Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 67: Trả linh thạch cho ta

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

“Thạch Tinh Tán của ta có từ đâu liên quan gì tới ngươi?"

Phương Hành vốn nghĩ mình lộ tu vi sẽ hù dọa đám người này sợ hãi như thỏ nhưng không ngờ rằng Mạnh Huyền Chiếu còn dám chất vấn hắn, phút chốc làm hắn hơi bất mãn. Hắn lại chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đám người kia đều có quan hệ ở đạo môn, hắn đạt tu vi Linh Động tứ trọng đương nhiên cũng dọa bọn họ sợ. Chí ít là khiến họ không dám động thủ với hắn, song nếu bảo sợ đến mức không dámra thốt lời nào thì chưa đến mức ấy.

Mạnh Huyền Chiếu căm hận nói: "Thạch Tinh Tán được đạo môn quản chặt như thế, sao ngươi dễ dàng kiếm được như vậy? Trong hai ba năm qua, trừ túi lần trước ngươi tặng cho ta thì ta hoàn toàn chưa từng nghe ai khác có nữa. Đáng hận mà, Thạch Tinh Tán mới vừa tới tay ta mà đã bị đạo tặc khói mê đoạt đi, hôm nay ngươi lại đột phá Linh Động tứ trọng, ngươi dám nói Thạch Tinh Tán bị cướp không liên quan ngươi ư?"

Phương Hành cười ha ha một tiếng, nói: "Phá Giai Đan của ta do Linh Vân sư tỷ đích thân luyện ra, Thạch Tin Tán trong nguyên liệu cũng do tỷ ấy tự mua nên liên quan gì đến Thạch Tinh Tán ta đưa cho ngươi khi ấy? Ngươi không tin ư? Ta có thể thề, nếu lời nói của ta có nửa phần giả dối thì Linh Vân sư tỷ sẽ bị trời giáng ngũ lôi, biến thành người quái dị..."

Mọi người ngây ra bởi chưa từng nghe ai lấy người khác ra để thề, còn thề ác độc như thế...

Thế nhưng, nhìn dáng vẻ tiểu quỷ này cũng vô cùng trịnh trọng, thoạt nhìn không giống như nói dối, trong lòng họ có nghi ngờ nhưng làm sao ngờ được việc là Phương Hành không hề bịa chuyện. Viên Phá Giai Đan hắn "dùng" kia từ luyện chế đến nguyên liệu đều của Hứa Linh Vân, tuy nhiên hắn cũng đã chuẩn bị một ít nguyên liệuchỉ là sau đó Hứa Linh Vân không lấy mà thôi.

Đương nhiên mọi người ở đây tin tưởng việc có được Thạch Tinh Tán chẳng có gì to tát với Hứa Linh Vân. Người có thể dễ dàng tích góp các loại tài nguyên khan hiếm nhất trong giới tu hành chính là đan sư.

"Ta không tin, Linh Vân sư tỷ... Sao có thể đối xử tốt với ngươi như vậy, ngay cả Phá Giai Đan trân quý mà cũng tặng không cho ngươi?"

Trực giác trong lòng Mạnh Huyền Chiếu là chuẩn xác nhất, tuy Phương Hành thêu dệt chuyện không lọt kẽ hở nào nhưng hắn ta vẫn không tin.

Tuy nhiên, Phương Hành cũng lười tranh cãi, trực tiếp thong thả lấy bốn năm chiếc bình và lọ ra, đây đều là các loại linh dược mà hôm qua hắn tiện tay nhét vào người khi ở trong Linh Vân Cốc, thế nhưng lúc này hắn đặt từng lọ lên bàn đá rồi nói: "Chà, mấy món linh dược này cũng do Linh Vân sư tỷ tặng cho ta, có tu luyện, có chữa thương... Con mẹ nó, bình này là gì thế? Ồ, Nhuận Cơ Đan tăng mùi thơm cho cơ thể, khà khà, bảo sao người tỷ ấy thơm như vậy..."

Đếm xong hết các bình, hắn lại đưa đan dược cho bọn họ nhìn rồi nói: "Các ngươi nhìn đi, dưới đáy bình sứ đều có chữ “Linh”, đây chính là ký hiệu của Linh Vân sư tỷ, không phải giả đâu nhỉ? Còn cái bình này vốn đựng Phá Giai Đan..."

Phương Hành chậm rãi chỉ bình sứ nhỏ cho mọi người thấy, thu hút ánh mắt bọn họ. Trên những bình sứ đan dược này có ký hiệu của Linh Vân sư tỷ nên quả thật là đan dược do nàng đích thân luyện chế. Mà tiểu quỷ này lại mang theo bên người nhiều như vậy, có thể thấy quan hệ của hắn và Linh Vân sư tỷ không phải đơn giản.

Trong phút chốc mọi người bèn im lặng, sau khi xác định quan hệ của Phương Hành và Hứa Linh Vân thân thiết như thế, trong lòng bọn họ cũng có chút thấp thỏm. Cho dù xác định Phương Hành có liên quan đến đạo tặc khói mê thật đi nữa thì ai dám mạo hiểm chọc giận Linh Vân sư tỷ để đối phó hắn?

"Không nói gì sao?"

Phương Hành vô cùng đắc ý nhìn lướt qua mọi người, sau đó hắn nhìn về phía Mạnh Huyền Chiếu.

Lúc này gương mặt anh tuấn của Mạnh Huyền Chiếu hiện lên một dấu tay rất rõ ràng, vẻ mặt vừa uất ức vừa tức giận, rõ ràng không cam lòng chút nào nhưng phải cố gắng kìm nén lửa giận của mình, nhìn về phía Phương Hành bằng ánh mắt không hề tốt đẹp gì .

Phương Hành đón ánh mắt của hắn, lười biếng đáp: "Thật ra sau khi đột phá Linh Động tứ trọng, ta nên đến nội môn báo cáo chứ không cần uống rượu với các ngươi, thân phận mọi người đã khác nhau rồi, tuy nhiên ta nhớ tới tình cũ nên vẫn nể mặt đến, ai ngờ các ngươi lại nghi ngờ ta, muốn bố trí cái bẫy này để hại ta..."

Phương Hành nói xong thì ánh mắt lạnh lẽo đi, hắn bỗng lớn tiếng nói với Mạnh Huyền Chiếu: "Các ngươi đã làm như vậy thì đừng trách ta quá đáng, Mạnh Huyền Chiếu, một tháng trước tên khốn nạn nhà ngươi cướp Thạch Tinh Tán của lão tử, lúc ấy lão tử không chọc nổi ngươi nên cố gắng nuốt cơn tức này, bây giờ chúng ta tính nợ cũ, một túi Thạch Tinh Tán ba trăm linh thạch, trả toàn bộ lại cho ta!"

Chuyện gì vậy?

Lần tụ hội rừng tử trúc này không phải vì Mạnh Huyền Chiếu muốn tập hợp nhân thủ, gióng trống khua chiêng làm khó dễ Phương Hành để đoạt lại Thạch Tinh Tán mất trộm hay sao? Sao mà thay đổi xoành xoạch thành Phương Hành đòi lại Thạch Tinh Tán từ Mạnh Huyền Chiếu thế? Trong phút chốc, vẻ mặt mỗi người trong rừng tử trúc đều trở nên ngượng ngùng, kỳ lạ, ngay cả 'Hắc diện nam tử' và nữ tử y sam vàng cũng giữ im lặng.

Về chuyện này, bọn họ sẽ không xen mồm vào.

Sắc mặt Mạnh Huyền Chiếu chuyển thành màu đỏ tím, hắn ta giận dữ hét lên: "Nói hươu nói vượn, Thạch Tinh Tán do ngươi đích thân tặng!"

Phương Hành cau mày lại, nói: "Thạch Tinh Tán là thứ gì chứ? Quý trọng biết bao nhiêu, bộ ta ngu à? Muốn tặng không cho ngươi ư? Hừ, lúc ấy ngươi ỷ thế ép ta, bất đắc dĩ nên ta mới phải đưa ngươi để bảo toàn tính mạng? Cơ mà thế đạo thay đổi rồi, hiện tại tiểu gia cũng có chỗ dựa, tất nhiên ta phải tính sổ khoản nợ này cho rõ ràng, hoặc là ngươi trả Thạch Tinh Tán cho ta hoặc là trả ba trăm viên linh thạch, ngươi suy nghĩ đi!”

'Hắc diện nam tử' và nữ tử y sam vàng cùng khẽ cau mày, bất đắc dĩ nhìn Mạnh Huyền Chiếu.

Trong lòng bọn họ biết rõ chuyện này hơn phân nửa Phương Hành nói không sai, Mạnh Huyền Chiếu mọi khi hẹp hòi thì bọn họ đều biết. Những thứ khác không nói chứ Mạnh Huyền Chiếu đúng là người có thể làm ra chuyện không tốn một đồng nào mà lấy được Thạch Tinh Tán từ tay người khác, nếu khi ấy hắn ta cho Phương Hành một ít linh thạch thì không chừng chỉ cho mười mấy hai mươi viên thôi, giờ hắn ta cũng có thể nói lúc ấy do hắn ta mua được. Tuy nhiên nếu lúc đó hắn ta không bỏ đồng nào mà đã cầm Thạch Tinh Tán của người ta đi thật thì bây giờ Phương Hành quay lại đòi nợ cũng là chuyện thường tình.

Dù sao đối với đệ tử ngoại môn thì ba trăm linh thạch cũng không phải là một con số nhỏ. Tu sĩ Linh Động nhất trọng tu luyện tới Linh Động nhị trọng cần khoảng mười viên linh thạch. Linh Động nhị trọng tu luyện tới Linh Động tam trọng cần cỡ ba mươi viên linh thạch. Sau đó Linh Động tam trọng tu luyện tới Linh Động tam trọng đỉnh phong cần khoảng một trăm viên linh thạch. Nói cách khác ba trăm viên linh thạch chắc cũng đủ để hai người Linh Động nhất trọng tu luyện tới Linh Động tam trọng.

"Thạch Tinh Tán đã bị đạo tặc khói mê cướp đi, hơn nữa hắn có quan hệ không rõ ràng với ngươi, ngươi còn đòi tiền ta ư?"

Mạnh Huyền Chiếu vừa thẹn vừa xấu hổ, bị ánh mắt lạnh nhạt khinh thường của 'Hắc diện nam tử' và nữ tử y sam vàng nhìn đến nỗi không ngẩng đầu lên được. Hơn nữa hắn ta vốn nghi ngờ Phương Hành thông đồng với đạo tặc khói mê, cướp lại Thạch Tinh Tán đã cho, thậm chí còn cướp luôn bảy mươi viên linh thạch trong túi trữ vật, bây giờ lại còn đòi tiền hắn ta ư?

Cơn tức giận này khiến hắn ta hận không thể nhảy lên cắn Phương Hành một cái.

Phương Hành lộ ánh mắt không tốt đẹp gì, nói: "Thạch Tinh Tán của ta cho ngươi mà ngươi bị người khác cướp đi là do ngươi vô dụng, ta chỉ hỏi ngươi chuyện tiền là được, khà khà, thúc thúc ngươi trông coi Phù Chiếu Đại Diện, quan hệ sâu rộng. Ngươi muốn quỵt nợ thì ta cũng không còn cách nào nhưng dù gì ta cũng phải đến nội môn báo cáo, mảnh ngọc phù này ta nhất định sẽ đàng hoàng giao vào tay trưởng lão đạo môn!"

Nói đoạn, hắn cầm ngọc phù lên, tung hứng trên tay rồi nhét vào trong ngực, cười khẩy không thôi.

"Ngươi..."

Sắc mặt Mạnh Huyền Chiếu chợt đỏ bừng, suýt nữa là thổ huyết.

Phương Hành tiếp lời: "Muốn trách thì trách bản thân ngươi, nếu không phải ngươi lừa gạt ta tới nơi này để hãm hại ta thì ta cũng không nhớ tới món nợ này!"

'Hắc diện nam tử' thấy Mạnh Huyền Chiếu sắp cắn nát môi nên hơi do dự, đang định tiến lên khuyên bảo.

Phương Hành lại đột ngột vung tay lên, ngăn cản 'Hắc diện nam tử', cười khẩy bảo: "Ngươi cũng đừng mơ tới chuyện xin tha cho hắn ta, nếu như tu vi ta không phải Linh Động tứ trọng và còn có Linh Vân sư tỷ che chở cho ta thì ngươi đã liên thủ với mấy người bằng hữu bắt ta, nghiêm hình bức cung rồi nhỉ? Đến lúc đó đừng nói là cầu xin các ngươi, cho dù ta lạy lục van các ngươi tha thứ thì các ngươi có tha cho ta không?"

Hắn vừa nói, ánh mắt vừa chậm rãi quét qua mặt mọi người, người chạm phải ánh mắt của hắn đều tránh né ánh nhìn. Điều Phương Hành nói là sự thật, ngay từ đầu Mạnh Huyền Chiếu đã tính toán như vậy.

"Nhìn dáng vẻ có lẽ ngươi đã quyết định quỵt tiền Thạch Tinh Tán của ta rồi, thôi vậy, ta tự đi tìm trưởng lão đạo môn bàn bạc!"

Phương Hành nhìn Mạnh Huyền Chiếu một cái, hừ nhẹ một tiếng, đỡ ‘Bàn đạo nhân’ lên chuẩn bị rời đi.

Đám người vây xung quanh lập tức nhường ra một con đường, bọn họ không có can đảm dám cản tu sĩ Linh Động tứ trọng.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...