Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 165: Thập Lý Na Di Phù
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Ngay lúc Thanh Điểu trưởng lão nổi giận với Hứa Linh Vân bên trong Tê Hà Cốc, ở Đoán Chân Cốc, Thiết Như Cuồng cũng nhìn Phương Hành bằng ánh mắt phức tạp, qua thật lâu, mới vỗ vỗ bả vai Phương Hành, nói: "Tiểu quỷ, ta không biết ngươi nổi điên gì, khổ tâm câu kéo, nằng nặc muốn đấu một trận với Tiêu Kiếm Minh, nhưng mà ngày mai rất hung hiểm, ta cũng không nhiều lời nữa, hi vọng ngươi đã chuẩn bị tâm lý."
Phương Hành hếch lên đầu, đáp: "Nói chuyện này có ích lợi gì đâu, có pháp khí lợi hại cho ta không?"
Thiết Như Cuồng tức giận trực tiếp giơ tay lên muốn cho hắn một bạt tai, rồi lại thở dài, buông xuống, lấy ra một khối ngọc phù, nói: "Pháp khí cũng đã chuẩn bị cho ngươi, có điều không phải cho ngươi dùng để đấu pháp. Nói thật vậy, cho dù ta cho ngươi thêm pháp khí lợi hại, ở trước mặt việc chém giết thực sự, cũng chẳng có tác dụng lớn, chi bằng chuẩn bị một món pháp khí bảo vệ tính mạng cho ngươi!"
Phương Hành ngây ra, nhận lấy, ánh mắt nhìn sang, nhất thời hiểu tác dụng trong đó.
Thiết Như Cuồng không biết hắn có Âm Dương Thần Ma giám, có thể phân biệt pháp khí trong thiên hạ, khẽ thở dài giải thích cho hắn: "Đây là lợi khí phòng thân của ta, tên gọi Thập Lý Na Di Phù, tạm thời cho ngươi mượn để dùng, ngày mai ngươi cùng Tiêu Kiếm Minh đối đầu, nếu không địch lại, liền lập tức nhận thua, bất quá thúc cháu Tiêu thị cũng không tử tế gì với ngươi, chỉ sợ cho dù ngươi nhận thua, hắn ta cũng sẽ không ngừng lại!"
"Nếu như hắn ta đuổi tận giết tuyệt ngươi, vậy ngươi kích hoạt tấm phù này, ta đã rót đầy đủ linh khí vào nó, có thể thi triển bất cứ khi nào, trong nháy mắt sẽ dịch chuyển được mười dặm, đủ để cho ngươi chạy ra khỏi Tiểu Thiên Nham rồi. Hy vọng đến lúc đó có thể giữ được một mạng..." Vừa nói, chợt nhớ ra cái gì đó, ông ta lại trợn mắt nói: "Món đồ này không phải là tặng ngươi, ngươi dùng xong rồi còn phải trả ta!"
Phương Hành vội vàng cất vào, cười nói: "Ta là loại người mượn đồ không trả hay sao chứ?"
Thiết Như Cuồng im lặng, đáp: "Vậy Khổn Tiên Tác dùng như thế nào?"
Phương Hành hắc hắc nở nụ cười, chuyển đề tài nói: "Có vẻ không phí công gọi ông một tiếng sư tôn, làm người cũng không tệ lắm!"
"Tiểu vương bát đản, chỉ có cái miệng là ngọt thôi, cút đi ngủ đi!"
Thiết Như Cuồng một cước đá Phương Hành ra ngoài.
Mà trong Sơn Hà Cốc, chú cháu Tiêu Kiếm Minh và Tiêu Sơn Hà lại có phản ứng khác. Tiêu Kiếm Minh mỉm cười, khuôn mặt mong đợi, Tiêu Sơn Hà thì không biết tại sao, cầm trong tay một khối ngọc giản, ngắm nhìn rất lâu, trầm mặc không nói.
Ngay cả Tiêu Kiếm Minh cũng cảm thấy có chút kỳ quái, kể từ nửa canh giờ trước nhận được khối ngọc giản do Băng Âm Cung truyền đến, thúc thúc của mình vẫn luôn giữ vẻ mặt ấy, tựa như vô cùng khiếp sợ, nội tâm đang đấu tranh khó đưa ra quyết định, chẳng qua hắn ta cũng không biết có nên hỏi hay không, chỉ có thể ngồi im, tin tưởng thúc thúc đã gọi mình rồi thì ắt hẳn sẽ nói cái gì đó.
"Kiếm Minh, nếu như là vì truyền thừa của Tiêu thị nhất mạch chúng ta, mạo hiểm chút ít, đáng giá hay không?"
"Mạo hiểm?"
Tiêu Kiếm Minh ngây người, nói: "Tổ huấn của Tiêu gia chúng ta: Phạm cấm thế gia, tạo phản vương hầu, là chính miệng thúc nói cho con biết!"
Ngụ ý, hắn ta ủng hộ mạo hiểm. Bởi vì hắn ta hiểu rõ thúc thúc của mình, mặc dù số tuổi không còn nhỏ nhưng vẫn rất thích mạo hiểm.
Ban đầu hắn ta kiêng kỵ Bạch Thiên Trượng, không dám chém giết Phương Hành, nào ngờ thúc thúc lại nói khả năng Bạch Thiên Trượng xuất quan gây phiền toái cho bọn họ chưa tới một phần, cho rằng hắn ta nên mạo hiểm, giết chết Phương Hành, từ chuyện đó đã có thể cảm nhận được rõ ràng.
Tiêu Sơn Hà nghe vậy, nếp nhăn trên mặt giãn ra, trong đôi mắt hiện lên một tia tinh quang.
"Không sai. Không sai, trước đó không lâu vừa nói cháu nhát gan, hôm nay ngược lại người nhát gan lại là ta!"
**
Hôm sau, mặt trời vừa mọc, ánh nắng rực trời.
Xung quanh Tiểu Thiên Nham, chúng đệ tử Thanh Vân Tông đều đã đến, hăng hái bừng bừng, mong đợi kết quả cuối cùng của buổi diễn võ nội môn lần này.
"Tiểu quỷ này hao tổn tâm trí, cuối cùng đạt được cơ hội tỷ thí cùng Tiêu sư huynh, có ý gì đây..."
"Ha, hắn thật sự nghĩ chính mình có cơ hội tranh giành Trúc Cơ Đan ư?"
"Hầy, ta luôn luôn có loại dự cảm không hay, có lẽ dưới kiếm của Tiêu Kiếm Minh sư huynh, lại có thêm một vong hồn rồi..."
Chúng đệ tử Thanh Vân Tông bàn tán xôn xao, tiếng thảo luận không dứt.
Cũng không phải là ai ai cũng đều có địch ý đối với Phương Hành, chẳng qua là bọn họ cảm thấy, việc hắn khiêu chiến Tiêu Kiếm Minh, thực sự là không biết tự lượng sức mình. Có lẽ người duy nhất có tư cách đánh một trận với Tiêu Kiếm Minh, chính là Hứa Linh Vân, nào ngờ nàng ta lại bị tiểu quỷ đó lừa gạt một phen, nên đã thua trận.
Cũng bởi vì Phương Hành thắng trận vừa rồi quá mờ ám, mọi người lại càng không ôm kỳ vọng gì với hắn. Đối với đủ loại ánh mắt phức tạp của chúng đệ tử Thanh Vân Tông, Phương Hành vờ như không thấy, khoanh chân ngồi trên tảng đá mà đả tọa. Gặp phải trận đánh quan trọng nhất trong cuộc đời mình, bề ngoài hắn thoải mái, song trong bụng cũng không dám khinh thường.
"Phương sư huynh..."
Có người lên tiếng gọi, Phương Hành mở mắt ra, liền thấy Ngô Tương Đồng cùng một đám đệ tử Đoán Chân Cốc cũng đứng ở trước mặt hắn.
Phương Hành cười nói: "Sao thế? Cả đám đều giống như cha chết vậy?"
Chúng đệ tử Đoán Chân Cốc nhất thời có chút im lặng, nghĩ thầm tiểu vương bát đản này vừa mở miệng đã làm người ta không muốn nói chuyện cùng hắn rồi.
Ngô Tương Đồng miễn cưỡng cười cười, nói: "Hiện tại tông môn có người mở đánh cuộc, tất cả mọi người đánh cuộc huynh thua!"
Phương Hành nhíu mày, chờ câu sau của hắn.
Ngô Tương Đồng nhìn thoáng qua đệ tử bên cạnh, hít một hơi thật sâu, nói: "Nhưng chúng ta đều cược huynh thắng!"
Mấy vị đệ tử Đoán Chân Cốc khác đều ưỡn ngực, đây cũng là cách duy nhất để bọn họ có thể ủng hộ Phương Hành.
"Ta cũng cược huynh thắng!"
Bên cạnh có người mở miệng, Phương Hành quay đầu, thấy được một nam một nữ từ từ đi tới, nữ nhân hai mắt ửng đỏ, đầy mặt lo lắng, nam nhân cũng miễn cưỡng nở nụ cười, chính là Tần Hạnh Nhi và Lưu Hắc Hổ.
"Ha ha, các ngươi làm gì mà cả đám đều như cha chết vậy, đặt cược tiểu gia thắng, đó là sự thông minh của các ngươi mà!"
Phương Hành cười, nói với Tần Hạnh Nhi: "Ngươi đã quên ban đầu hai chúng ta thắng tiền thế nào đúng không?"
Tần Hạnh Nhi miễn cưỡng cười một chút, nói: "Đó... Dù sao cũng là bất đồng..."
Đằng xa, mấy đóa thanh vân nhẹ nhàng bay tới, chính là người của Phù Diêu Cung và Tông chủ Trần Huyền Hoa đang đi đến. Chúng đệ tử Thanh Vân Tông biết bọn họ tới tức là cuộc tỷ thí cuối cùng sắp sửa bắt đầu, nhất thời ai nấy đều tràn đầy mong đợi.
Nhóm Tần Hạnh Nhi và Ngô Tương Đồng thấy thế cũng thở dài, chuẩn bị rời đi, để cho Phương Hành nghỉ ngơi và hồi phục.
Người của Phù Diêu Cung đi tới trên khán đài, Tông chủ Trần Huyền Hoa và những người khác cũng đã ngồi vào chỗ của mình, Hoàng trưởng lão đứng cạnh tiểu thiên thai nhìn sang phía đó một cái, chuẩn bị tuyên bố cuộc tỷ thí cuối cùng bắt đầu. Tuy nhiên vào lúc này, Thanh Điểu trưởng lão bỗng nhiên đứng dậy, gương mặt tươi cười, cười nói với Phù Diêu Cung Huyên Tứ Nương: "Nương nương, tạm không vội quan sát diễn võ, tiểu đồ của Thanh Điểu còn có một chuyện muốn nhờ!"
Huyên Tứ Nương hơi ngẩn ra, cười nói: "Là nữ hài tên Tiểu Man ngày hôm qua sao? Nàng có chuyện gì?"
Thanh Điểu trưởng lão cười nói: "Nha đầu này hôm nay đang học tập phương pháp pha chế đan trà, thủ nghệ có chút mới lạ, song cảm động ân nghĩa hôm qua nương nương chiếu cố nên cả đêm nấu một lò đan trà, muốn mời nương nương thưởng thức!"
Huyên Tứ Nương cười nói: "Đó là ý tốt của nàng, bưng tới cho ta nếm thử đi!"
Thanh Điểu trưởng lão khẽ gật đầu, bên cạnh ra hiệu với đệ tử, đệ tử này lập tức đi về phía xa, gọi Tiểu Man tới đây. Hôm nay Tiểu Man lại đổi một bộ y phục màu vàng nhạt nhã nhặn, tóc được bới lên, càng lộ vẻ lanh lợi đáng yêu, trên tay nâng một cái khay xanh sẫm, phía trên để một chiếc chén sứ nhỏ màu thiên thanh, đang tỏa hơi nóng ra ngoài.
Đi tới trước người Huyên Tứ Nương, Tiểu Man khẽ ngồi xuống, dâng chén sứ nhỏ lên. Huyên Tứ Nương cười cười, hai tay nhận lấy chén trà, khẽ nếm một ngụm, nhàn nhạt cười, nói: "Còn nhỏ tuổi, đã có thủ pháp lão luyện như vậy, thực sự không tệ, ban thưởng!"
Vừa nói chuyện, tựa như hữu ý tựa như vô tình, liếc nhìn Thanh Điểu trưởng lão một cái.
sắc mặt Thanh Điểu trưởng lão trở nên đỏ ửng, bà ta hơi lui ra một bước. Tiền bà bà cũng cười, lặng lẽ gọi Tiểu Man tới, ban cho nàng phần thưởng hậu hĩnh.
Tiểu Man tạ ơn, lui ra sau, Huyên Tứ Nương mỉm cười nhìn về phía Thanh Điểu trưởng lão, nói: "Nữ hài này thông minh thanh tú, cũng là mỹ nhân hiếm thấy, hơn nữa nàng mặc dù là yêu man, nhưng sở hữu huyết mạch Mộc Linh thuộc loại thượng thừa. Nếu dạy dỗ thật tốt, chắc chắn không phải nhân vật tầm thường, Thanh Điểu trưởng lão, ngày hôm qua ta cũng đã suy nghĩ, muốn đưa nàng đi, dạy dỗ chu đáo một phen, ngươi thấy thế nào?"
Thanh Điểu trưởng lão nhất thời kinh hãi, có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Huyên Tứ Nương.
Bà ta vốn thấy Huyên Tứ Nương thích Tiểu Man, cố ý tự mình ra tay nấu đan trà, để cho Tiểu Man dâng tặng cho Huyên Tứ Nương, đổi lấy ấn tượng tốt, để tự mình mở miệng cầu xin được chỉ dạy đan pháp, lại không ngờ rằng, Huyên Tứ Nương thật sự coi trọng Tiểu Man, thậm chí còn muốn đưa nàng đi. Đối với người tu hành, một đồ nhi tốt có thể gặp chứ không thể cầu, trong phút chốc, ngay cả bà ta cũng cảm thấy có chút không nỡ.
Huyên Tứ Nương thấy phản ứng của bà ta, hơi mỉm cười nói: "Thanh Điểu trưởng lão không nỡ ư?"
Thanh Điểu vội nói: "Không dám, nương nương coi trọng nàng, chính là phúc khí của nàng..."
Huyên Tứ Nương cười đáp: "Ngươi cũng đừng đau lòng, Phù Diêu Cung chúng ta sẽ không chiếm lợi ích của ngươi, ta lấy của ngươi một đồ nhi tốt nhưng cũng sẽ không để ngươi thiệt thòi. Như vậy đi, ta ra ngoài cũng không mang theo vật gì tốt, trong lòng cũng có một quyển huyền quyết, có thể giúp ngươi tham ngộ Kim Đan đại đạo, coi như làm quà đáp lễ, như thế nào?"
"Huyền quyết? Kim Đan đại đạo?"
Thanh Điểu trưởng lão ngây người, gần như không dám tin vào lỗ tai của mình.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook