Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 66: Ai dám đụng chạm?

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Mạnh Huyền Chiếu lấy làm kinh hãi, bỗng nhiên hắn ta nghĩ tới một vấn đề rất nghiêm trọng.

Có thúc thúc che chở nên hắn ta giết đệ tử không có bối cảnh ở đạo môn tất nhiên sẽ không có vấn đề gì, tuy nhiên chuyện này không thể lộ ra ngoài, phải làm lén, nếu không ai tra hỏi thì sẽ cho qua luôn. Trong giới tu hành, nhiều lúc mạng người cũng không đáng giá gì nhưng dù sao  đạo môn vẫn có quy tắc, nếu chuyện này vỡ lở thì đừng nói mình mà ngay cả thúc thúc của mình cũng không trụ được.

Hắn ta chảy mồ hôi lạnh, vội vàng muốn tìm từ ngữ phân trần.

Phương Hành không cho hắn ta cơ hội đó, lớn giọng nói: "Hay lắm, tuy ta và Lưu Phong sư huynh có thù oán, ta bị y hại vô cùng thảm nhưng không hề nghĩ tới việc muốn giết y, đám đạo môn nhị thế tổ các ngươi thật là lợi hại nhỉ? Không ngờ các ngươi bắt người rồi còn giết người, một người sống sờ sờ mà bị ngươi nói đánh chết là đánh chết, Mạnh Huyền Chiếu, thúc thúc của ngươi dạy ngươi làm như vậy sao? Đạo môn còn có quy tắc hay không?"

Mạnh Huyền Chiếu bị hắn quát hỏi nên trong lòng sợ hãi, lảo đảo lui lại mấy bước, bỗng nhiên hắn ta nhớ lại một chuyện, vội vàng nói: "Nói hươu nói vượn, ta từng nói vậy bao giờ? Hiện giờ bọn ta đang chất vấn ngươi, ngươi đừng hòng bôi nhọ ta..."

"Bộp..."

Phương Hành bỗng giơ tay lên, vứt một mảnh ngọc bài lên bàn đá, nổi giận quát: "Chứng cớ ở đây, ngươi còn giảo biện ư?"

Phương Hành ném một tấm ngọc bài màu xanh biếc ra, to cỡ nửa bàn tay, dày một lóng tay, bên trên có khắc ít chữ. Loại ngọc bài này tên là "Ký  m Phù ", là một loại pháp khí cơ bản trong giới tu hành. Pháp khí cơ bản ý chỉ pháp khí có phẩm cấp rất thấp, lưu truyền rộng rãi nhưng bình thường có thể dùng đến thường xuyên. Tác dụng của nó cũng vô cùng đơn giản, sau khi rót linh lực vào thì có thể lưu trữ âm thanh bên trong trong thời gian nhất định, ngọc phù cao cấp hơn chút còn có thể trữ được hình ảnh.

Loại ngọc phù này xuất hiện trong trường hợp khoảng cách liên lạc của những người tu hành quá xa, vượt ra khỏi phạm vi sử dụng của Truyền Tấn Phù thì mới mang ra dùng, người truyền âm lưu giọng nói của mình trong ngọc phù, sau đó giao cho người khác mang đến cho người cần liên lạc. Nói trắng ra là giống như thư tín, đương nhiên đôi lúc cũng có thể dùng nó để ghi chép âm thanh xung quanh để làm chứng cứ.

Vì vậy, Mạnh Huyền Chiếu vừa thấy Phương Hành ném Ký  m Phù ra thì vẻ mặt hắn ta trở nên méo xệch. Chuyện hắn ta lạm dụng tư hình, đánh chết Lưu Phong đang sống sờ sờ tuyệt đối không thể lộ ra ngoài, lén làm cũng đã lén rồi nhưng nếu truyền ra bên ngoài thì đừng nói hắn ta không thoát nổi xử phạt của môn quy mà ngay cả thúc thúc hắn ta cũng phải chịu liên đới.

Ngoại môn đạo môn là một nơi sàng chọn, chỉ có kẻ nổi bật, xuất sắc mới có thể vào nội môn, mà xuất sắc bao gồm có tư chất, có của cải, có gia thế, thậm chí là có vũ lực, có thể cướp đoạt từ người khác để tăng cao tu hành của bản thân, tóm lại một câu, chỉ cần ngươi chín chắn thì ngươi sẽ có cơ hội vào nội môn.

Nhưng ngoại môn cũng không phải không có điều kiêng kỵ, đạo môn ủng hộ đệ tử ngoại môn cạnh tranh nhưng sẽ không thích chuyện sử dụng một số thủ đoạn hiểm độc diệt trừ thậm chí hành hạ đến chết những đệ tử ngoại môn khác như đám người Mạnh Huyền Chiếu. Bởi vì đây là cạnh tranh không công bằng, không nằm trong phạm vi đạo môn cho phép, nếu Mạnh Huyền Chiếu so đấu lúc bình thường, cho dù có đánh chết Lưu Phong cũng sẽ chỉ chịu phạt rất nhẹ, có lẽ cấm túc một năm là được. Thế nhưng, nếu Mạnh Huyền Chiếu dùng thủ đoạn không rõ ràng giết chết Lưu Phong, có khi sẽ bị trục xuất thẳng khỏi sư môn.

Nếu có chứng cớ chứng minh thúc thúc hắn ta nhúng tay vào chuyện này thì đến cả thúc thúc hắn ta cũng sẽ bị phế bỏ địa vị trưởng lão.

"Ngươi... Ngươi dám gài bẫy ta? Đưa ngọc phù cho ta!"

Vẻ mặt Mạnh Huyền Chiếu nhăn nhó, hắn ta bỗng rống lên, thân hình vươn ra, năm ngón tay chộp tới, muốn ngang ngược cướp đoạt ngọc phù trên bàn.

Phương Hành lạnh lùng cười một tiếng, kêu lên: "Ngươi còn muốn cướp ư?"

Phương Hành trực tiếp nhảy lên, ra tay nhanh  như điện, chưởng một phát về phía Mạnh Huyền Chiếu.

Mạnh Huyền Chiếu hoàn toàn không ngời Phương Hành lại ra tay nhanh như thế, hơn nữa hắn ta có chút bất ngờ nên không kịp ngăn cản, thế là ăn nguyên chưởng  vào mặt, cả người bay ra ngoài.

"Ầm rắc rắc..."

Mạnh Huyền Chiếu bị đánh bay thẳng đến rừng tử trúc, xô ngã một mảng tử trúc, cả không gian bị kình phong cuồng quét, lộn xộn rối tung.

"Vèo vèo vèo..."

Đám tùy tùng của Mạnh Huyền Chiếu nhất thời kinh hãi, đồng loạt đứng từ xa gọi ra phi kiếm bay  về hướng Phương Hành, tuy nhiên chúng cũng không dám chém xuống.

Ngay cả 'Hắc diện nam tử' cũng lộ vẻ mặt căng thẳng, khó tin nhìn Phương Hành.

Thực lực Mạnh Huyền Chiếu không thấp, cũng thuộc dạng  có số có má ở ngoại môn Thanh Vân Tông nhưng lại bị Phương Hành chưởng một phát bay luôn ư?

"Tiểu cẩu, ta phải giết ngươi!"

Khuôn mặt Mạnh Huyền Chiếu đầy máu, tức giận đến phát điên, hắn ta gần như không thể tin được mình lại bị tiểu tử khốn kiếp đó đánh bay. Hắn ta là một người được yêu thương từ nhỏ, chưa từng chịu khổ cực, lần trước bị đạo tặc khói mê cướp đồ mà ấm ức đến nỗi suýt nữa bật khóc. Hôm nay trước mặt nhiều người như vậy lại bị Phương Hành dùng một chưởng đánh bay, mối hận này còn lớn hơn so với chuyện bị cướp, hắn ta như phát điên mà giãy dụa nhảy lên, đang muốn vọt tới Phương Hành thì 'Hắc diện nam tử' kia bỗng đưa tay kéo hắn ta lại.

"Phương sư đệ, Mạnh sư huynh chỉ hứng lên nói đùa, lỡ lời thôi, tốt nhất ngươi cũng đừng dọa người, ngọc phù này nên giao ra thì hơn!"

'Hắc diện nam tử' xoay người, trầm giọng nói với Phương Hành, ngọc phù liên quan đến tiền đồ của Mạnh Huyền Chiếu nên bọn họ cũng sẽ không ngồi yên mặc kệ. Lời này cảnh cáo Phương Hành, nếu hắn không giao ngọc phù ra thì bọn họ sẽ cùng nhau động thủ.

"Đùa thằng cha ngươi ấy, mạng người ta cũng đã lấy rồi thế mà đùa à?"

Phương Hành cười khẩy rồi đột nhiên vươn người đứng dậy, nhảy lên bàn đá, kêu lên: "Nếu có bản lĩnh thì thử đoạt từ tay của ta xem!"

Nói đoạn, song chưởng xuất kích vận chuyển Cầm Long Khống Hạc Công, một lực dẫn vô hình lập tức xuất hiện bên cạnh hắn, khí lưu mãnh liệt gào thét xoay tròn. Đám người đứng ở gần đấy nhắm phi kiếm vào hắn bỗng bị cuồng phong quật ngã trái ngã phải, phi kiếm bay lên không trung thoát khỏi khống chế của bản thân, ngân quang lóe lên "leng keng" bay hết về phía Phương Hành.

Phương Hành khép hai tay lại, hét lớn một tiếng, gom tất cả phi kiếm vào trong người, oành một tiếng đặt trên bàn đá.

"Cầm Long Khống Hạc Công?"

'Hắc diện nam tử' và nữ tử y sam vàng nhạt đồng thời xanh cả mặt, đứng dậy lui về phía sau, lui đến chỗ cách Phương Hành ba trượng. Vẻ mặt của bọn họ đều hơi do dự, ánh mắt đổ dồn về phía Phương Hành với vẻ khó tin. Người khác có lẽ không biết nhưng bọn họ lại rất rõ công pháp mà Phương Hành thi triển chính là pháp thuật cơ cở Cầm Long Khống Hạc Công. Pháp thuật này vừa tạo ra sức mạnh vừa thao túng lực dẫn  vô hình, có thể công có thể thủ, thần kỳ vô cùng.

Mặc dù công pháp này bị cấm truyền vào ngoại môn nhưng không cấm tuyệt đối giống như Thạch Tinh Tán, vì vậy chỉ cần đệ tử ngoại môn có chút ít quan hệ thì ai cũng lén học công quyết này từ sớm. 'Hắc diện nam tử', nữ tử y sam vàng và Mạnh Huyền Chiếu cũng học, thậm chí còn thường xuyên tỷ thí với nhau,  thế nhưng lúc này thấy Cầm Long Công mà Phương Hành thi triển, không ngờ nó còn vượt xa cả bọn họ.

"Ta chưa từng gặp ai trong ngoại môn tu luyện Cầm Long Công tới cảnh giới như vậy, ngươi... Rốt cuộc ngươi ở mốc tu vi nào?"

Sắc mặt nữ tử y sam vàng nhạt đột nhiên tái đi, nàng ta trầm giọng quát hỏi.

Kiến thức của nàng ta cũng coi như rộng, biết vài đệ tử ngoại môn xuất sắc tu hành Cầm Long Khống Hạc Công nhưng chưa thấy ai phát huy uy lực Cầm Long Khống Hạc Công ở cảnh giới Linh Động tam trọng kinh người như thế, thế nên trong lòng bỗng nảy sinh nghi ngờ.

Phương Hành cười ha ha một tiếng: "Các ngươi muốn xem tu vi của ta à? Được thôi!"

Nói xong thân thể hắn chấn động, lập tức có một đạo linh uy mãnh liệt phóng ra. Chỉ trong nháy mắt dường như có áp lực cuồng bạo như thủy triều phóng ra từ người hắn, khuếch tán khắp bốn phía, chúng đệ tử nhất thời bị uy áp này ép lui về phía sau một bước.

"Linh Động tứ trọng?"

"Không ngờ hắn lại là Linh Động tứ trọng..."

"Sao có thể... Tuổi hắn còn nhỏ vậy mà đã tấn nhập Linh Động tứ trọng ư?"

Sắc mặt mọi người đều tái đi như thể rất khó tiếp nhận sự thật này. Hiện giờ trong nhóm đệ tử ngoại môn vẫn chưa có ai đạt được tu vi này thế mà tiểu quỷ này đã làm được à?

Chết tiệt, Linh Động tứ trọng và Linh Động tam trọng cách nhau một tầng rãnh trời, những kẻ có mặt ở đây đều là Linh Động tam trọng hoặc nhị trọng, ai có thể đấu lại hắn đây?

Thảo nào tiểu quỷ này lại dám đến đây một mình, hóa ra hắn hoàn toàn không xem những người nọ ra gì.

"Sao nào, có kẻ dám đoạt gì từ tay của ta sao?"

Phương Hành đứng trên bàn đá nên cao hơn đám người trên mặt đất một cái đầu, ánh mắt hắn quét khắp bốn phía, lạnh lùng quát hỏi, ngạo nghễ bốn phương. Bọn họ bị hung uy của hắn làm khiếp sợ, đồng loạt lui về phía sau một bước, đùa nhau à, có Linh Động tam trọng nào dám đi trêu chọc cao thủ Linh Động tứ trọng không?

"Ngươi... Vậy mà ngươi... Đã đột phá đến Linh Động tứ trọng, chết tiệt! Ngươi còn bảo mình không liên quan với đạo tặc khói mê ư, ta hỏi ngươi, ngươi có được Thạch Tinh Tán để luyện chế Phá Giai Đan từ đâu?”

Qua một hồi lâu, câu đầu tiên của Mạnh Huyền Chiếu vang lên, thần sắc trên mặt hắn ta là  vừa sợ vừa giận, ánh mắt lộ ra tinh quang.

Hắn ta phát hiện ra đầu mối chuẩn xác từ chuyện Phương Hành đột phá Linh Động tứ trọng!

Linh Động tứ trọng không phải muốn đột phá là đột phá, muốn đột phá cần có Phá Giai Đan nhưng luyện chế Phá Giai Đan lại cần Thạch Tinh Tán!

Tiểu quỷ này không liên quan tới đạo tặc khói mê, vậy hắn có được Thạch Tinh Tán từ đâu?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...