Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 58: Cáo mượn oai hùm

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hứa Linh Vân đề xuất vụ cá cược này, vốn chỉ muốn hù dọa Phương Hành một chút, để cho hắn cam nguyện rút lui khỏi đạo môn, nhưng không ngờ Phương Hành thật sự không giống như nàng ta tưởng tượng. Dọa dẫm như thế lại khơi dậy sự dũng cảm trong lòng, khiến hắn vội vàng muốn đánh cược với nàng ta, nhất thời làm cho nàng ta khó lòng đổi ý. Dù thế nào cũng không thể thu hồi lại lời mình nói lúc trước được, phút chốc nàng ta có chút khó xử, trở nên trầm ngâm.

"Rốt cuộc ngươi có đánh cược hay không? Lề mà lề mề hệt như đàn bà..."

Phương Hành bất mãn nhìn Hứa Linh Vân, dáng vẻ y như con gà chọi.

"Ta vốn là nữ tử mà!"

Hứa Linh Vân nghĩ thầm trong lòng, bên ngoài lại thản nhiên nói: "Nếu ngươi muốn đánh cược, ta phải nói rõ với ngươi, lời hẹn giữa ta và ngươi sẽ có thời hạn ba năm. Trong ba năm này, nếu ngươi sợ, cảm giác sắp không giữ được tính mạng thì có thể tới tìm ta, ta sẽ nói khéo với Thanh Tuyết thay ngươi, giúp ngươi giữ được mạng bình yên rút khỏi đạo môn. Còn nếu ngươi có thể cầm cự được ba năm không tới van xin ta, sống sót bằng năng lực của mình, ta sẽ thừa nhận là bản thân đã khinh thường ngươi, không chỉ không ngăn cản ngươi gặp gỡ Tiểu Man, mà còn luyện đan cho ngươi ba năm nữa!"

Ánh mắt Phương Hành sáng lên: "Không thu tiền à?"

Hứa Linh Vân gật đầu, đáp: "Không lấy một xu!"

Phương Hành nói: "Vậy lần này thì sao? Ngươi cũng sẽ đồng ý thay ta luyện Phá Giai Đan không công một lần chứ?"

Đối với hắn, sau này luyện đan ba năm gì đó đều quá mơ hồ, dù sao bản thân cũng không có ý định rút khỏi Thanh Vân Tông, mau mau kiếm chút lợi ích cho hiện tại mới là quan trọng nhất, giải quyết được chuyện Phá Giai Đan lần này rồi tính tiếp.

Hứa Linh Vân lạnh lùng cười một tiếng, nói: "Đối với ta, một trăm khối linh thạch hạ phẩm đồng nghĩa với không có!"

Phương Hành lập tức vui mừng, cười nói: "Được, ta cược!"

Hứa Linh Vân nói: "Trong vòng ba năm, ngươi không được lén lút đi tìm Tiểu Man, nếu không sẽ là vi phạm ước định. Một khi bị ta phát hiện, chẳng những ta không ngăn cản Thanh Tuyết kiếm chuyện với ngươi, mà ta còn bằng lòng để cho Tiểu Man hận mình, đích thân đánh gãy hai chân ngươi, trục xuất khỏi đạo môn!"

Lúc nói chuyện, nàng vẻ mặt nghiêm nghị, hiển nhiên vô cùng nghiêm túc.

Phương Hành lại vỗ ngực, đáp một cách bất cần: "Đại nam nhân nói lời giữ lời, ngươi đừng nuốt lời là được!"

Hứa Linh Vân nghe hắn ăn nói thô lỗ thì cau mày, xoay người rời đi, giọng nói lạnh nhạt truyền tới: "Ba ngày sau đến Linh Vân Cốc tìm ta!"

Phương Hành cười híp mắt nói với theo: "Linh Vân sư tỷ đừng vội, ta tiễn tỷ!"

Hứa Linh Vân cười khẩy một tiếng, tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Phương Hành còn kêu lên: "Linh Vân sư tỷ yên tâm, lời tỷ nói ta cũng sẽ nhớ kỹ, nhất định sẽ tu luyện chăm chỉ, không phụ kỳ vọng của tỷ dành cho ta. Đúng rồi, thật ra vị Lâm sư tỷ kia cũng là nhất thời quá đau lòng nên làm việc không có chừng mực thôi. Tỷ cũng đừng trừng phạt nàng ta nặng quá, ta thật sự không giận nàng ta đâu, à đúng rồi, là ba ngày sau đi tìm tỷ sao? Đến lúc đó ta nhất định sẽ đúng giờ..."

Hứa Linh Vân hơi ngây ra, lòng đầy băn khoăn quay đầu nhìn Phương Hành một cái, nghĩ thầm tiểu quỷ đó đột nhiên nổi điên gì vậy?

