Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 164: Hai tên bại hoại
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Ưng Minh Cốc, nơi tu luyện của đệ nhất chân truyền Thanh Vân Tông - Tiêu Kiếm Minh.
Lúc này Tiêu Kiếm Minh đang đi nói chuyện cùng chú của hắn ta tại Sơn Hà Cốc. Trong Ưng Minh Cốc lúc này không một bóng người, mà thiết ưng tự động bay về, tiến vào trong núi bên cạnh Ưng Minh Cốc để đi săn. Dù thiết ưng được gọi là linh thú, nhưng Tiêu Kiếm Minh vẫn lấy máu thịt của yêu thú để nuôi nó, đề phòng nó mất đi hung tính. Khi không còn vật sống, hắn ta sẽ để nó tự vào rừng đi săn.
“Đan dược này của ngươi dùng được không?” - Kim Ô và Phương Hành đi tới trước một gò núi thấp, ngó nghiêng dáo dác đánh giá con hắc ưng kia.
Phương Hành rất chắc chắn gật đầu, nói: “Đây chính là đan dược mà lần trước Linh Vân sư tỷ luyện ra, là thứ độc đan ép người của Bách Thú Tông dùng. Sau khi dùng đan này, nếu ngừng sử dụng linh khí thì sẽ không phát tác dụng. Nhưng nếu sử dụng linh khí, ngay lập tức sống không bằng chết. Lúc ấy ta thấy hay hay bèn lấy một viên, đã hỏi Tiểu Man rồi, loại đan này có thể có tác dụng với yêu ưng. Chỉ cần có thể bắt nó ăn vào, bình thường bay lên thì hẳn không có chuyện gì, nhưng ngày mai chúng ta chiến đấu, hắc hắc…”
Kim Ô cũng cười hắc hắc: “Vậy thì xem xem thế nào”
Vừa nói nó liền bắt một con dê chưa chết tới, nhét viên thuốc độc vào bụng nó. Lại có thêm Phương Hành ra tay giúp luyện hóa, đợi đến khi độc đã theo máu chảy ra toàn thân, con dê này giờ chả khác gì thuốc độc.
Kim Ô cười xấu xa, đem con dê đang giãy dụa, giương cánh bay ra ngoài.
Con thiết ưng đang quanh quẩn giữa không trung, ánh mắt sắc bén tìm con mồi. Đột nhiên nhìn thấy một con Kim Ô đem theo một con dê từ phía xa bay tới, vừa bay vừa run rẩy. Nếu so sánh thì giống như một người cầm một con gà quay đang đi trên đường, miệng ngâm nga ca hát, tay vung vẩy khắp nơi, còn một người vừa thấy liền muốn giật đồ của người đó.
Thiết ưng này từng bị Phương Hành làm cho mù mắt, trong lòng rất hận hắn, dĩ nhiên cũng hận luôn con quạ này. Chẳng qua bình thường được Tiêu Kiếm Minh cảnh báo rằng Phương Hành không phải thứ dễ chơi, vì vậy không dám làm càn. Nhưng hôm nay nhìn thấy con Kim Ô này xuất hiện một mình ở phạm vi săn bắt của mình, tia hung ác lóe lên trong mắt ưng, toát ra một tia ý hận.
Thế nhưng dù sao thì bình thường nó cũng hay được cảnh báo rằng không thể đánh người hay là vồ yêu cầm mà đệ tử tông môn nuôi dưỡng ở trong địa giới Thanh Vân Tông, nên mặc dù hận ý mãnh liệt, nó cũng không dám trực tiếp chém giết, vẫn cố chịu đựng.
Kim Ô lại thấy hơi nhức đầu. Bay lòng vòng bao lâu vẫn thấy con chim kia không mắc bẫy, đang định tới gần nó hơn một chút. Đợi tới khi cách thiết ưng còn khoảng ba, bốn trượng bỗng nhiên quay mông lại, nhắm đầu thiết ưng đánh “pẹt” một quả rắm thật vang, rồi vui vẻ cười to, dường như rung mấy sợi lông trên mông để khiêu khích thiết ưng, rồi giương cánh bay đi.
Thiết ưng giận dữ lập tức giương cánh đuổi theo, một ưng một quạ thi nhau đuổi bắt.
Kim Ô đã tu luyện bí pháp của tộc Đại Bằng, cánh vung lên như có lực của vạn bàng, là tốc độ mà thiết ưng không thể so sánh bằng. Nhưng nó cũng không vội chạy trốn, cứ né một đoạn lại tiếp tục khiêu khích, thấy thiết ưng đuổi lại trốn, khiến thiết ưng vô cùng phẫn nộ, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu chói tai, trong mắt ngập tràn ý hận, hận không thể lập tức xé xác nó.
Đợi đến khi sắp thoát ra rồi, Kim Ô giả vờ không để ý, móng vuốt đang quắp con dê đột nhiên buông lỏng, rớt xuống từ không trung. Nó làm ra vẻ kinh hãi, vội vàng lao xuống giành lấy con dê. Nhưng ngay lúc này, thiết ưng lại ngay lập tức bắt lấy con dê đang giãy dụa từ không trung, mà Kim Ô lại giả bộ không dám tiến lên giành giật, tức giận kêu to.
Chỉ số thông minh của thiết ưng này cũng không khác bạch hạc của Hứa Linh Vân là bao, chỉ cỡ đứa trẻ năm, sáu tuổi. Kim Ô lại là một tên giảo hoạt trà trộn giang hồ mất bao năm, thiết ưng sao có thể chơi lại nó? Vừa thấy Kim Ô vội vàng giành giật, thiết ưng hưng phấn kêu ầm ĩ, đáp xuống một đỉnh núi gần đó, mổ chết dê vàng một cách đầy khiêu khích, rồi xé từng miếng thịt nuốt vào.
Trong cả quá trình này, Kim Ô vẫn giả bộ khẩn trương, bay quanh quẩn xung quanh không ngừng, tức giận kêu to. Nó càng kêu, thiết ưng càng hưng phấn. Chẳng bao lâu sau, con dê giờ chỉ còn là bộ xương. Lúc này Kim Ô mới giả vờ tuyệt vọng, tức giận gào lên, giương cánh hướng về nơi xa bay mất. Thiết ưng tự thấy nó đã thắng ván này, cũng biết là đuổi không kịp Kim Ô, bèn đắc ý kêu hai tiếng về nơi mà Kim Ô vừa bay đi, xoay người bay về phía Thanh Vân Tông.
Nó vốn được Tiêu Kiếm Minh dặn là không được ăn những thứ mà người lạ cho, nhưng hôm nay lại bị lừa gạt ăn mất, mà còn không cảm thấy gì.
Đợi tới khi nó trở về Ưng Minh Cốc, Tiêu Kiếm Minh thấy khóe miệng dính máu, cho rằng nó vừa mới đi săn trở về, không mảy may nghi ngờ. Mà thiết ưng cũng không biết nói chuyện, không thể nói những gì đã xảy ra cho hắn biết.
“Lão kim, làm xong chưa?” - Đợi tới khi Kim Ô trở lại, Phương Hành vội vã đón tiếp rồi hỏi.
Kim Ô đắc ý cười nói: “Lừa gạt một tên ngốc mà thôi, có gì khó chứ?”
Phương Hành mừng rỡ, đi lên ôm lấy Kim Ô, nói: “Hảo huynh đệ, tối nay nướng dê cho ngươi ăn!”
Kim Ô nói: “Phải có rượu!”
Phương Hành cười, nói: “Được, ngâm một bình hồ lô chỉ dành cho ngươi, thế nào?”
Kim Ô mửng rỡ, cánh vỗ vào lưng Phương Hành, cười nói: “Thế này mới là hảo huynh đệ chứ!”
Một người một chim, hai tên bại hoại cùng vui sướng, cùng đáp trở về Tiềm Long Cốc nướng thịt ăn mừng.
“Linh Vân, ta rất thất vọng về ngươi…”
Ở trong Tê Hà Cốc, Trưởng lão Thanh Điểu mặc hồng bào ngồi trên bệ đá, ánh mắt lạnh lẽo.
Hứa Linh Vân cúi đầu trước bà ta, im lặng không nói.
“Ngươi năm tuổi được ta nhặt về từ đám người chết, dẫn vào Thanh Vân Tông, tới nay đã là mười bốn năm. Ta đối xử với ngươi thế nào?”
“Sư tôn đối với đồ nhi… Ơn nặng như núi!”
“Ngươi cũng biết ơn nặng như núi đấy!”
Trưởng lão Thanh Điểu đột nhiên vung tay, lấy một cái lò luyện đan ném mạnh xuống đất, giận dữ hét lên: “Ta bảo ngươi dùng mọi thủ đoạn để đoạt viên Trúc Cơ Đan kia, ngươi đã làm thế nào? Chẳng lẽ ngươi không biết viên Trúc Cơ Đan này quan trọng cỡ nào với ta sao? Đan Vương của Phù Diêu Cung đã luyện ra Trúc Cơ Đan, bên trong có thiên địa đại thế, đan dược chí lý, nếu ta lấy được để nghiên cứu cẩn thận, thành tựu đan pháp có thể tăng thêm một bậc, có cơ hội kết thành Kim Đan nữa kia! Nhưng ngươi thì sao? Vậy mà lại bỏ lỡ cơ hội này…”
Hứa Linh Vân bị bộ dạng tức giận của Thanh Điểu làm cho hoảng sợ, thấp giọng nói: “Sư tôn… Đồ nhi hôm nay… Thực sự đã thua…”
Trưởng lão Thanh Điểu lạnh lùng quát lên: “Thua? Nhận thua dễ dàng như vậy sao? Ta hỏi ngươi, sao một kiếm kia khi ấy không đâm xuống luôn? Nếu tiểu quỷ này ở gần ngươi như vậy, ngươi đâm thẳng kiếm ấy xuống thì sao chứ? Chẳng lẽ hắn lại dám kích hoạt Lôi Phù để cùng chết với ngươi sao? Ta đã nói với ngươi biết bao nhiêu lần, vậy mà ngươi vẫn mềm lòng như thế, chẳng ra làm sao cả!”
Hứa Linh Vân cúi đầu im lặng.
Cho dù có được làm lại, với tính tình của năng, sao mà có thể đâm xuống chứ?
Huống chi nàng ta cũng hiểu được rằng tên tiểu quỷ này vì tin tưởng nàng ta mới dám… Lao tới gần như vậy. Nếu không, với tính cách xảo trá tai quái của hắn, không chừng chẳng cần lại gần nàng ta cũng có cả trăm cách để kích hoạt Lôi Phù!
Thấy Hứa Linh Vân im lặng, Trưởng lão Thanh Điểu giận quá tiếp tục mắng. Nhưng chợt thấy bên cạnh có một cô bé cười má lúm đồng tiền, nụ cười như hoa, đang cầm một đan trà cẩn thận đi tới, giơ cao quá đầu, đưa cho Trưởng lão Thanh Điểu, cười hì hì nói: “Sư tôn, ta mới thử nấu một đan trà, muốn hiếu kính sư tôn, không biết có được hay không?”
Trưởng lão Thanh Điểu thấy nàng ta, sự tức giận trong bụng dần tan biến, thở dài nói: “Tiểu Man, chỉ có ngươi biết điều, sau này nhớ rõ không được học tập sư tỷ ngươi. Trời sinh ngu ngốc, ngươi như vậy thì thiên phú có cao tới đâu cũng sao đặt chân được vào tu hành giới trong tương lai đây?”
Nói rồi nhận lấy đan trà, nhẹ nhàng uống một ngụm, Tiểu Man bên cạnh cũng ngoan ngoãn tới xoa bóp chân cho bà ta. Trưởng lão Thanh Điểu càng hài lòng hơn, nhìn xuống Tiểu Man, đột nhiên giật mình.
“Thôi được rồi, Linh Vân, ngươi đi bế quan đi, nửa năm sau rồi ra!”
Trưởng lão Thanh Điểu phất tay lệnh cho Hứa Linh Vân lui ra, vỗ nhẹ đầu Tiểu Man, thở dài nói: “Vi sư vẫn chỉ có thể trông cậy vào ngươi mà thôi!”
“Tiểu Man, lần đầu làm đan trà này của ngươi, mùi vị cũng không tệ lắm, nhưng cũng vẫn chưa thực sự tốt. Mùi vị quá nồng, lại thiếu hương vị. Vừa hay tối nay vi sư có thời gian, ta sẽ chỉ cho ngươi pha trà như thế nào.”
Trưởng lão Thanh Điểu cầm đan trà đã uống trong tay, cười hiền hậu nói.
Vốn Tiểu Man chỉ muốn giải vây giúp Hứa Linh Vân, đã muốn lặng lẽ chạy đi, nhưng giờ đây không dám cự tuyệt, chỉ có thể cười nói: “Được ạ!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook