Ý, mười viên Luyện Linh Tẩy Cân Đan, mười miếng Bạo Viêm Tử Lôi Phù, hai cái Đai Lưng Tử Mãng Yêu, một đôi giày Tàm Ti Tịnh Trần…”
Phương Hành cũng đoán được thân phận của nữ nhân nọ. Vốn hắn không có cảm tình với Phù Diêu Cung, nhưng nghe nữ nhân này khen hắn oai phong anh tuấn, dường như mở cờ trong bụng, cảm thấy Phù Diêu Cung vẫn còn biết nhìn người. Hắn không bị Thiết Như Cuồng nắm giữ nữa, chắp tay từ trên không trung, cười nói: “Ha ha, cảm ơn, chỉ chút đồ này sao, còn gì nữa không?”
Đống phần thưởng này vốn đã rất lớn rồi, tên tiểu quỷ này còn chê ít sao?
Tông chủ Trần Huyền Hoa và các trưởng lão tứ đại truyền pháp cũng hoàn toàn cạn lời, hận không thể bịt miệng Phương Hành lại. Thế nhưng trước mặt khách quý cũng không dám làm như thế, chỉ cầu mong khách quý sẽ không vì tên tiểu quỷ này mà tức giận.
Huyên Tứ Nương nghe xong, cũng thực sự không giận, nhéo nhéo mặt Phương Hành, cười nói: “Ngươi cũng thật là thông minh. Ta còn đầy thứ tốt ở đây, chỉ xem ngươi lấy được hay không thôi!”
Vừa nói bèn hỏi Tông chủ Trần Huyền Hoa: “Tông chủ, ngươi vừa mới nói đệ tử trong môn có diễn võ, sẽ có tiểu quỷ này chứ?”
Trần Huyền Hoa ngẩn người, gật đầu đáp: “Tất nhiên là có!”
Thực ra ông ta vốn không định sắp xếp Phương Hành. Dù sao lúc chuẩn bị kế hoạch này, Phương Hành vẫn đang bế quan ở trong Tiềm Long Cốc. Nhưng lúc này đã bị khách quý thấy được, tất nhiên không thể từ chối.
Huyên Tứ Nương cười vui vẻ hơn, nói: “Vậy là hay rồi! Ta rất chờ mong tới buổi diễn võ của Thanh Vân Tông các ngươi!”
Nói xong cười vui vẻ, trừng mắt với Phương Hành, theo gió mà lên, lao tới đỉnh núi Ngọc Cơ Điện.
Trần Huyền Hoa cùng tứ đại trưởng lão truyền pháp cùng hành lễ về phía Huyên Tứ Nương vừa lao đi, một lúc lâu sau mới đứng lên. Thiết Như Cuồng quơ quơ Phương Hành trong tay mình, nói: “Tông chủ, tên này xử lí thế nào?’
Trần Huyền Hoa cười khổ, phẩy phẩy tay nói: “Đợi sau khi kết thúc buổi diễn võ rồi nói!”
Lúc này trong lòng ông ta rất phức tạp. Lúc đầu là Phương Hành gây ra phiền toái lớn, vốn là muốn xử phạt tiểu tử này thật nặng nề. Không nghĩ rằng phiền toái ấy lại khiến cho cung chủ của Phù Diêu Cung vui mừng đến thế, hóa ra lại là có công lớn. Huống hồ chính khách quý của Phù Diêu Cung đã yêu cầu rõ tên tiểu tử này phải tham gia diễn võ trong môn, nên giờ đây cũng không tiện phạt hắn.
Tất cả cứ chờ sau khi diễn võ rồi nói sau.
Thiết Như Cuồng không biết nên khóc hay cười. Lần sắp xếp biểu diễn võ nghệ lần này cũng không có đệ tử của Đoán Chân Cốc. Thiết Như Cuồng đã nghĩ nát cả óc cũng không biết nên lấy lòng khách quý thế nào. Vốn đã định bỏ cuộc, không nghĩ rằng một đại đệ tử của Đoán Chân Cốc thế mà lại được ra ngoài chỉ sau nửa lộ trình, vậy mà còn giúp Đoán Chân Cốc giành được thưởng lớn…
“Được, hôm nay ngươi theo ta về Đoán Chân Cốc trước đã!” - Thiết Như Cuồng nhắc tên Phương Hành, trực tiếp đáp mây về Đoán Chân Cốc.
Sau khi trở về, không thể tránh được một buổi chất vấn dành cho Phương Hành. Ông ta cũng cảm thấy Phương Hành thăng cấp tới Linh Động hậu kỳ nhanh như vậy đúng là có chút kinh người. Mà Phương Hành chỉ nói là do có Bạch Thiên Trượng tạo nền tảng rất tốt cho mình, hắn cũng không thể nào hiểu được. Nhưng nói như vậy, Thiết Như Cuồng chắc chắn sẽ không tin nổi rồi. Nhưng ông ta cũng không phải giống như đám người Thanh Điểu và Tiêu Sơn Hà, không cố truy tìm chân tướng.
Nếu tên tiểu tử này không chịu nói, vậy thì kệ hắn đi. Dù sao giờ cũng là đệ tử của mình.
Mà lúc này ở trong Ngọc Cơ Điện, Huyên Tứ Nương nhớ lại cảnh tượng tên nhóc kia đứng trên một con quạ lớn đuổi giết một lão già, vẫn là vui vẻ không ngừng được. Nàng ta cười nói với Tiền bà bà bên cạnh: “Tiểu quỷ này thật là thú vị, lá gan cũng lớn, có điểm giống Hỗn Thế Ma Vương nhà chúng ta. Không chừng hai người họ gặp nhau còn có thể trở thành bạn bè ấy chứ!”
Tiền bà bà cười cười, nói: “Nếu chủ thượng thích thì mang về làm thị đồng cho tiểu công tử!”
Huyên Tứ Nương lắc đầu, nói: “Quên đi, Phù Diêu Cung có một người như vậy là đủ rồi. Tìm thêm người nữa như thế, chỉ tổ gây họa!”
Tiền bà bà không nói gì, suy nghĩ một chút, lại cất lời: “Tứ cô nương, Thanh Vân Tông này cũng cần tìm một chút!”
Huyên Tứ Nương gật đầu, nói: “Nhận ủy thác của người, ắt sẽ phải làm việc, tìm thử hút đi. Nói lại thì, nhà bọn họ cũng thật là đáng ghét quá đi. Bảy trăm năm trước đã bức người ta đi, giờ còn muốn tìm, quá đáng thật đấy!”
“Dù sao cũng là ý trung nhân của cô chủ, lời này cũng không thể để người khác nghe thấy!” - Tiền bà bà cười nói.
Huyên Tứ Nương trừng mắt, nói: “Ta còn không gả mà, nhà đó còn chẳng được coi là phu quân của ta!”
Tiền bà bà nở nụ cười, không nhắc lại nữa, quay người lại giao nhiệm vụ ra ngoài truy tìm đầu mối cho mấy bà lão ở phía dưới. Mấy bà lão này cùng rời khỏi Ngọc Cơ Điện, thân hình quỷ mị, trong nháy mắt đã xuất hiện ở các đỉnh của Thanh Vân Tông. Mặt mày của các bà không chút thay đổi, bước đi mạnh dạn, không quan tâm cấm địa hay không phải cấm địa, chỉ để ý quét thần niệm tứ phía, phân biệt khí tức.
Lại nói lúc này, Tiêu Sơn Hà đang ở trong Đại Điện Kinh Điển, sai người sửa lại bản đồ phạm vi mười vạn dặm núi sông của Thanh Vân Tông. Đang chuẩn bị tra cứu, dò xét xem có thiếu sót nào không, rồi phái đệ tử ra ngoài đo đạc. Phần việc này cần rất nhiều thời gian mới có thể hoàn thành, ông ta liền cảm thấy có chút nhàm chán, liền đi tới cửa Tàng Kinh Đại Điện, nhìn bầu trời đầy sao, thở dài.
Đêm nay chú cháu bọn họ đúng là đã chịu thiệt thòi. Vốn muốn để Tiêu Kiếm Minh ra sân múa kiếm để lấn át kiếm chút phần thưởng. Thế nhưng không nghĩ tới rằng cháu mình múa kiếm kinh diễm đến thế lại không được đối phương để vào trong mắt. Vậy mà tên tiểu quỷ kia gây nên đại họa, đuổi giết trưởng lão Giới Luật Ty, lại được khách quý để ý mừng vui.
Chuyện này khiến ông ta vô cùng không vui, càng thêm chán ghét Phương Hành.
Cũng may là khách quý chưa trực tiếp ban thưởng Trúc Cơ Đan, mà chỉ chuẩn bị tham dự diễn võ. Nhìn có vẻ sẽ ban thưởng viên đan ấy cho người đứng nhất như Băng Âm Cung hay Điệp Huyễn Cốc, vậy thì cháu của ông ta vẫn nắm rất lớn phần thắng.
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên nhìn thấy bốn, năm bóng đen xuất hiện ở những nơi hẻo lánh trong Thanh Vân Tông, du tẩu khắp nơi trong im lặng. Trong lòng ông ta nhất thời kinh hãi, muốn tới nơi để thăm dò, nhưng đột nhiên thân hình cứng đờ. Cách đó không xa, một bà lão đáp mây bay đến, cười nói: “Trưởng lão Thanh Vân Tông còn chưa nghỉ ngơi sao?”. Người đó chính là Tiền bà bà.
Tiêu Sơn Hà quay người, cúi đầu hành lễ: “Thanh Vân Tông Tiêu Sơn Hà, bái kiến tiền bối Phù Diêu Cung!”
Tiền bà bà cười: “Không cần đa lễ. Thuộc hạ của ta đang đi kiểm tra phòng ngự của quý Tông, phòng ngừa có sơ hở, trưởng lão không ngại chứ?”
Tiêu Sơn Hà giật mình, vội nói: “Tất nhiên không ngại. Nương nương thân phận tôn quý, cẩn thận kỹ càng cũng là tốt!”
Chỉ là dù miệng nói vậy, nhưng bụng đã sinh nghi. Kiểm tra phòng ngự gì chứ, rõ ràng là tìm cớ… Nhìn bộ dạng của bọn họ, giống như là đang tìm kiếm thứ gì đó…
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook