Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 65: Hùng hổ dọa người
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Phương Hành nghe nói chuyện cũng cảm nhận được sát khí của bọn họ nhưng hắn mặc kệ, liếc Mạnh Huyền Chiếu một cách khinh thường rồi thản nhiên nói: "Linh dược trong thế gian nhiều không kể xiết, ngươi biết được mấy loại?"
Mạnh Huyền Chiếu bỗng cứng họng, cảm giác hụt hẫng lại xuất hiện.
Phương Hành nói không sai, linh dược trên thế gian được xưng là có tận mười vạn loại, những loại đã được tu sĩ phát hiện tác dụng và ghi chép lại cũng chỉ là một phần trong đó mà thôi. Cho dù là người kiến thức uyên bác tới đâu thì cũng không dám nói là mình biết toàn bộ linh dược, công hiệu các loại linh dược khác nhau, nếu bảo có loại linh dược nào đó dùng trực tiếp được thì cũng không có ai dám kết luận không được…
"Vậy tại sao sau khi trở về từ Yêu Chướng Sơn ngươilại giấu diếm tu vi, cũng chưa thấy thúc phụ ta nhắc đến chuyện này bao giờ?"
Mạnh Huyền Chiếu không dây dưa tiếp vấn đề này nữa, tiếp tục lạnh lùng hỏi.
Lúc này hắn ta rất mâu thuẫn, hắn ta rất muốn bắt Phương Hành ngay để nghiêm hình ép hỏi nhưng lại kiêng dè mối quan hệ giữa Phương Hành và Linh Vân sư tỷ nên không dám làm bừa, ít nhất cũng phải hỏi ra ít nghi vấn từ miệng Phương Hành mới được!
"Ha ha, khi đó linh dược trong cơ thể ta còn chưa luyện hóa hoàn toàn, ai biết liệu có kẻ nào thèm thuồng, dùng thủ đoạn yêu tà lấy mạng nhỏ của ta rồi lấy linh dược ra luyện đan hay không chứ?" Phương Hành thản nhiên cười lạnh, nói: "Cũng không giấu gì các ngươi, linh dược này thực sự thần dị, mỗi phút mỗi giây ta đều cảm nhận được một loại linh khí vừa ôn hòa vừa dồi dào bao quanh, chỉ cần luyện hóa một phần nhỏ trong đó thôi là tu vi có thể tăng rất nhanh, thậm chí ta còn nghĩ rằng linh dược mà ta luyện hóa còn chưa được một phần tư..."
Phương Hành mỉm cười nói ra cảm giác sau khi dùng yêu đan, chỉ là đổi yêu đan dữ dội thành linh dược ôn hòa mà thôi, hắn hiểu cảm giác đó rất rõ nên sau khi nói ra cũng thấy kỳ diệu. Ngay cả Mạnh Huyền Chiếu cũng phải tin vài phần, những người khác lại khẽ gật đầu, họ thấy nếu không có trải nghiệm chân thật thì rất khó để diễn tả đáng tin như thế.
"Chẳng lẽ tiểu quỷ này thật sự gặp may nên có được gốc linh dược như vậy?"
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng cũng nghĩ như thế, vừa ghen tị, vừa hâm mộ...
Người tu hành vốn đều tin tưởng cơ duyên, thỉnh thoảng gặp được một gốc linh dược hoặc dị bảo hay là động phủ của các bậc tiền bối tu sĩ nên tu vi tăng nhanh là chuyện rất phổ biến trong giới tu hành, hầu như ai cũng tin tưởng vào loại may mắn này.
Đương nhiên trong lòng bọn họ vẫn còn chút nghi ngờ, may mắn kiểu vậy sao có thể nói gặp là gặp?
Nhưng hết lần này tới lần khác Phương Hành đưa ra câu trả lời như vậy, bọn họ cũng không thể tranh cãi nữa, bằng không dù bọn họ cứ khăng khăng không tin nhưng Phương Hành vẫn một mực nói là do hắn tìm được gốc linh dược đó thì bọn họ làm gì được hắn?
Rõ ràng trái ngược với dự định ban đầu của bản thân.
Thấy Mạnh Huyền Chiếu dường như đã rối loạn suy nghĩ nên 'Hắc diện nam tử' bên cạnh hắn ta nhẹ giọng nói: "Bản thân ta có một vấn đề muốn hỏi Phương tiểu sư đệ, nghe nói ngươi có một thanh phi kiếm trung giai gọi là Cửu Xà Kim Viêm Kiếm, có phải thật hay không?"
Phương Hành gật đầu, đáp: "Đúng vậy!"
Nói đoạn hắn bèn bấm quyết, một luồng kim quang bay lên, chín con rắn nhỏ vòng quanh thân kiếm, trông rất đẹp mắt.
Ánh mắt 'Hắc diện nam tử' ngưng lại, y chậm rãi nói: "Đúng là một thanh kiếm tốt, Phương sư đệ, ngươi lấy kiếm này từ đâu?"
Phương Hành cười đáp: "Mua trong chợ quỷ, chỉ tốn ba mươi viên linh thạch!"
'Hắc diện nam tử' như cười như không hỏi: "Một thanh phi kiếm như vậy mà chỉ bán ba mươi linh thạch, Phương sư đệ không cảm thấy rất kỳ lạ sao?"
Phương Hành đảo cặp mắt kiêu ngạo, nói: "Đừng vòng vo nữa, nói thẳng đi, ta vừa thấy thanh phi kiếm này thì cũng biết lai lịch nó không rõ ràng, nhưng vậy thì sao chứ? Chợ quỷ vốn không thể công khai, không cho phép ta đến đó mua những thứ có lai lịch không rõ nữa à? Khoan phí lời, ta chỉ hỏi ngươi, nếu ngươi gặp một thanh phi kiếm như vậy mà chỉ có ba mươi linh thạch thì ngươi có mua hay không?"
Vừa nói ánh mắt hắn vừa bắn thẳng vào người 'Hắc diện nam tử', hùng hổ dọa người.
'Hắc diện nam tử' cứng họng, khẽ cười khổ một tiếng, không cần hỏi nữa, nếu gặp thanh kiếm này thì y cũng sẽ mua. Ai có mặt ở đây nếu có đủ ba mươi linh thạch thì cũng sẽ mua, món hời thế này thì chỉ có tên khốn kiếp mới không cần.
Thế nhưng phi kiếm này thật sự mua ở chợ quỷ sao?
Mạnh Huyền Chiếu sầm mặt hỏi: "Ngươi có biết tục truyền kiếm này đã bị đạo tặc khói mê đoạt đi không?"
Phương Hành cười lạnh nói: "Dù Thiên Vương lão tử mang ra thì ta cũng sẽ mua, quan tâm gì khói mê hay là quỷ mê!"
Mạnh Huyền Chiếu nghẹn lời, sắc mặt âm trầm, trực giác hắn ta thấy rõ ràng Phương Hành không giống Phương Hành một tháng trước, hoàn toàn không có dáng vẻ thưa dạ luôn miệng lúc ấy, nói chuyện đầy vẻ hù dọa khiến hắn ta nghẹn mấy lần không nói thành lời. Tuy nhiên hiện giờ Phương Hành có Linh Vân sư tỷ nên hắn ta cũng không dám so đo, bị Phương Hành chặn họng một câu như vậy cũng chỉ có thể nhịn...
"Phương sư đệ, mọi người đừng vòng vo nữa, có người trong ngoại môn nói ngươi quen biết đạo tặc khói mê, chuyện này là thật hay giả?"
Nữ tử y sam vàng nhạt vẫn luôn im lặng nãy giờ bỗng khẽ giọng lên tiếng, ánh mắt tập trung vào Phương Hành.
"Ai nói?"
Phương Hành chậm rãi hỏi.
Nữ tử y sam vàng nhạt hơi ngẩn ra, sau đó cười đáp: "Ai nói thì có vấn đề gì sao?"
Phương Hành nói: "Dĩ nhiên, ta muốn đ** mười tám đời tổ tông nhà hắn!"
Mọi người nghe vậy cũng ngẩn ra, không ngờ hắn đột nhiên nói tục.
"Sao Phương sư đệ lại kích động như vậy?"
Mạnh Huyền Chiếu trầm giọng hỏi, kẻ nghi ngờ Phương Hành có quan hệ với đạo tặc khói mê nhất chính là hắn ta, lời này tương đương với mắng chửi hắn ta.
Phương Hành bắt chéo hai chân lên, từ từ nói: "Có kẻ vu khống ta thì sao ta có thể không kích động được chứ?"
Mạnh Huyền Chiếu cười hì hì, đáp: "Nói trắng ra kẻ nghi ngờ ngươi nhất chính là ta!"
"Ồ?"
Phương Hành tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Mạnh Huyền Chiếu, cười nói: "Thế chẳng phải ta chơi mười tám đời tổ tông nhà ngươi à?"
"Ầm."
Mạnh Huyền Chiếu giận dữ, nện một chưởng thật mạnh lên bàn, quát lên: "Cẩu tiểu tử, ngươi dám mắng ta ư?"
'Hắc diện nam tử' vội vàng đứng dậy, ngăn cản Mạnh Huyền Chiếu, như cười như không nhìn Phương Hành, nói: "Mạnh sư huynh cần gì nổi giận? Hay là thế này đi, tại sao huynh lại nghi ngờ Phương sư đệ, huynh nói ra trước mặt mọi người, chúng ta cùng tham mưu một chút!"
Mạnh Huyền Chiếu nhìn chằm chằm Phương Hành, nói: "Ngày đó ta nhận Thạch Tinh Tán từ tay ngươi thì đạo tặc khói mê kia liền xuất hiện ngay, chẳng phải trùng hợp quá sao? Hơn nữa sau khi đạo tặc khói mê đánh cướp ta, còn cố ý nói ra một cái tên là ‘Lưu Phong’, bảo là do kẻ đó truyền tin tức cho hắn, Phương sư đệ, nếu như ta nhớ không lầm thì ngươi có thù oán với Lưu Phong đúng không?"
Nói đến khúc này thì ánh mắt mọi người nhìn Phương Hành sáng rực lên, muốn xem hắn sẽ trả lời thế nào.
Phương Hành nghe xong thì rất ung dung, khẽ mỉm cười, đáp: "Đương nhiên có thù oán rồi, kẻ đó giở trò khiến tên khốn kiếp Hậu Thanh kia dẫn ta đi làm mồi nhử, thực không dám giấu diếm, ngày đó sau khi chia tay với ngươi xong thì ta còn đánh một trận với y , vốn định hôm sau đi dạy dỗ y một phen nhưng không biết chuyện gì xảy ra mà kẻ này lại mất tích, thật là đáng tiếc mà..."
Nói tới đây, giống như nhớ ra một chuyện, hắn kinh ngạc thốt lên: "A, Mạnh sư huynh, chẳng lẽ ngươi..."
Mạnh Huyền Chiếu âm trầm nói: "Không sai, là ta bắt y , vốn định ép hỏi tin tức đạo tặc khói mê từ y nhưng lại không ngờ y một mực khẳng định là ngươi giá họa cho y, Phương sư đệ, ngươi nói chuyện này có thể trùng hợp như vậy không?"
Phương Hành đột nhiên ngây ra, nghẹn họng nhìn Mạnh Huyền Chiếu trân trối.
Mạnh Huyền Chiếu, 'Hắc diện nam tử' và nữ tử y sam vàng nhạt đồng thời giật mình, ánh mắt khóa chặt trên người Phương Hành. Bọn họ thấy thế còn tưởng rằng Phương Hành bị hỏi đúng chỗ hiểm nên đáp không được.
Nhưng không ngờ Phương Hành kinh ngạc ngây người một lát thì kinh hãi nói: "Từ ngày đó, Lưu Phong vẫn chưa trở về..."
Mạnh Huyền Chiếu muốn gây áp lực cho hắn nên lạnh lùng nói: "Ngươi không thấy hắn nữa đâu..."
Phương Hành càng kinh hãi hơn: "Chẳng lẽ là ngươi?"
Mạnh Huyền Chiếu cười lạnh nói: "Không sai, vì tìm đạo tặc khói mê mà ta không tiếc đưa y xuống địa phủ gặp Diêm vương, hiện giờ ta lại nghe nói ngươi quen biết với đạo tặc khói mê, Phương sư đệ, ngươi có muốn khai chuyện này ra hay không, ngươi phải hiểu rõ..."
Ngụ ý rất rõ ràng, nếu ngươi muốn bao che cho đạo tặc khói mê thì ta cũng không tiếc đưa ngươi đi gặp Diêm vương. Vẻ mặt Phương Hành càng ngây ra, con ngươi mở to như thể vô cùng sợ hãi. Mạnh Huyền Chiếu lạnh lùng mỉm cười, điệu bộ như nắm giữ tất cả.
"Ầm!"
Phương Hành ngây người một hồi lâu rồi bỗng nện một quyền thật mạnh lên bàn, phẫn nộ quát: "Mạnh Huyền Chiếu, ngươi đáng bị tội gì đây?"
Mạnh Huyền Chiếu đang uy hiếp hăng say nhưng bỗng nhiên bị hắn quát nên nhất thời ngẩn ra, ngơ ngác nhìn Phương Hành.
Ánh mắt Phương Hành lạnh lùng, hung hăng nhìn hắn ta, trầm giọng nói: "Ngươi vì một tên đạo tặc khói mê mà lạm dụng tư hình, giết chết sư huynh đệ đồng môn, ai cho ngươi quyền đó, đạo môn cho phép ngươi tùy tiện giết người sao?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook