Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 64: Chủ động tới cửa

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Mạnh Huyền Chiếu tìm Phương Hành cả một đêm, đến sáng tinh mơ hôm sau lại tìm tiếp.

Ngồi trong rừng tử trúc, Mạnh Huyền Chiếu im lặng uống rượu, mắt hắn cũng đã đỏ ngầu như máu, lúc trước chuyện bị đạo tặc khói mê cướp ngay cạnh khu rừng trúc này, có thể nói đã khiến hắn mất hết mặt mũi, thậm chí đã thành trò cười trong đám bạn bè. Ai cũng nói Mạnh Huyền Chiếu vừa nhận được Thạch Tinh Tán đã bị người ta đoạt mất, ngay cả nguyên liệu tích trữ của riêng mình cũng bị cướp sạch. Cũng chính vì vậy mà Mạnh Huyền Chiếu quả thực vô cùng hận đạo tặc khói mê, khi ấy lạm dụng tư hình nên đã giết chết Lưu Phong, tuy nguyên nhân do Lưu Phong bị chấn thương phế phủ nên không thể chịu đựng được, thế nhưng không tránh khỏi liên quan đến chuyện hắn giận quá mất khôn, ra tay quá nặng.  Vì vậy tuy Phương Hành có thể có quan hệ với Linh Vân sư tỷ nhưng hắn vẫn định mạo hiểm. Hắn đã thề nhất định phải tìm ra Phương Hành, ép hỏi hắn tung tích đạo tặc khói mê.

Thời gian dần về sáng, người được hắn bố trí ở các ngã đường để tìm kiếm dần dần truyền tin tức về, nhưng cũng không ai nhìn thấy bóng dáng Phương Hành, Mạnh Huyền Chiếu không kìm nổi lửa giận bốc lên ngút trời, mạnh mẽ đánh một quyền lên trên bàn đá, nghiến răng nói: "Ngày hôm qua không tìm được, hôm nay cũng không tìm được, chẳng lẽ tiểu quỷ đóđã rời khỏi tông môn ư? Nhưng rõ ràng đã hỏi người gác sơn môn rồi mà!"

"Mạnh huynh cần gì tức giận như thế? Tiểu quỷ ấy không thể nào trốn mãi được, nếu hắn thật sự không lộ diện thì chúng ta dứt khoát vận dụng quan hệ của chúng ta ở đạo môn, dùng phù chiếu gọi hắn lộ diện. Đến lúc đó nếu hắn không xuất hiện thì sẽ bị trục xuất khỏi đạo môn, lúc ấy ụp cho hắn cái danh phản bội đạo môn, ta xem thiên hạ to lớn ngần này thì hắn có thể trốn được đi đâu..."

Một nữ tử mặc y sam vàng nhạt bên cạnh Mạnh Huyền Chiếu nhẹ giọng nói, mặt lộ vẻ khinh thường.

Nơi này là một chỗ nghỉ chân giữa rừng tử trúc, có một chiếc bàn đá và sáu ghế đá bên cạnh, ba người đang ngồi trên ghế đá, một nữ hai nam, tuổi tác sêm sêm Mạnh Huyền Chiếu, tu vi cũng không kém bao nhiêu. Đây là bằng hữu của Mạnh Huyền Chiếu, phần lớn những người này có quan hệ ở đạo môn nhưng đương nhiên cũng không phải quan hệ to tát gì, cũng chỉ qua lại với một số trưởng lão tầng dưới chót mà thôi.

Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, bằng hữu Mạnh Huyền Chiếu kết giao cũng thường là người giống với hắn.

Một số kẻ quây quanh bên cạnh bọn họ cam tâm tình nguyện cống hiến sức lực, sau đó thu hoạch một ít tài nguyên tu hành từ chỗ họ, nhưng mà người bên cạnh Mạnh Huyền Chiếu hiển nhiên không đủ để hắn phát động tìm kiếm Phương Hành trong phạm vi cả sơn môn nên tuy hơi mất mặt song hắn vẫn phải tìm thêm hai người bằng hữu tới đây, mượn nhân thủ của bọn họ để cùng tìm kiếm Phương Hành.

Tất nhiên Mạnh Huyền Chiếu không bình tĩnh được như nữ tử kia, nhiều lần hắn biểu hiện có chút thất thố, đấmlên bàn đá một cái rồi bỗng chuyển hướng sang bên trái, giọng điệu căm hận nói: "Dư Tam Lưỡng, ngươi thật sự không biết tiểu quỷ đó trốn ở đâu à?"

Một người mập mạp run rẩy ngồi trên mặt đất bên trái bàn đá, đó là 'Bàn đạo nhân', là bằng hữu duy nhất của Phương Hành trong ngoại môn. Y cũng bị bắt đến đây, tuy nhiên y không bị giày vò gì, những người này chỉ hỏi y mấy câu, nguyên nhân chủ yếu cũng do Phương Hành có quan hệ với Linh Vân sư tỷ nên bọn họ cũng không dám ra tay quá tàn nhẫn với người của Phương Hành.

Thật ra, dù tìm được Phương Hành thì trừ khi chắc chắn Phương Hành thật sự có tin tức về đạo tặc khói mê chứ không thì bọn họ cũng tuyệt đối không dám làm bừa. Danh hiệu Hứa Linh Vân này không phải ai cũng dám trêu vào, chỗ dựa sau lưng bọn họ cũng không dám chọc vào.

Thấy Mạnh Huyền Chiếu quay đầu đi, trong lòng 'Bàn đạo nhân' hơi thả lỏng.

Trên thực tế, y đoán ra một nơi Phương Hành có thể đang náu thân thế nhưng y lại giả vờ không biết gì cả.

Dựa theo nguyên tắc làm việc trước đây của y, lúc này nên bán đứng Phương Hành giữ lấy bản thân mới là cách thông minh nhưng 'Bàn đạo nhân' không định làm như vậy. Lần đầu tiên y nổi lên suy nghĩ cắt đứt quan hệ với Phương Hành là khi thấy Phương Hành đâm Lưu Phong, y sợ Lưu Phong báo thù nhưng cuối cùng Phương Hành dứt khoát lưu loát khiến Lưu Phong nằm trên giường hơn hai tháng, còn y lại có thêm hai viên linh thạch.

Lần thứ hai chuẩn bị tuyệt giao Phương Hành là khi Lưu Phong dẫn Hậu Thanh tới đối phó Phương Hành, lần đó y bị hành hạ cả nửa tháng, Phương Hành cũng bị người ta xem như là kẻ đã chết, thế mà nửa tháng sau Phương Hành trở lại, hại chết Lưu Phong, dọa Hắc Tam sợ hãi như hài tử, còn hắn lại thay đổi một cách nhanh chóng, trở thành bằng hữu của Mạnh Huyền Chiếu sư huynh...

Còn y có thêm mười viên linh thạch.

Sau đó nữa thì Lâm Thanh Tuyết đến sơn cốc tìm Phương Hành báo thù, theo lý mà nói, nếu mình nghe thấy chuyện này thì chỉ sợ đã lập tức ôm đầu lủi ra xa, cách Phương Hành càng xa càng tốt, dù sao cũng không ai dám đắc tội Tê Hà Cốc. Nhưng kết cục lại khiến vô số người mở rộng tầm mắt, Phương Hành lại bấu víu được quan hệ với Hứa Linh Vân.

'Bàn đạo nhân' hiện tại không còn muốn suy nghĩ xem để làm ra những chuyện này Phương Hành cần bao nhiêu thủ đoạn nữa. Y chỉ tin tưởng rằng mình nên đứng về phía Phương Hành, dù hôm nay có chịu một trận đòn hiểm vì hắn đi nữa thì không chừng trận đòn này sẽ trị giá một trăm viên linh thạch.

