Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 59: Chỗ dựa lớn
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Qua một đêm, Phương Hành nổi tiếng ở ngoại môn hơn bao giờ hết.
Giữa vô số lời đồn điều đáng hâm mộ nhất chính là suy đoán về mối quan hệ giữa Phương Hành và Hứa Linh Vân, có thể ‘bắt quàng làm họ’ với Hứa Linh Vân, quả thực là một bước lên trời. Phải biết rằng, trong đạo môn, đẳng cấp phân chia nghiêm ngặt, trên có Thái Thượng trưởng lão, còn có Tông chủ, Đại trưởng lão, trưởng lão truyền pháp của tứ cốc, lý sự trưởng lão* Trúc Cơ cảnh. Dưới lý sự trưởng lão thì địa vị của đệ tử chân truyền là cao nhất.
*Lý sự trưởng lão tức trưởng lão chuyên xử lý công việc.
Đám người thúc thúc của Mạnh Huyền Chiếu, thậm chí bao gồm cả Hồng trưởng lão ra tay giải vây cho Phương Hành lúc ấy, đều chỉ là chấp sự trưởng lão cấp thấp nhất trong đạo môn. Mặc dù trên danh nghĩa là trưởng lão nhưng nếu bàn về tiền đồ và tu vi, bọn họ lại không bằng các đệ tử chân truyền như Hứa Linh Vân và Tiêu Kiếm Minh. Dù sao đệ tử chân truyền cũng có thiên phú cao vợi, tương lai khả năng cao sẽ đột phá Trúc Cơ thành công, còn bọn họ thọ nguyên cũng đã sắp tận, hi vọng xa vời rồi.
Vì vậy có Hứa Linh Vân chiếu cố, địa vị của Phương Hành thật sự có thể nói là một bước lên trời. Dĩ nhiên, cũng chỉ có hắn hiểu rõ trong lòng, bản thân căn bản chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi
Mà lời đồn còn lại thì có chút bất lợi với Phương Hành.
Lúc ấy hắn gọi Cửu Xà Kim Viêm Kiếm ra giao đấu, mặc dù bấy giờ không có ai đoán được điều gì, nhưng sau khi sự việc xảy ra mọi chuyện dần lan truyền ra. Có người phát hiện dường như thanh Cửu Xà Kim Viêm Kiếm Phương Hành sử dụng giống hệt với thanh phi kiếm bị đạo tặc khói mê đánh cắp mất khi xuất hiện ở chợ quỷ lần đầu tiên. Một điểm khác nữa, lúc trước khi bị người ta lừa gạt, Hậu Thanh cũng từng bảo là đạo tặc khói mê đó sử dụng thanh Cửu Xà Kim Viêm Kiếm.
Ngày hôm sau lúc sập tối, có người tới Thanh Khê Cốc bái phỏng Phương Hành, người kia tự xưng "Lạc Tây". Sau một phen khách sáo, người nọ liền bảo muốn xem phi kiếm của Phương Hành một lát, trong lòng Phương Hành hiểu rõ, đối phương đang nghi ngờ mình nên quyết định khảng khái thừa nhận, chỉ nói là phi kiếm của mình mua được ở chợ quỷ, lúc ấy còn được hời chỉ tốn ba mươi linh thạch.
Lạc Tây thấy hắn nói như vậy, mặc dù lòng tràn đầy nghi ngờ nhưng cũng chỉ có thể tạm thời cáo lui. Hắn khẳng định phi kiếm này đúng là thanh kiếm ban đầu mình đã mất nhưng không dám chắc Phương Hành chính là đạo tặc khói mê. Dù sao tuổi tác của Phương Hành cũng không phù hợp, khác hoàn toàn kẻ trưởng thành vóc dáng cao gầy đã xuất hiện ở chợ quỷ.
Lạc Tây cố ý tới xem kiếm, cuối cùng vẫn là đi một chuyến công cốc, mặc dù nghi ngờ trong lòng chưa tan biến nhưng cũng không dám trêu chọc đến Phương Hành. Dù gì bây giờ Phương Hành không chỉ có mỗi quan hệ với Mạnh Huyền Chiếu, mà còn thể hiện hết sức thân thiết với Hứa Linh Vân sư tỷ nữa. Tuy Lạc Tây cũng là con của thế gia hào phú, nhưng suy cho cùng vẫn không dám động vào người của Hứa Linh Vân sư tỷ.
Thế nhưng chuyện này cũng khiến cho Phương Hành có chút cảnh giác, khi ấy tình thế nguy cấp, bản thân chẳng suy nghĩ nhiều đã trực tiếp gọi thanh phi kiếm có uy lực mạnh nhất của mình ra. Mà không nghĩ rằng, chỉ một thanh kiếm như thế thôi đã khơi dậy lòng nghi ngờ của người khác.
Thoạt nhìn khắp đạo môn toàn là ‘phì dương’ không sai, nhưng nếu bảo bọn họ đều là kẻ ngu thì hiển nhiên cũng chẳng chính xác.
