Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 61: Phá Giai Đan

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành theo sau Hứa Linh Vân đi về phía tiểu lâu, vừa đi vừa quan sát khung cảnh xung quanh.

Hắn nghĩ trong lòng: ‘Nữ nhân này bảo Tiểu Man đi theo nàng ta tu hành, vậy hẳn là nàng cũng ở trong sơn cốc này nhỉ, mà sao lại không thấy bóng người nào khác?’ Mặc dù Hứa Linh Vân đi phía trước nhưng vẫn âm thầm chú ý đến hắn, thấy hắn ngó nghiêng khắp mọi nơi, liền cười khẩy: "Ngươi không cần tìm, Tiểu Man tu hành ở nơi khác, ta sẽ không nói cho ngươi biết vị trí đâu, trong vòng ba năm ngươi sẽ không được thấy muội ấy!"

Phương Hành nói: "Ai tìm, ta chỉ thưởng thức khung cảnh nơi này một chút thôi!"

Hứa Linh Vân cười khẩy hỏi vặt lại: "Ngươi hiểu được cái gì gọi là thưởng thức à?"

Phương Hành nói: "Dĩ nhiên là hiểu!"

"Vậy chỗ này của ta như thế nào?"

"Cũng thường thôi!"

"..."

Hứa Linh Vân cứng họng, thầm tự trách mình, hỏi tiểu vương bát đản này làm gì, chẳng phải là tự mình chuốc lấy khổ sao?

Bước vào tiểu lâu lại thấy bày trí vô cùng tao nhã, trừ mấy bồn hoa cỏ ra thì gần như không thấy bất cứ đồ trang trí nào khác. Thế nhưng khắp trong lầu có đặt rất nhiều giá gỗ, chất những cuốn thư tịch dày, tất cả đều liên quan đến đan dược và tu hành. Cũng có một số giá dùng để bày những chiếc bình chiếc lọ tinh xảo, dường như toàn bộ đều là đan dược do Hứa Linh Vân luyện chế ra. Ở ngay chính giữa phòng, có một chiếc lô đồng màu xanh, dáng vẻ cổ kính, phía trên khắc một vài phù văn phức tạp nhưng ẩn chứa hàm ý sâu xa, có lẽ là lò luyện đan của Hứa Linh Vân.

"Ngươi muốn ta giúp ngươi luyện Phá Giai Đan, vậy ngươi biết tất cả nguyên liệu đều phải tự mình chuẩn bị chứ?"

Hứa Linh Vân ngồi xuống chiếc ghế ở đầu phía bắc phòng, cười khẩy nói.

Phương Hành khinh thường đáp: "Ta hiểu quy củ!"

Nói đoạn, hắn lấy một gói đồ từ Động Thiên Giới Chỉ của mình ra, đặt xuống trước mặt Hứa Linh Vân, mở ra.

Bên trong túi, tám gốc linh dược, một túi Thạch Tinh Tán, tất cả đều ở đây, vô cùng đầy đủ.

Hứa Linh Vân lại ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: "Ngươi chuẩn bị đủ nguyên liệu thật à? Thạch Tinh Tán lấy ở đâu ra?"

Phương Hành trợn trắng mắt, đáp: "Cần ngươi quan tâm chắc? Dù sao thì ta cũng có!"

Hứa Linh Vân nghẹn họng, im lặng đánh giá kỹ Phương Hành, một lát sau, nàng ta bỗng nhiên vung tay lên, một luồng sức mạnh vô hình lập tức cuốn lấy gói đồ, trực tiếp đưa nó vào phòng trữ linh dược ở bên cạnh.

Phương Hành nói: "Lúc nào có thể tới lấy đan? Còn nữa, để đan sư các ngươi luyện đan thì phải ký ngọc khế gì đó đúng không?"

Hứa Linh Vân không đáp, trực tiếp phất tay, lại có một bình nhỏ màu tím bay tới chỗ Phương Hành.

Phương Hành nhận lấy chiếc bình nhỏ, vừa mở ra nhìn, lập tức cảm thấy kinh ngạc, bên trong bình sứ là một viên Phá Giai Đan tròn vo, màu trắng đục, màu trắng tựa như sữa, mùi thuốc xộc vào mũi, mơ hồ cảm nhận được có luồng sức mạnh to lớn bị phong ấn ở trong đó.

Mà Âm Dương Thần Ma giám trong não hải đã tự động giám định ra danh xưng của viên thuốc, đó chính là: "Linh Động Phá Giai Đan"!

"Ngươi đã chuẩn bị từ trước rồi à?"

Phương Hành nhìn Hứa Linh Vân với ánh mắt đầy kỳ dị.

Hứa Linh Vân hừ lạnh một tiếng, thản nhiên đáp: "Ngươi có thể đi được rồi, sau này không có sự cho phép thì không được tới gần Linh Vân Cốc của ta quá mười dặm!"

Thì ra ngay từ đầu Hứa Linh Vân đã không nghĩ đến chuyện là Phương Hành có thể chuẩn bị được đầy đủ nguyên liệu luyện chế Phá Giai Đan. Nàng ta chỉ cho rằng Phương Hành cố ý muốn lấy được Phá Giai Đan hoàn chỉnh từ chỗ của mình, nên lúc quay lại sơn cốc, nàng ta đã bỏ ra ba ngày để luyện nên một lò, nguyên liệu cũng là tự mình chuẩn bị. Khi nãy Hứa Linh Vân cố ý hỏi Phương Hành về nguyên liệu luyện đan là bởi vì nàng ta thấy Phương Hành đả thương bạch hạc, cơn tức giận trong lòng chưa tiêu tan nên muốn châm chọc hắn mà thôi.

Nàng ta hoàn toàn không ngờ Phương Hành thật sự chỉ mời mình luyện đan, chứ không phải là "đòi đan"!

Một hiểu lầm nho nhỏ này lại khiến thâm tâm nàng ta công nhận Phương Hành hơn một chút.

"Có thể kiếm được nguyên liệu luyện chế Phá Giai Đan, tiểu tử này cũng có chút bản lĩnh..."

Hứa Linh Vân thầm nghĩ, nhưng không ngờ ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, giọng nói hèn hạ của Phương Hành đã vang lên: "Linh Vân sư tỷ, có vẻ ngươi đã sớm chuẩn bị tặng Phá Giai Đan trực tiếp cho ta rồi, vậy ngươi trả những thứ vừa rồi cho ta đi..."

Hứa Linh Vân nổi giận, đối với nàng, các nguyên liệu luyện chế Phá Giai Đan khác không thiếu nhưng Thạch Tinh Tán thì nàng ta cũng chẳng nhiều nhặng gì. Lượng Thạch Tinh Tán tích góp từng tí một từ việc giúp người khác luyện đan trong nhiều năm qua đã dùng hết sạch, tên tặc này không nghĩ đến việc bù đắp lại cho mình mà còn muốn đòi tất cả nguyên liệu lại nữa, đúng là vô sỉ hết sức mà. Nàng ta trực tiếp chỉ ngón tay hướng cửa cốc: "Cút!"

"Nói trở mặt là trở mặt ngay à, tuổi chó chắc..."

Phương Hành lẩm bẩm, xoay người rời đi, nhưng cũng vẫn bị Hứa Linh Vân nghe được, lòng vừa tức giận vừa buồn bực.

Phương Hành một bên lẩm bẩm, lúc đi ngang qua một giá đan dược, tiện tay cầm luôn bốn năm bình đan dược, cũng chẳng thèm nhìn xem là gì đã nhét vào trong ngực.

"Bỏ đan dược của ta xuống!"

Hứa Linh Vân tức đến xì khói mũi, nghiêm giọng quát mắng.

Phương Hành cười ha ha, nói: "Ta chỉ cầm nghiên cứu một chút thôi, hôm nào đó sẽ trả lại ngươi!"

Nói rồi, hắn nhanh chân chuồn ra khỏi tiểu lâu, Hứa Linh Vân vốn định đuổi theo nhưng lại cảm thấy không hợp với thân phận của mình lắm, nên cũng mặc kệ.

Phương Hành đắc ý ra khỏi tiểu lâu, thấy bạch hạc lúc này đã khôi phục chút sức lực, đang quay đầu lại oán hận nhìn chằm chằm vào hắn, liền trừng mắt, mắng mỏ: "Súc sinh lắm lông, còn chưa nhận đủ bài học hả?"

Con bạch hạc đó tuy thể phách lớn, nhưng chỉ mới ba năm tuổi, mặc dù bởi vì là linh thú, thần trí mở ra sớm, song tâm trí vẫn chưa trưởng thành. Nói trắng ra là nó giống hệt với tiểu hài tử, bị Phương Hành hành hạ một phen đã thầm sợ hắn, bây giờ bị hắn mắng, trong lòng liền cảm thấy sợ hãi, lập tức cúi thấp đầu, không dám ngẩng lên nhìn hắn.

"Nếu dám bắt nạt Hạc nhi lần nữa, ta nhất định sẽ đánh gãy hai chân của ngươi!"

Giọng nói Hứa Linh Vân từ trong tiểu lâu truyền ra, nghe giọng có vẻ đã cơn tức đã sắp chạm mốc đỉnh điểm rồi.

Phương Hành hiểu được người khôn phải biết thức thời, vội vàng nhanh chân chuồn khỏi sơn cốc, xác định Hứa Linh Vân không nghe được giọng nói của mình rồi lúc này mới xoay người về hướng Linh Vân Cốc, quát mắng: "Giả vờ giả vịt cái gì, sớm muộn gì tiểu gia cũng húp trọn ngươi!"

Cho dù như thế nào, lấy được Phá Giai Đan rồi, tâm trạng của Phương Hành cũng rất tốt, ngâm nga tiểu khúc trở về Thanh Khê Cốc.

Lúc bước vào sơn cốc, có hai đệ tử Thanh Khê Cốc đi tới, vừa thấy Phương Hành thì lập tức cả kinh, trốn sang một bên.

Phương Hành vốn tưởng rằng hai người đó sợ "uy danh " của mình nên cũng chẳng để ý lắm, tiếp tục đi vào trong. Nhưng hắn lờ mờ cảm giác được dường như có gì đó không đúng lắm, người chào hỏi mình không được nhiều như bình thường, ngược lại mọi người ai nấy đều cẩn thận, len lén nhìn hắn như tên ăn trộm. Tuy nhiên, lúc này trong lòng hắn đang vui mừng nên cũng không bận tâm đến những thứ ấy, vui vẻ đi thẳng về tiểu lâu của mình.

"Ngươi chính là Phương Hành ư?"

Vừa định vào cửa, bỗng nhiên có người lạnh lùng lên tiếng, từ trong góc tối bên trái lâu có hai bóng người bước ra.

Phương Hành ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy đó là hai đệ tử Linh Động nhị trọng xa lạ, dáng người cao lớn, chưa từng gặp bao giờ.

"Trừ ta ra còn ai có thể tuấn tú được như vậy? Có việc gì thì nói!"

Phương Hành đáp qua loa, chẳng buồn để ý tới bọn họ, chỉ muốn đi thẳng vào trong nhà.

Đột nhiên, một thiếu niên trong số đó lại chắn trước mặt hắn, như cười như không nói: "Không cần gấp gáp như vậy, ta tới báo tin thay cho Huyền Chiếu sư huynh, huynh ấy bày tiệc rượu chờ ngươi ở rừng tử trúc, theo bọn ta tới đó một chuyến đi!"

"Mạnh Huyền Chiếu? Sao tên khốn kiếp này lại thình lình mời ta uống rượu?"

Phương Hành hơi ngẩn ra, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, thầm nghĩ trong lòng: "Chẳng lẽ hắn đoán được cái gì rồi sao?"

Có lẽ bởi vì Cửu Xà Kim Viêm Kiếm lộ ra ngoài nên đến cả Mạnh Huyền Chiếu cũng nghi ngờ mình rồi.

Trên thực tế, Phương Hành đoán không sai, sau khi thấy hắn sử dụng Cửu Xà Kim Viêm Kiếm, người trong ngoại môn vẫn luôn nghi ngờ về mối quan hệ giữa hắn và đạo tặc khói mê. Chẳng qua người bình thường một là ngại Mạnh Huyền Chiếu, hai là ngại Linh Vân sư tỷ nên không ai dám quang minh chính đại ép hỏi hắn thôi. Chỉ có điều, cuối cùng tin đồn ấy đã truyền đến tai Mạnh Huyền Chiếu.

Ban đầu khi nghe tin đồn này, Mạnh Huyền Chiếu cũng chỉ cười trừ, cảm thấy căn bản là không có khả năng. Dù sao, người tặng Thạch Tinh Tán cho hắn cũng là Phương Hành, song nếu suy nghĩ kĩ, lại phát hiện ra rất nhiều điểm đáng nghi. Một là việc Phương Hành chẳng cần viên linh thạch nào, tặng không Thạch Tinh Tán khiến cho hắn cảm thấy có hơi bất thường, cộng thêm chuyện, thời điểm đạo tặc khói mê đó xuất hiện cũng quá kịp lúc…

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...