"Sau khi vào đạo môn, Dư Tam Lưỡng ta luôn hướng về chuyện tốt tránh đi chuyện xấu, gặp người thì nịnh bợ, kết quả không bằng cả con chó, bây giờ kết làm bằng hữu với tiểu vương bát đản chuyên gia gây họa này thế mà lại bắt đầu phát tài, cho nên... Phải tiếp tục làm bạn với hắn!"

'Bàn đạo nhân' kiên định với suy nghĩ trong lòng.

Đương nhiên chuyện quan trọng hơn là y thấy nếu Phương Hành đã có chút ít quan hệ với Linh Vân sư tỷ thì lần này hắn có thể hóa hiểm nguy thành bình an.

Gần tới buổi trưa, Mạnh Huyền Chiếu đã uống không ít rượu, lửa giận trong lòng càng dâng cao, song đúng lúc này bỗng nhiên có một người ngoài rừng tử trúc chạy vào, thở hồng hộc không nói thành lời, hoang mang rối loạn chỉ về phía ngoài rừng tử trúc...

Mạnh Huyền Chiếu thấy thế, trong lòng vui mừng: "Tìm được rồi?"

Những người khác cũng tỉnh táo lại ngay, ánh mắt lấp lánh nhìn người nọ.

Mà 'Bàn đạo nhân' nhắm hai mắt, âm thầm cầu...

Đệ tử kia thở hổn hển chửi thề mấy câu, mới nói: "Tiểu... tiểu quỷ kia tự tới..."

"Tự hắn tới?"

Mạnh Huyền Chiếu nghe vậy ngẩn người, vẫn chưa kịp phản ứng lại xem có chuyện gì.

"Ha ha, Mạnh sư huynh sao có nhã hứng như thế, muốn mời ta uống rượu à?"

Đúng lúc này có một thanh âm vang lên, Mạnh Huyền Chiếu ngây ra, theo tiếng nhìn qua thì thấy một dáng người nho nhỏ thong thả đi đến, trên người khoác đạo bào màu xanh, sắc mặt tái nhợt, rõ ràng non nớt vô cùng nhưng vẻ mặt lại vô cùng láu cá, kẻ đó chính là Phương Hành, hắn chắp hai tay đi đến, cười hì hì, không xem những người xung quanh ra gì.

Vừa vào trong rừng, Phương Hành đã thấy 'Bàn đạo nhân', hắn nhất thời ngẩn ra, nói: "Sao chỗ nào cũng có mặt huynh hết vậy?"

'Bàn đạo nhân' suýt nữa đã ấm ức đến nỗi khóc lên: Ngươi còn có mặt mũi hỏi ư, còn không phải do ngươi làm hại sao?

Phương Hành đánh giá một lượt, thấy trên người 'Bàn đạo nhân' không có vết thương nên thái độ mới hòa hoãn một chút, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang mấy người bên cạnh bàn đá, bình tĩnh nói: "Ta chỉ có một người bạn này trong đạo môn, các ngươi mời y tới là có ý gì?"

Suy nghĩ đầu tiên khi Mạnh Huyền Chiếu thấy Phương Hành đó là muốn nổi giận, thế nhưng dù sao hắn ta cũng có chút tu dưỡng nên cố đè lửa giậní xuống, quát khẽ: "Vì mời Phương sư đệ ngươi tới đây mà thôi, hôm qua ta cho người đi mời Phương sư đệ nhưng ngươi không những không đến mà còn đả thương hai thủ hạ của ta rồi đi mất? Ta đã tìm ngươi suốt một đêm rồi, ngươi đã đi đâu?"

Mở miệng là chất vấn, xem ra lửa giận của Mạnh Huyền Chiếu thật sự đã tích tụ không ít.

Phương Hành nghiêng đầu nhìn hắn ta một cái rồi ngồi xuống một cái ghế đá, cười nói: "Ngươi còn nhắc chuyện này ư, sao không hỏi xem mấy tên chó săn của ngươi làm việc thế nào, ngày hôm qua ta đã nói với chúng ta nói có việc rồi, ta muốn hôm nay tới tìm ngươi uống rượu, kết quả hai tên chó không có mắt kia trực tiếp tiến lên muốn bắt ta, vì quá giận dữ nên ta giáo huấn bọn chúng một chút, có vấn đề gì sao?"

Mạnh Huyền Chiếu nghe những lời này thì nhất thời hơi ngẩn ra, như thể hắn ta không ngờ Phương Hành lại giải thích đàng hoàng chuyện này.

Hắn ta hoàn hồn, tiếp tục hỏi: "Ta nhớ Phương sư đệ là tu vi Linh Động nhất trọng đúng không? Ngươi đối phó hai sư đệ Linh Động nhị trọng này thế nào? Theo lời bọn họ nói... Thực lực của ngươi rất mạnh, tuyệt đối không phải Linh Động nhất trọng!"

Trong khi nói chuyện, ánh mắt của hắn ta thâm trầm, chăm chú ghim chặt vào mặt Phương Hành.

Do vướng mối quan hệ với Hứa Linh Vân nên hắn ta không thể nào vừa chạm mặt đã trở mặt hạ sát chiêu được, trước tiên phải dùng lời nói để dồn ép Phương Hành, đợi hắn lộ ra chân tướng thì mới trở mặt rồi trực tiếp khống chế Phương Hành, ép hỏi tung tích đạo tặc khói mê.

Phương Hành lại rất bình tĩnh, cười híp mắt đón ánh mắt của hắn ta, cười nói: "Một tháng trước là Linh Động nhất trọng thì bây giờ vẫn là Linh Động nhất trọng sao?"

Ánh mắt Mạnh Huyền Chiếu sững lại: "Ngươi..."

Phương Hành cười nói: "Nói thẳng vậy, một tháng trước trở về từ Yêu Chướng Sơn thì ta đã là Linh Động nhị trọng đỉnh phong, một tháng qua đi, ta cũng đã vượt qua ngưỡng Linh Động tam trọng từ lâu, hai thủ hạ của ngươi thật đúng là không đáng gì ở trước mặt ta!"

Nghe xong câu này, đừng nói Mạnh Huyền Chiếu mà ngay cả mọi người chung quanh cũng đều kinh ngạc, ánh mắt đổ dồn về phía Phương Hành. Một nghi vấn lớn khiến bọn họ hoài nghi Phương Hành là tu vi của hắn tăng lên quá nhanh, vốn họ muốn vin vào cái cớ này để tra hỏi vài thứ, thế nhưng lại không nghĩ rằng Phương Hành trực tiếp thừa nhận luôn, chuyện này nhất thời khiến cho bọn họ có cảm giác hụt hẫng.

"Ngươi làm thế nào mà được vậy?"

Một ‘Hắc diện nam tử’ bên cạnh Mạnh Huyền Chiếu trầm giọng hỏi, ánh mắt lấp lánh.

Phương Hành cười nhàn nhạt, nói: "Bây giờ nói cũng không sao cả, thật ra ta phát hiện một gốc linh dược ở Yêu Chướng Sơn, ba lá hai hoa, có yêu mãng trông chừng, sau khi yêu mãng bị Hậu Thanh giết thì y lại không phát hiện linh dược này cho nên linh dược đã bị ta ăn, kết quả tinh khí trong cơ thể cuồn cuộn, luyện hóa rồi tu vi tăng vọt, hôm nay có thể có tu vi như vậy cũng nhờ linh dược nọ ban tặng!"

"Nói dối!"

Mạnh Huyền Chiếu đột nhiên đứng lên, quát: "Ngươi cho rằng ta ngốc hay sao? Linh dược trong thế gian này nào có thứ gì có thể dùng trực tiếp, linh dược không luyện hóa mà trực tiếp ăn vào thì tinh khí quá thịnh, kinh mạch cũng sẽ đứt đoạn, sao lại tăng tu vi được?"

Những người khác cũng có ý nghĩ như vậy, vẻ mặt hoài nghi nhìn Phương Hành.

Chỉ cần Phương Hành trả lời có vấn đề, bọn họ sẽ động thủ ngay!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...