Phương Hành vẫn đứng yên tại chỗ, gương mặt tươi cười vô cùng thành khẩn, ra sức phất vẫy tay: "Cưỡi trên bạch hạc lạnh lắm, lần sau Linh Vân sư tỷ nhớ mặc thêm y phục nhé. Bạch y của tỷ tuy đẹp nhưng mà mỏng quá, dưới ánh lửa chiếu rọi... Ha ha" Hắn vốn định nói, ở dưới ánh lửa y phục biến thành trong suốt hết nhưng lại sợ nữ nhân kia trở mặt nên vẫn nhịn lại không nói ra.

Hứa Linh Vân lẩm bẩm, không đáp lại câu nào, đưa tay nhấc Lâm Thanh Tuyết đang ngơ ngác, tiếp đó bay vút, nhảy lên trên lưng bạch hạc. Sau khi cáo lui với Hồng trưởng lão, bạch hạc vỗ cánh bay lên, lẩn vào trong bầu trời đêm.

"À thì ra... Tiểu quỷ chết tiết đó cố ý ra vẻ thân thiết với ta..."

Cho đến khi bị đêm gió thổi qua, Hứa Linh Vân mới chợt hiểu ra, thất thanh kêu lên.

Đến tận lúc này, nàng ta mới hiểu được mấy câu không đầu không đuôi cuối cùng, thoạt nhìn có vẻ ngớ ngẩn của Phương Hành là có ý gì. Mấy câu ấy, căn bản không phải nói cho nàng ta nghe, mà là nói cho các đệ tử Thanh Khê Cốc nghe, hoặc xa hơn chút nữa, mấy câu ấy căn bản là nói với đám đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông!

Tên khốn kiếp đó cố ý bày ra vẻ như thân quen lắm, từ đó dễ bề mượn thế của mình.

Phát hiện bản thân bị tên khốn kiếp đó lợi dụng, Hứa Linh Vân tức giận cả người run rẩy, có ý muốn quay lại tặng cho hắn hai cái tát, song cũng chẳng cứu vãn được mặt mũi nữa. Với thân phận của mình, lại càng không có chuyện nàng ta cố ý quay lại giải thích với người khác...

Hứa Linh Vân chợt phát hiện, bản thân đường đường là đệ tử chân truyền Thanh Vân Tông, vậy mà bị tên khốn kiếp đó lợi dụng lại chỉ có thể nhịn...

"Tên khốn kiếp, một ngày nào đó ngươi lọt vào trong tay ta, ta nhất định cho ngươi đẹp mặt!"

Hứa Linh Vân căm phẫn nói, nhưng âm thanh ấy cũng chỉ có bạch hạc và gió đêm có thể nghe thấy được.

"Tiểu tử, khi nãy hai ngươi đã nói những gì?"

Hồng trưởng lão vẫn luôn đứng giữa không trung, tò mò nhìn Phương Hành và Hứa Linh Vân thì thầm to nhỏ. Ở góc nhìn của mình, ông ta thấy Phương Hành rõ ràng đã phun nước bọt và búng gỉ mũi, Hứa Linh Vân tỏ vẻ chán ghét nhưng lại kiềm chế trò chuyện với hắn. Cuối cùng dường như hai người đạt được thỏa thuận gì đó, tiểu quỷ này còn cung tiễn Hứa Linh Vân với vẻ mặt thân thiết, chứng tỏ quan hệ không phải là tầm thường. Chuyện này khiến cho ông ta cũng tò mò muốn biết hai người bọn họ đã nói những gì.

Phương Hành cười ha ha, thi lễ với Hồng trưởng lão đứng giữa không trung, đáp: "Đó là chuyện riêng giữa đệ tử và Hứa Linh Vân, cho dù cảm kích ngài đã cứu cái mạng nhỏ của mình, đệ tử cũng không thể nói cho ngài biết, như thế không hợp lẽ thường... Ha ha!"

"Tiểu hầu tử, nói chuyện chú ý một chút, cẩn thận họa từ miệng mà ra!"

Hồng trưởng lão cười mắng một tiếng, tay áo vung lên, ném trả Cửu Xà Kim Viêm Kiếm của Phương Hành lại cho hắn, ngự kiếm trở về Vân Ẩn Phong.

Với thân phận của mình, ông ta cũng chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, thấy Phương Hành không nói, tất nhiên sẽ không điều tra sâu thêm.

Phương Hành đưa tay nhận lấy Cửu Xà Kim Viêm Kiếm, dương dương đắc ý nhìn các đệ tử Thanh Khê Cốc ló đầu ra nhìn mình, vẫn chưa nỡ rời đi, hắn liền chống nạnh mắng: "Bbọn khốn kiếp các ngươi nhìn cái gì vậy? Không biết tiểu gia quen Linh Vân sư tỷ sao? Ta có thể nói cho các ngươi biết, tỷ ấy đối với ta rất tốt cứ như mẹ ruột vậy, sau này bớt chọc vào tiểu gia đi..."

Chúng đệ tử mới vừa rồi đã nghe lời Phương Hành nói, cũng nhìn thấy Hứa Linh Vân và Phương Hành nhỏ giọng trò chuyện rất lâu, trong lòng vốn đầy băn khoăn, lúc này nghe hắn nói như thế, nhất thời ai nấy đều trợn tròn mắt...

Chân nhân bất lộ tướng, tiểu quỷ này thân thiết với Linh Vân sư tỷ như vậy à?

Phương Hành thấy hù dọa được mọi người, trong lòng lại càng đắc ý, vung Cửu Xà Kim Viêm Kiếm lên không, thanh kiếm tự động bay vào Động Thiên Giới Chỉ trên đầu, sau đó tự đắc xoay người lại. Thế nhìn vừa nhìn thấy căn nhà gỗ nhỏ của mình, hắn lập tức nhướng mày, căn nhà đã bị đạo hỏa của Lâm Thanh Tuyết thiêu cháy mất một nửa, thấy không thể ở được, có lẽ phải bảo Hắc Tam sắp xếp cho mình một căn khác thôi.

"Hắc Tam... Tên Hắc Tam khốn kiếp, cút ra đây cho tiểu gia, chọn gian phòng tốt nhất sắp xếp chỗ ở cho ta!"

Hai cánh tay nhỏ bé chắp sau lưng, chân sải bước lớn, hắn vừa mắng vừa đi đến cửa cốc tìm Hắc Tam. Đệ tử Thanh Khê Cốc thấy hắn thì đưa mắt nhìn nhau, vẫn còn đắm chìm trong cảnh tượng khi nãy.

"Tiểu quỷ đó thân thiết với Linh Vân sư tỷ như vậy  thật à?"

Trong ngoại môn, vô số người đang âm thầm bàn tán.

"Có lẽ vậy, sau khi tiểu quỷ đó một tát đánh bay Lâm Thanh Tuyết, Hứa Linh Vân sư tỷ lập tức xông tới, chúng ta còn tưởng rằng Linh Vân sư tỷ muốn tát trả hắn một cái cơ, thì ra là lo lắng hắn bị thương, vội vàng tới xem vết thương của hắn..."

"Đúng, nghe nói Hứa Linh Vân sư tỷ còn chuẩn bị phạt nặng Lâm Thanh Tuyết, là tiểu quỷ đó cầu xin đấy!”

"Linh Vân sư tỷ còn bảo tiểu quỷ đó ba ngày sau đến Linh Vân Cốc tìm mình, cũng chẳng biết là làm gì nữa..."

"Còn gì nữa, nhất định là âm thầm cho hắn ít tài nguyên tu hành rồi..."

Giữa tiếng bàn tán, ánh mắt mọi người nhìn Phương Hành lần nữa thay đổi.

Trước kia mọi người cho là Phương Hành là dựa vào việc tặng Thạch Tinh Tán cho Mạnh Huyền Chiếu nên mới được che chở, vì vậy mặc dù không chọc đến hắn, nhưng cũng vẫn có chút khinh thường. Cho tới hôm nay, mọi người mới cảm giác mình sai lầm rồi, tiểu quỷ này nào cần Mạnh Huyền Chiếu che chở chứ, thúc phụ của Mạnh Huyền Chiếu cũng chỉ là một trưởng lão cấp thấp nhất, tiền đồ hoàn toàn không cách nào so sánh được với Linh Vân sư tỷ!

"Này... Ngươi có cảm giác, phi kiếm mà tiểu quỷ đó điều khiển rất kì lạ, hình như đã nghe qua ở đâu rồi không..."

Giữa lúc bàn tán, có người chợt nhớ tới một điểm gì đó không đúng, lặng lẽ lên tiếng hỏi.

"À... Ngươi nhắc ta mới nhớ, khi nãy ta đã cảm thấy có chỗ nào đó không đúng rồi..."

"Thanh phi kiếm đó, thân kiếm bằng vàng ròng, linh diễm quấn quanh, cửu xà múa lượn, rõ ràng chính là... Cửu Xà Kim Viêm Kiếm!"

"Đúng vậy, ngươi có nhớ, Hậu Thanh từng nói hắn tìm được manh mối về đạo tặc khói mê không? Thanh phi kiếm mà tên đạo tặc khói mê kia sử dụng là một thanh Cửu Xà Kim Viêm Kiếm như vậy, nghe nói, là đạo tặc khói mê cướp được trong lần đầu tiên tới chợ quỷ...”

Một viên đá gợn lên vô số cơn sóng, trong lúc nhất thời cũng chẳng biết có bao nhiêu người chợt nhớ ra, càng thảo luận lại càng kịch liệt.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...