Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 69: Đại điện Tấn Chức
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Phi Thạch Phong nằm ở phía tây của Thanh Vân Tông, linh khí đủ đầy, xếp hạng thứ ba trong số Thanh Vân Thất Phong.
Trên đỉnh núi có "Tấn Chức Điện", đây chính là nơi chịu trách nhiệm khảo hạch đệ tử ngoại môn thăng lên nội môn, phàm là đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông sau khi đã đột phá Linh Động tứ trọng thì đều sẽ đến điện này, được nội môn trưởng lão khảo hạch thực lực, tra hỏi lai lịch, sau đó lập lời thề trước mặt đạo tổ Thanh Vân Tông, chấp nhận Tam Quy Thập Nhị Giới, tiếp theo gửi một ngọn hồn đăng trước đàn chủ tế của Thanh Vân Tông, chọn con đường tu hành xong thì chính thức trở thành đệ tử Thanh Vân.
Phương Hành chắp tay sau lưng, sải bước tới Phi Thạch Phong, con đường lại khá khó đi bởi vì mười năm mới có một nhóm đệ tử giẫm lên, hơn nữa số lượng chắc chắn không nhiều nên sơn đạo um tùm bụi rậm khiến việc đi lại khó khăn. Mà đây cũng chính là lời khuyên đầu tiên mà Thanh Vân Tông dành cho đệ tử tông môn, ngụ ý con đường tu hành khó khăn.
Thanh Vân Tông rất coi trọng đệ tử nội môn.
Ngàn đệ tử ngoại môn tuyệt đối không phải nền tảng để Thanh Vân Tông đứng vững mà trăm đệ tử nội môn mới khiến tông môn vững chắc. Ngày sau trăm đệ tử nội môn này tu luyện thành công sẽ trở thành các ty chấp sự của Thanh Vân Tông hoặc ra bên ngoài trấn giữ các quặng mỏ, phân tông thuộc địa hạt của Thanh Vân Tông, trảm yêu trừ ma, duy trì lợi ích và uy nghiêm của Thanh Vân Tông. Mà đại đa số hơn ngàn đệ tử ngoại môn này sau khi vô vọng trên con đường tu hành sẽ xuống núi, hoặc trở về gia tộc của mình hoặc nương nhờ vào Thanh Vân Tông, sản sinh huyết mạch của mình xung quanh tông, trở thành thế gia truyền thừa loại nhỏ, đặt nền móng cho Thanh Vân Tông ở hồng trần.
Đương nhiên cũng có nhiều người mất mạng trong lúc nhận phù chiếu.
Phương Hành đi tới trước Tấn Chức Điện, ngoài điện có một chiếc trống lớn cách mặt đất mười trượng, to như một căn nhà, mặt trống làm từ da giao long Trúc Cơ kỳ, âm thanh có thể truyền đi trăm dặm, nó được gọi là "Tỉnh Thế Cổ", một dùi trống đặt bên cạnh, ngàn năm trước khi đại trưởng lão Dương Hóa Vũ của Thanh Vân Tông chém chết một con yêu vương Kim Đan Cửu Đầu Sư Vương thì ông lấy một cây xương đùi lớn nhất của nó chế thành dùi trống, gọi là "Chấn Thiên Chùy".
Lấy chùy gõ trống, rung cả trời, tỉnh cả thế gian, ý nghĩa chiêu cáo thiên hạ rằng Thanh Vân Tông ta lại có thêm một đệ tử, truyền thừa không dứt, Thanh Vân bất diệt.
Bóng người ngoài Tấn Chức Điện thưa thớt, hết sức yên tĩnh, chỉ có hai ba đạo đồng đang quét dọn, thấy Phương Hành đi tới thì đều tò mò nhìn sang.
"Vị sư huynh này, Tấn Chức Điện không thể vào bừa, huynh vẫn nên xuống núi đi!"
Một tiểu đạo đồng có lòng tốt nhắc nhở, chỉ có đệ tử ngoại môn tu vi đạt đến Linh Động tứ trọng mới có thể tới Tấn Chức Điện, thoạt nhìn tuổi tác Phương Hành sêm sêm bọn họ, nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ đạt đến Linh Động tứ trọng.
Phương Hành cười ha ha một tiếng, nói: "Nói hay lắm, tiểu gia có thưởng!"
Nói xong hắn ném ba viên linh thạch ra ngoài, mỗi đạo đồng một viên.
Ba đạo đồng hai mặt nhìn nhau, nghĩ thầm chỉ cảnh cáo ngươi không thể xông bừa vào đây chứ nói hay chỗ nào?