Phải mau chóng tiến vào nội môn thôi, đến lúc đó mình hô biến thành đệ tử nội môn rồi, còn ai dám trêu chọc nữa?
Cho dù những người đó biết rõ hắn là đạo tặc khói mê thì cũng phải nuốt bí mật ấy vào trong bụng, ai dám nói hắn sẽ đánh kẻ đó!
Càng quan trọng hơn là Lâm Thanh Tuyết sẽ bị cấm bế nửa năm, nói cách khác, trong nửa năm tới, nàng ta không thể gây phiền toái cho hắn. Nửa năm sau, nữ nhân điên đó sẽ gây ra chuyện gì, không ai nói chính xác được, thời gian của bản thân đúng thật là không nhiều, chỉ có thể mau chóng gia nhập nội môn, một là để tìm hiểu rõ tình hình trong nội môn, hai là tu luyện pháp thuật, tăng lực tự vệ!
"Độc Nhãn Long, ngươi hípmột con mắt để làm gì?"
"Ôi, Phương sư huynh, sư đệ thỉnh an huynh..."
Sáng sớm hôm đó, Phương Hành khệnh khạng sải bước lớn ra ngoài, mặc một bộ đạo bào cỡ nhỏ nhưng có vẻ hơi rộng, góc quần dùng dây thừng buộc chặt trông hơi khôi hài. Vóc người hắn nhỏ thó nhưng lại chắp hai tay sau lưng, sau gáy là chiếc đuôi ngựa, miệng ngậm nhánh cây nhỏ, dáng vẻ như tên tiểu thổ phỉ, thấy ai cũng lên tiếng chào hỏi, cứ như thể cả Thanh Khê Cốc đều là người quen của hắn.
Đệ tử bị hắn gọi là Độc Nhãn Long, lại là người có mắt to mắt nhỏ, thật ra cũng không rõ ràng lắm, chẳng biết tại sao mà lại bị Phương Hành nhìn ra. Từ đó trở đi, hắn luôn gọi y bằng biệt danh Độc Nhãn Long, y cũng không dám không đồng ý.
"Man Ngưu, nhìn cái bộ dạng láo liên của ngươi kìa, có phải vừa chạy tới Tê Hà Cốc nhìn trộm nữ nhân tắm nữa không?"
"Ha ha, Phương sư huynh nói đùa rồi, ta vừa mới đi luyện quyền về..."
"Lão Quy Công, ngươi đừng chạy, lần trước ngươi hứa tìm thứ kia cho ta đâu?"
"Ha ha, Phương sư huynh đừng nói ra ở nơi đông người như thế, tìm được rồi, buổi tối ta mang tới cho huynh..."
Trên đường đi tới cửa Thanh Khê Cốc, Phương Hành trêu ai mắng ai thì đám đệ tử cũng chỉ dám giận chứ không dám nói, thậm chí còn phải cười hùa theo.
Danh tiếng Nhất Đại Hại Thanh Khê Cốc đã lan truyền ra khắp đám đệ tử, tuy nhiên cũng chẳng ai dám đến trước mặt Phương Hành nói ra điều đó. Khi ở trước mặt hắn, tất cả đều vô cùng dẻo miệng, gặp mặt liền gọi "Phương sư huynh ", còn sau lưng nói như thế nào thì chẳng biết nữa.
Đương nhiên Phương Hành cũng không để ý đến chuyện ấy, mặc kệ trong lòng người khác nghĩ thế nào, ngoài mặt cứ cung kính là được.
"Phương sư huynh, sớm thế này mà huynh đi đâu thế?"
Hắc Tam đang đứng ở cửa cốc, nhìn thấy Phương Hành, từ đằng xa hắn ta đã mỉm cười tiến lên đón.
"Sớm cái đại gia nhà ngươi, không thấy mặt trời lên cao rồi à, tên quỷ lười như ngươi còn dậy rồi thì làm sao Phương tiểu gia nhà ngươi còn ngủ nướng được?"
Phương Hành vừa gặp đã mắng, Hắc Tam cũng chỉ dám giận chứ không dám nói, ai bảo mình đắc tội với tiểu sát tinh này cơ chứ?
Hắn gặp ai cũng cười đùa trêu chọc, duy chỉ gặp mình là vừa mở miệng đã mắng, mà mình còn chẳng dám tỏ vẻ bất mãn.
Trong khoảng thời gian này Hắc Tam thật sự sống không bằng chết, hối hận vì khi xưa mình đã đắc tội tiểu sát tinh này. Rõ ràng là một tên nghèo rớt mồng tơi không bối cảnh không quan hệ, hôm nay lại thình lình bắt quàng làm họ với Linh Vân sư tỷ, chuyện này đã dọa Hắc Tam sợ mất mật, lúc trước Mạnh Huyền Chiếu muốn đối phó với hắn ta đã là chuyện dễ như trở bàn tay rồi, huống chi là Linh Vân sư tỷ cao cao tại thượng kia?
Vì vậy Hắc Tam quyết tâm, đối với Phương Hành là bị mắng không cãi lại, bị đánh không đánh lại, muốn như thế nào cũng đồng ý, mà kết quả của việc làm như vậy chính là tất cả tu hành tài nguyên của mình đều bị Phương Hành cướp mất, mang cho Dư Tam Lưỡng. Thể diện của hắn ta ở Thanh Khê Cốc xuống dốc không phanh, trở thành trò cười trong đám đệ tử, song cũng may, vị trí chấp sự Tạp Ty Giám của hắn vẫn chưa mất.
"Ha ha, chẳng phải là muốn hỏi huynh khi nào quay về đấy sao, chỗ ta có mấy bình rượu ngon, buổi tối ta gửi sang cho huynh nhé?"
"Uống rượu cái đại gia ngươi, đã luống tuổi rồi không chăm chỉ tu luyện đi, lúc nào cũng nghĩ tới uống rượu, đúng là không có tiền đồ!" Phương Hành mắng không chút khách sáo, rồi lại nói tiếp: "Bây giờ ta sang chỗ của Linh Vân sư tỷ, tỷ ấy bảo muốn chỉ dạy cho việc tu hành của ta một chút, còn có mấy bình linh dược cho ta nữa, cũng không biết lúc nào về, bao giờ ngươi thấy ta thắp đèn thì khi đó hãy mang sang!"
"Vâng vâng, sư huynh đi thong thả..."
Hắc Tam cười nịnh nọt đáp.
Phương Hành lại mắng thêm hai câu cho sướng miệng, rồi mới đi men theo sơn đạo ở cửa cốc ra ngoài.
Hắn đến Linh Vân Cốc thật, có điều mấy thứ như chỉ dạy tu vi các kiểu tất nhiên chỉ là thổi phồng lên mà thôi. Trong ba ngày này, hắn đã chuẩn bị xong nguyên liệu luyện chế Phá Giai Đan nên định đi tìm Hứa Linh Vân đòi nàng ta thực hiện lời hứa.
Đệ tử chân truyền Thanh Vân Tông đều có sơn cốc tu hành của riêng mình, mặc dù Hứa Linh Vân là đệ tử Tê Hà Cốc, nhưng cũng có sơn cốc riêng để tu hành, tên gọi Linh Vân Cốc. Thông thường chỉ khi Tê Hà Cốc có chuyện trọng đại, hoặc là lúc sư tôn giảng đạo, nàng ta mới đến Tê Hà Cốc hầu hạ bên cạnh sư tôn, còn bình thường đều ở trong Linh Vân Cốc, đãi ngộ cũng giống với trưởng lão đạo môn.
Linh Vân Cốc là một sơn cốc bí ẩn nằm ngoài rìa Thanh Vân Tông, xung quanh kỳ hoa ngập sườn núi, dị thảo mọc khắp nơi, hương thơm thanh nhã, suối chảy róc ráchkhung cảnh tuyệt mỹ. Hiếm thấy nhất là mỗi ngày khi mặt trời chiếu rọi, địa khí bị mặt trời nung nóng, sẽ có những đóa tường vân bay lên, bao phủ khắp sơn cốc, bên trong mây ẩn chứa linh khí, giúp ích cho tu hành, đúng là một nơi tuyệt diệu.
Phương Hành đến chỗ này thì không rõ nên đi thế nào nữa, hắn biết Linh Vân Cốc ở gần đây nhưng đường đi cụ thể lại không hay. Đang suy nghĩ xem có nên tìm người hỏi thăm một chút hay không, lại nghe tiếng hạc kêu trên đỉnh đầu, kình phong quét qua, chỉ thấy con bạch hạc của Hứa Linh Vân từ giữa không trung lao xuống. Nó nhìn Phương Hành bằng ánh mắt yêu dị một cái, cánh trái khẽ nghiêng, tỏ ý bảo hắn ngồi lên trên lưng.
"Ngươi tới đón ta sao? Cưỡi cái thứ này hay thật, so với long mã uy phong hơn nhiều!"
Phương Hành tán thưởng tiến lên, vừa định cưỡi lên lưng hạc thì chợt nhớ tới một chuyện, bèn thò đầu nhìn về phía đuôi bạch hạc.
Bạch hạc không biết hắn đang làm gì, kêu to một tiếng, dục hắn đi lên.
"Rốt cuộc là đực hay cái nhỉ?"
Phương Hành lẩm bẩm, nhảy lên lưng hạc.
Nhưng vừa nói, Phương Hành chợt nhớ ra, Hứa Linh Vân ngày ngày cưỡi con bạch hạc này, là cái còn đỡ, nếu nó là đực thì phiền toái rồi. Bởi vì theo sự tăng tiến của tu vi yêu quái sẽ hóa thành hình người, đến khi ấy Hứa Linh Vân cũng muốn cưỡi sao?
Vừa nghĩ như vậy, hắn liền bật cười khà khà.
Bạch hạc nghe thấy hắn cười xấu xa, nghiêng đầu nhìn hắn một cái, cũng không biết trong lòng người nọ đang suy nghĩ điều chi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook