Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 60: Ngự bạch hạc

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Bạch hạc bay vô cùng vững vàng, thoải mái hơn so với cưỡi ngựa nhiều, Phương Hành cưỡi ở trên lưng hạc, chỉ cảm thấy gió mát ùa vào mặt, từng đạo linh vân ập tới, lại bị hắn phá tan. Cúi người nhìn xuống, những mảng hoa cỏ cây cối màu sắc liên tiếp nhau, có lúc bị linh vân che mất, có lúc lại trải dài ra trước mắt, cái cảm giác ấy thật sự vô cùng tuyệt hảo. Dù sao Phương Hành cũng chỉ là tiểu hài tử nên nhất thời mừng rõ không thôi

Bạch hạc nghe được tiếng hoan hô của Phương Hành, trong đôi mắt nhỏ lại ánh lên một tia hàn quang.

"Vút..."

Phương Hành đang vui mừng hớn hở, bỗng nhiên chỉ cảm thấy con bạch hạc bên dưới đột ngột tăng tốc, lao về trước giống như ngôi sao băng, đồng thời thân thể nghiêng sang trái, khiến hắn ngồi không vững, suýt nữa ngã xuống khỏi người bạch hạc. Nhưng chẳng mấy chốc, bạch hạc lại ổn định cơ thể, một tiếng hạc kêu, tốc độ phi hành tiếp tục được tăng nhanh, bay thẳng tới giữa không trung cao vợi, sau đó nó thình lình lật ngửa người ra.

"Không ổn, là ả Hứa Linh Vân muốn bảo yêu hạc làm ta ngã chết ư?"

Phương Hành trong lòng cả kinh, sợ hãi nghĩ đến.

Nhưng hắn đã hiểu lầm Hứa Linh Vân, quả thật đúng như Phương Hành đã nghĩ, Hứa Linh Vân chỉ bảo bạch hạc tới đón Phương Hành vào cốc thôi, song con bạch hạc này cũng có tu vi, đã mở thần trí, là một con yêu có tính hộ chủ. Ban đầu ở Thanh Khê Cốc, nó tận mắt thấy Hứa Linh Vân trao đổi với Phương Hành một hồi, sau đó lúc cưỡi mình rời đi, vẫn tức giận trầm giọng mắng mỏ tiểu quỷ này.

Khi đó, bạch hạc đã hận tiểu tử làm cho chủ nhân của mình tức đến cả người phát run rồi. Lúc này vừa dịp Hứa Linh Vân bảo tới đón Phương Hành, nó liền có ý muốn hù dọa Phương Hành, cũng không hề nghĩ là thật sự muốn khiến hắn ngã chết, chẳng qua nó muốn bay đến chỗ cao, hất hắn xuống dưới, sau đó lại bay thật nhanh xuống đỡ lấy, nhìn dáng vẻ hắn sợ hãi khóc lóc nước mắt nước mũi giàn dụa mà thôi.

Thế nhưng, Phương Hành chẳng nghĩ nhiều được như thế, vừa thấy dáng vẻ của bạch hạc, trong lòng nhất thời kinh hãi, tiếp theo là giận dữ, hét lớn: "Con súc sinh lắm lông, ngươi muốn làm tiểu gia ngã chết à? Ta sẽ giết chết ngươi trước..."

Vừa nói, hắn lật người lại, cố gắng thi triển Cầm Long Khống Hạc Công, gắng gượng để cơ thể của mình không rơi ra khỏi người bạch hạc. Một tay khác, trực tiếp rút đoản đao từ trong giày ra, đâm một đao xuống lưng bạch hạc.

Mặc dù thanh đao này là binh khí nơi phàm trần, nhưng đã trải qua thiên chùy bách luyện nên cũng được coi là thần binh lợi khí, chém sắt như chém bùn, là món vũ khí Tam thúc của Phương Hành đưa cho hắn phòng thân, dưới sự thúc đẩy linh lực của Phương Hành, lại càng thêm mạnh mẽ cứng cáp. Tuy bạch hạc vũ mao kiên cốt nhưng cũng bị một đao kia đâm trúng vào phần lưng, chớp mắt nó đau đớn, thảm thiết kêu lên một tiếng, hai cánh đập loạn xạ, xoay người lại mổ xuống Phương Hành.

Phương Hành một tay cầm đao, cố định cơ thể của mình, thân hình nhanh nhẹn nghiêng sang bên trái, con bạch hạc ấy mổ trúng người mình. Phương Hành dùng đoản đao chống đỡ, cố gắng nhảy phốc về phía trước, trực tiếp nhảy tới phần cổ bạch hạc, hắn ngồi xuống dạng chân ra kẹp thật chặt, nơi này là điểm mù của bạch hạc, cho dù là vuốt nhọn hay chiếc mỏ như sắt cứng kia cũng không thể tấn công Phương Hành được.

"Khốn kiếp, đáp xuống cho ta!"

Phương Hành quát lớn, đoản đao trong tay chẳng chút do dự đâm vào cổ bạch hạc.

Bạch hạc kêu thảm thiết từng tiếng, bay tán loạn trong không trung, đau đớn đến mất đi lý trí.

Phương Hành chẳng lo được nhiều như thế, thấy bạch hạc không nghe lời, còn tưởng rằng nó vẫn không từ bỏ ý nghĩ làm mình ngã chết, bèn hung hãn đâm một đao vào cổ bạch hạc. Hắn vặn chuôi đao, cơn đau nhức ấy lập tức khiến cho bạch hạc phát ra một tiếng thét chói tai. Bởi vì đao đâm từ bên trái, nó theo bản năng bay về phía bên phải, có điều vì quá đau đớn nên đường bay lúc cao lúc thấp.

Phương Hành kẹp cổ của nó nên không sợ nó hất mình ra, hắn phát hiện mình đâm vào phần cổ bên trái của bạch hạc, bạch hạc sẽ bay hướng ngược lại, nhất thời bật cười ha ha. Hắn rút đao ra, lại đâm vào bên cổ phải, bạch hạc kêu thảm không dứt, liền bay sang phía bên trái.

"Ha ha... Sáng khoái!"

Phương Hành cười to không thôi, dùng phương pháp đặc biệt này để khống chế bạch hạc bay trên không trung, cũng chẳng vội đáp xuống đất. Cơ thể bạch hạc cực kì lớn, đoản đao của Phương Hành chỉ dài chưa tới một thước, cho dù đâm vào cổ của nó, cũng không thương tổn tới nơi quan trọng.

Lúc này, bạch hạc đã hoàn toàn hàng phục Phương Hành rồi, trong lúc tuyệt vọng, nó liếc nhìn thấy vị trí Linh Vân Cốc, bỗng nhiên cùng đập cả hai cánh, bay thẳng về hướng Linh Vân Cốc, dù Phương Hành có dùng đao đâm cũng không cách nào thay đổi được phương hướng của nó.

Cự ly trăm trượng mà nháy mắt đã đến, bạch hạc oành một tiếng rơi xuống trong hoa điền, Phương Hành cũng bị ngã xuống.

"Có chuyện gì?"

Nơi đây là một tiểu sơn cốc diện tích hai ba dặm vuông, kỳ hoa dị thảo mọc lên thành từng mảng, ở giữa có một hồ nước nhỏ, nước hồ trong suốt thấy đáy. Trong sơn cốc có xây một tòa mộc lâu ba tầng khắc hoa văn, nước sơn màu tím, dây leo màu xanh biếc mọc đầy mặt lâu, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Hứa Linh Vân một thân bạch y đi đến trước cửa sổ, thấy thế lập tức kinh hãi.

"Hạc Nhi..."

Hứa Linh Vân ân cần kêu lớn, trực tiếp bay từ cửa sổ ra ngoài, nháy mắt đã tới bên cạnh bạch hạc, xem xét vết thương của nó.

Lúc này bạch hạc thật sự vô cùng thê thảm, lưng bị đâm một đao, máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn lông trắng, hai bên cổ thì bị đâm bốn năm vết, máu tươi cũng chảy ồ ạt, thậm chí bạch hạc còn chẳng có sức để lật mình, thấy Hứa Linh Vân tới, nó hữu khí vô lực kêu lên một tiếng bi thương, dáng vẻ cực kỳ tủi thân.

"Là ngươi làm Hạc Nhi bị thương à?"

Cách đó không xa, Phương Hành ngã vào trong bụi hoa lúc này mới vừa trở người ngồi dậy, còn chưa lên tiếng đã bị Hứa Linh Vân trong cơn thịnh nộ một chưởng đánh bay ra ngoài, trượt dài bốn năm trượng trong hoa điền.

"Tiểu quỷ, ta tốt bụng bảo Hạc Nhi đi đón ngươi, mà ngươi lại hạ độc thủ đối với nó như vậy!"

Hứa Linh Vân vẫn chưa hết giận, vừa bắt quyết, một thanh phi kiếm hiện ra giữa không trung, đang định đâm xuống Phương Hành đâm xuống.

"Cái đại gia nhà ngươi ấy ả thối tha, lão tử đã sớm đoán được ngươi không tốt lành gì mà. Không ngờ ngươi lại sai nó tới giết ta, lão tử rủa ngươi cả đời vô phu*, sớm muộn gì cũng bị người bán vào kỹ viện, ngàn người cưỡi vạn người mắng, không được chết tử tế..."

*Vô phu tức không chồng.

Phương Hành cứ tưởng rằng Hứa Linh Vân dụ hắn sang đây là vì muốn giết hắn. Đối mặt với vị chân truyền Linh Động bát trọng này, hắn tự biết mình không phải đối thủ, nhưng cũng không chịu chết vô ích như thế được, lập tức nhảy lên, chửi ầm ĩ, dù chỉ chiếm được thế thượng phong võ mồm thôi cũng là tốt rồi.

"Ngươi nói hươu nói vượn cái gì vậy? Ta sợ ngươi không biết đường trong Linh Vân Cốc, nên cố ý để cho Hạc Nhi đón ngươi, rõ ràng là ngươi tâm địa ác độc, đánh Hạc Nhi của ta bị thương thành thế này, sao lại biến thành ta không tốt lành gì hả?"

Cuối cùng, nhát chém đến trước mặt Phương Hành của Hứa Linh Vân ngừng lại, nói cho cùng, tuy rằng nàng ta lạnh lùng vô tình nhưng vẫn không phải là kẻ thích giết chóc. Nhất là sau khi nghe Phương Hành mắng, mặc dù lời mắng rất ác độc khiến cơn lửa giận trong lòng nàng ta càng cháy đượm hơn, song vô hình trung việc đó cũng khiến cho nàng ta cảm thấy, nếu không có lý do, có lẽ Phương Hành sẽ không mắng chửi hung tợn như vậy, vì thế trong lòng cũng hơi do dự một chút.

"Tốt bụng đón ta à? Đón cái rắm ấy, con súc sinh lắm lông này muốn từ trên trời ném ta xuống đất, có kiểu đi đón người như vậy hả?"

Phương Hành ngồi phắt dậy, đón lấy phi kiếm của Hứa Linh Vân, không hề sợ hãi, chửi ầm lên.

"Hạc Nhi muốn ném ngươi xuống..."

Hứa Linh Vân ngạc nhiên nhìn bạch hạc một cái, bạch hạc lập tức kêu lên thảm thiết, sau đó nghiêng đầu đi.

Hứa Linh Vân cũng không ngốc, nhìn thấy dáng vẻ kia của bạch hạc, lập tức đoán được bảy tám phần chân tướng, lửa giận trong lòng giảm xuống, nhưng vẫn không cách nào bình tĩnh được, quát lên: "Hạc Nhi sanh ra ở Thanh Vân Tông, bây giờ mới ba tuổi, chưa bao giờ giết người, sao lại muốn ném ngươi xuống từ giữa không trung được? Rõ ràng là nó đùa với ngươi một chút thôi, ngươi việc gì phải ra tay nặng như vậy?"

"Đùa giỡn?"

Phương Hành cười lạnh: "Có ai lấy mạng người khác ra đùa giỡn như vậy không?"

Hứa Linh Vân nghẹn lời, căm phẫn dậm chân, phất tay thu phi kiếm, xoay người xem xét vết thương của bạch hạc. Vừa nhìn mới phát hiện vết thương của bạch hạc thoạt nhìn trông có vẻ kinh khủng, nhưng không bị thương chỗ hiểm, hoàn toàn không nguy hiểm đến tính mạng, lúc này mới hơi yên tâm.

Nghiêm túc xoa linh dược cho bạch hạc, lúc này Hứa Linh Vân mới oán hận quay đầu lại, giận dữ quát lên với Phương Hành lên: "Ngươi đi theo ta!"

Phương Hành ngồi dưới đất, ngẩng đầu lên, cả giận: "Không đi!"

Hứa Linh Vân chau mày: "Ngươi lại muốn chơi trò gì nữa?"

Phương Hành nói: "Rõ ràng là con súc sinh của ngươi muốn hại ta trước, lão tử chẳng qua là đánh trả một cách bị động. Kết quả ngươi chẳng hỏi rõ trắng đen đã đánh ta một chưởng, làm cho mông lão tử đau dữ dội, vậy mà ngươi chỉ để ý bạch hạc ngó lơ ta, ngươi xin lỗi ta đi!"

"Ngươi bảo ta xin lỗi ngươi à?"

Hứa Linh Vân giận dữ, đôi mắt híp lại.

Chênh lệch tu vi giữa hai người là rất lớn, Phương Hành thật sự có chút sợ nàng ta, vội vàng rụt về sau, cảnh giác hỏi: "Làm gì? Muốn giết người diệt khẩu hả?"

Đúng là Hứa Linh Vân muốn giết người diệt khẩu thật, chủ yếu là giết người, chứ không phải vì diệt khẩu. Tiểu quỷ này thật sự làm cho nàng ta hận tới nghiến răng, nhưng cuối cùng nàng ta chỉ dừng chân, vung tay ném một lọ linh dược ra, quát lên: "Bị thương ở đâu, tự mình bôi đi!"

"Tự mình bôi thì tự mình bôi, hung dữ cái gì?"

Phương Hành lẩm bẩm, đứng lên cởi quần ra.

Gương mặt Hứa Linh Vân biến sắc, nàng ta kêu lên: "Ngươi muốn làm gì?"

Phương Hành đáp: "Mông bị trầy rồi, ta phải bôi thuốc!"

Hứa Linh Vân hận không biết nên nói gì cho phải, qua một hồi lâu, mới thốt ra một câu từ trong kẽ răng: "Ra phía sau bụi hoa mà bôi!"

"Phía sau bụi hoa?"

Phương Hành nhìn thoáng qua, lười sang đó nên trực tiếp đứng lên, nói: "Thôi vậy, về nhà rồi bôi!"

Nói đoạn, hắn không chút khách sáo trực tiếp nhét cả bình linh dược vào trong ngực mình.

Hứa Linh Vân căm tức nhìn hắn một hồi lâu, Phương Hành không thèm để tâm đánh giá khung cảnh xung quanh, vờ như không thấy ánh mắt của nàng ta.

"Ngươi đi theo ta!"

Cuối cùng Hứa Linh Vân chẳng làm được gì với tên lưu manh này, nàng ta thở dài, dẫn đường đi về phía tiểu lâu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...