Bọn họ không biết rằng Phương Hành nghe lời này xong thì trong lòng rất vui vẻ, kẻ rảnh rỗi đương nhiên không thể xông bừa Tấn Chức Điện, chỉ có thiên tài đạt đến Linh Động tứ trọng như hắn mới có thể xông vào, tiểu đạo đồng nói không sai cho nên hắn muốn thưởng. Tiểu đạo đồng định nói tiếp, song Phương Hành cũng không để ý đến bọn họ, hắn đột nhiên nhảy lên, vươn hai cánh tay nhỏ bé ra ôm lấy dùi trống to như cột đá rồi hét lớn một tiếng, vung dùi trống lên rồi nặng nề đập vào trên mặt trống.
"Tùng..."
Tiếng trống nặng nề tựa như tiếng sấm, cuồn cuộn truyền khắp cả sơn môn. Phương Hành đắc ý nên vung tay không ngừng, giơ dùi trống lên gõ tùng tùng tùng không dứt, thoáng chốc lôi âm ào ào, kinh thiên động địa. Ba đạo đồng thấy cảnh này thì nhất thời kinh hãi trợn to hai mắt.
Tỉnh Thế Cổ vốn được đặt ở đây bởi vì trừ đệ tử Linh Động tứ trọng ra thì người bình thường hoàn toàn không thể gõ vang.
Thoạt nhìn tiểu tử này không lớn hơn mình là bao mà lại gõ không ngừng, thế chẳng phải nói hắn đã đạt đến Linh Động tứ trọng rồi sao?
Tiếng trống như sấm từ Phi Thạch Phong không ngừng truyền ra ngoài thoáng chốc kinh động rất nhiều người đang tiềm tu.
"có người tấn chức đệ tử nội môn rồi ư? Là ai?"
Rất nhiều đệ tử ngoại môn đầy lòng nhiệt huyết, muốn tranh danh hiệu đệ tử ngoại môn đầu tiên bước vào nội môn đều bị kinh động.
"Bây giờ vẫn chưa tới một năm mà đã có người tấn chức nội môn rồi à? Đệ tử ở lại tông môn trước đây hay là đệ tử mới nhập môn?"
Cũng có rất nhiều trưởng lão bị kinh động, tò mò nhìn sang Phi Thạch Phong.
'Bàn đạo nhân' đang đi trong sơn cốc thì nghe thấy tiếng trống, nước mắt y giàn giụa đầy mặt, biết người đang gõ là Phương Hành. Mạnh Huyền Chiếu nghe thấy tiếng trống mà trong lòng tràn đầy lửa giận, cầu khẩn thúc thúc vẻ mặt lạnh lùng trước mặt mình.
Khi nữ tử y sam vàng và 'Hắc diện nam tử' trong rừng tử trúc nghe thấy tiếng trống, 'Hắc diện nam tử' cười khổ nói: "Mấy người chúng ta còn từng giao hẹn xem ai sẽ trở thành đệ tử nội môn đầu tiên, cũng đã bỏ tiền đánh cuộc nhưng lại không ngờ rằng kẻ đầu tiên tấn nhập nội môn lại là một tiểu hài tử không quyền không thế cũng không có bao nhiêu tài nguyên, thật sự chúng ta không so nổi, Triệu sư tỷ, tỷ nghĩ thế nào?"
Nữ tử y sam vàng thản nhiên nói: "Làm bằng hữu Mạnh Huyền Chiếu thì chi bằng làm bằng hữu với hắn, nếu có cơ hội ta cũng muốn làm quen một chút!"
'Hắc diện nam tử' ngẩn ra, cười khổ đáp: "Nói không sai, may mà lần này không kết thù với hắn!"
Dưới gốc cây tùng cổ hoa nở rợp cành trên đỉnh Chủ Phong xa xôi của Thanh Vân Tông, lão giả tóc đen và thanh niên tóc trắng đang đánh cờ, ván cờ này đã gần đến hồi cuối, lão giả tóc đen đang cau mày khổ não, đã mười ngày rồi chưa từng hạ quân cờ nào mà thần thái thanh niên tóc trắng thì ung dung, mặt mỉm cười, bị tiếng trống kinh động nên mở pháp nhãn ra quan sát Tấn Chức Đại Điện, nhất thời hơi ngẩn ra.
"Tên tiểu tử này sắp vào nội môn sao? Tính sơ thời gian thì cũng đã đến lúc rồi..."
**
Tỉnh Thế Cổ vang lên ba lần thì đã thấy ba lão giả trong Tấn Chức Điện nhẹ nhàng đi ra ngoài, người ngoài cùng bên trái nhất mặt gầy mắt ưng, râu dưới hàm dài tới ngực, sắc mặt uy nghiêm, người ở giữa lại có sắc mặt già nua, ánh mắt ôn nhuận hàm súc, mà người ngoài cùng bên phải thì có vóc người nhỏ thấp, khoác trên người một bộ hắc bào, đầu hói không có tóc. Tu vi ba người bọn họ không nhìn ra nông sâu, hẳn là Trúc Cơ kỳ.
Với năng lực của Âm Dương Thần Ma Giám, trừ phi là đột phá Trúc Cơ kỳ, nếu không bị hắn liếc mắt nhìn một cái đã có thể hiểu tu vi cao thấp sâu cạn.
Sau khi ba vị trưởng lão đi ra thì trưởng lão râu dài quát hỏi: "Là ai gõ vang Tỉnh Thế Cổ?"
Phương Hành quỳ một gối xuống đất, lớn tiếng đáp: "Đệ tử ngoại môn Phương Hành đã đột phá Linh Động tứ trọng nên xin vào nội môn tu luyện huyền pháp!"
Trưởng lão râu dài đánh giá Phương Hành một lượt, thấy tuổi hắn không lớn nên chợt cảm thấy có chút sửng sốt, đạo môn đương nhiên cũng bồi dưỡng một số mầm mống tuyệt đỉnh, tuy nhiên những người này thường vừa vào núi đã được tứ đại truyền thừa Thanh Vân Tông thu nhận vào môn hạ, cẩn thận bồi dưỡng, không cần trải qua quá trình cạnh tranh từ ngoại môn đến nội môn như đệ tử bình thường. Giống như Tiểu Man vậy, bởi vì thể chất đặc thù nên trực tiếp về dưới trướng truyền pháp đan sư Thanh Điểu trưởng lão của Tê Hà Cốc, có thể nói là vào thẳng luôn nội môn. Nhưng trường hợp như Phương Hành, tuổi nhỏ như thế mà đã leo lên từ ngoại môn thì thật sự không thấy nhiều.
Tuy nhiên trưởng lão râu dài cũng không hỏi gì, chỉ gật đầu, nói: "Ngươi theo bọn ta!"
Ba vị trưởng lão này dẫn Phương Hành vào Tấn Chức Điện, đại điện cực kỳ rộng rãi, dài chừng trăm trượng, sâu bảy mươi trượng, trong điện có các trụ lớn màu ngọc thạch chống đỡ, cực kỳ cao lớn, uy nghiêm lạnh lùng, trên vách tường chính giữa phía cuối đại điện treo một bức tranh vẽ một lão đạo nhân thanh sam tung bay, đó chính là đạo tổ Vân Du Tử ba ngàn năm trước của Thanh Vân Tông.
Phía dưới bức họa bày một chiếc tử án, bên trên đặt năm bộ điển tịch thật dày có tên Thanh Vân Ngũ Pháp. Bên dưới tử án còn có một tiểu án, trên tiểu án có một ngọn đèn tử đồng, lúc này vẫn chưa được thắp. Ba vị trưởng lão đi tới trước bức họa cúi lạy đạo tổ Vân Du Tử, sau đó xoay đầu lại nhìn vào Phương Hành.
Một vị trưởng lão ngoài cùng bên trái trầm giọng quát hỏi: "Phương Hành, ngươi tới từ nơi nào, quê quán ở đâu?"
Giọng nói nặng trĩu xa xưa như thể đâm thẳng đáy lòng Phương Hành, khiến hắn theo bản năng không dám nói dối.
Tuy nhiên chiêu này cũng chỉ có thể lừa người thường, tuổi tác Phương Hành không lớn nhưng lại người tâm kiên ý định, thấy trưởng lão đặt câu hỏi nên hắn bèn đáp bằng lời nói dối mình đã thêu dệt ra từ lâu: "Đệ tử sinh ra trong trấn Ngư Tiều, quận Thanh Lưu, phía tây Sở vực. Do trấn bị Hạn Bạt làm hại nên mọi người đều chết hết, đệ tử trốn trong tổ đường nên tránh thoát được kiếp nạn, sau đó lưu lạc giang hồ rồi mới đến đây..."
Hắn kể về một làng nhỏ cạnh Quỷ Yên Cốc, nơi đó từng xuất hiện một con Hạn Bạt khiến người trên trấn không ai sống sót, lúc ấy có một vị tán tu đi ngang qua nên trượng nghĩa ra tay tiêu diệt Hạn Bạt, chuyện này cũng khá có tiếng tăm ở Sở vực. Phương Hành đã thêu dệt cho mình một thân phận như vậy từ khi vào Thanh Vân Tông, có ai hỏi thì đều trả lời như vậy. Trưởng lão cảm nhận khí huyết Phương Hành xao động, không có gì khác thường nên liền gật đầu, ý bảo người tiếp theo hỏi.
"Phương Hành, nếu ngươi đã vào môn phái thì có nguyện nhận Tam Quy Thập Nhị Giới của Thanh Vân Tông không?"
"Đệ tử tình nguyện!"
Trưởng lão kia liền nói: "Được, ngươi đọc theo ta!"
"Tuân lệnh!"
"Ta đệ tử Phương Hành Thanh Vân Tông, nguyện nhận Tam Quy Thập Nhị Giới của Thanh Vân Tông, đầu tiên, cấm phản bội sư môn..."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook