Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 70: Ngũ pháp Thanh Vân

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phương Hành đọc từng câu theo trưởng lão kia, tam quy thập nhị giới tương tự một lời thề, Phương Hành cảm thấy như có thứ gì đó trong cơ thể bị rút ra từng chút theo từng câu niệm tụng mà mình đọc ra, ngọn đèn tử đồng dưới bức họa Vân Du Tử đạo tổ dần dần sáng lên, ánh đèn nhu hòa.

Giờ hắn mới hiểu hóa ra bái nhập Thanh Vân Tông không phải bịa một lời nói dối bừa là xong, mà phải lưu lại hồn đăng.

Hồn đăng là ngọn đèn bổn mạng của mỗi người, nếu sau này mình ra ngoài du ngoạn, lỡ gặp tai họa hay gặp bất trắc gì thì hồn đăng sẽ tắt, thậm chí mình có thể thông qua hồn đăng để lại chút đầu mối, giúp đạo môn dễ dàng kiểm tra thực hư cái chết của mình. Hơn nữa Phương Hành cũng lờ mờ cảm thấy có lẽ trong hồn đăng có phương pháp khắc chế mình.

Phần lớn tam quy thập nhị giới là một số chuyện giới hạn đệ tử đạo môn không thể tùy tiện vi phạm, ví dụ như phản bội sư môn, giết hại đồng môn, kết giao ma đạo, lạm sát kẻ vô tội vân vân, nói trắng ra là mấy lời sáo rỗng, cũng không biết có ai tuân thủ hay không.

Phương Hành cảm thấy mắc nghẹn, nếu đệ tử Thanh Vân Tông nào cũng tuân thủ tam quy thập nhị giới thì khi ấy Tiêu Kiếm Minh cũng sẽ chưa phân rõ đúng sai mà đã giết sạch Quỷ Yên Cốc. Tuy trong cốc quả thật có không ít kẻ xấu nhưng cũng có rất nhiều người vô tội, không đáng chết.

Đọc xong tam quy thập nhị giới thì trưởng lão lấy một khối ngọc phù màu ngọc bích dài nửa thước, rộng bốn ngón tay ra, kéo chút lửa từ trên ngọn đèn xuống rồi bấm pháp quyết, đánh ngọn lửa vào ngọc phù, bên trên ngọc phù lập tức xuất hiện biến hóa như gợn nước, cuối cùng hóa thành một chữ "Hành" được nhiều đóa mây xanh bao vây xung quanh.

Lão giả đưa ngọc phù cho Phương Hành, nói: "Bắt đầu từ hôm nay, ngọc phù này là mệnh bài của ngươi, hãy giữ cẩn thận!"

Phương Hành đưa tay nhận lấy, Âm Dương Thần Ma Giám vừa nhìn thì nhận ra ngọc phù này lại là một pháp khí cơ bản, nó có nhiều loại tác dụng kỳ diệu như có thể nghiệm chứng thân phận, cũng có thể tra cứu bản đồ địa hình trong tông môn Thanh Vân Tông, thậm chí nó còn có chức năng lưu giữ âm thanh như "Truyền Âm Phù", ngoài ra ngọc phù này có kết nối với mệnh đăng của Phương Hành, nếu Phương Hành gặp nguy hiểm thì có thể cầu cứu đạo môn thông qua nó.

Phương Hành hài lòng gật đầu, sau khi vào nội môn thì quả nhiên đãi ngộ khác biệt, ngay cả mộc bài cũng đổi thành ngọc bài.

Sau khi làm xong thì trưởng lão râu dài bên trái trấn thủ Tấn Chức Điện bảo Phương Hành tiến lên phía trước.

Phương Hành đi sang theo ý ông ta, hắn đi tới tử án phía trước bức họa, trên án để năm bộ điển tịch, trưởng lão râu dài nói: "Trở thành nội môn đệ tử Thanh Vân Tông ta thì có thể chọn một trong năm ngũ pháp Thanh Vân để tu hành, năm bộ chính pháp ở đây đều hàm chứa đại đạo, chúng cũng giúp ngươi ổn định cuộc sống trong giới tu hành, ngươi suy nghĩ một chút rồi nói cho ta biết ngươi muốn tu môn công pháp nào?"

"Ngũ pháp Thanh Vân?"

Tinh thần Phương Hành chấn động, hắn đã chờ ngày này từ lâu nên lập tức ngưng thần nhìn năm bộ điển tịch trên bàn.

 Âm Dương Thần Ma Giám lập tức chuyển động, từng tin tức thoáng hiện trong đầu óc Phương Hành:

"Ất Mộc Sinh Trường Quyết, pháp quyết trung giai, thân linh trưởng, hóa vũ trạch..."

"Vạn Vật Sinh Phù Quyết, pháp quyết trung giai, hóa vạn phù, ngộ kim phù..."

"Sơn Trạch Khiên Dẫn Quyết, pháp quyết trung giai, thông sơn trạch, minh trận lý..."

"Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết, pháp quyết cao cấp, huyễn thanh vân, kiếm thông thần..."

"Thanh Viêm Đoán Chân Quyết, pháp quyết trung giai, tu thanh hỏa, rèn chân kim..."

Trong thoáng chốc phẩm cấp và phương hướng chủ tu năm bộ pháp quyết đều xuất hiện trong đầu Phương Hành khiến hắn mừng rỡ không thôi.

Tuy đã sớm biết  Âm Dương Thần Ma Giám thần dị nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy pháp quyết cao thâm, cũng là lần đầu tiên dùng  Âm Dương Thần Ma Giám giám định những thứ huyền pháp thần diệu mà trước kia hoàn toàn không tiếp xúc được.

Hơn nữa lúc Phương Hành nhìn năm bộ pháp quyết, não hải hắn cũng lờ mờ xuất hiện một sự sáng tỏ: Huyền pháp thần thông trên thế gian đều phân trọng, trên là đạo, thiên, tiên, dưới là thần, huyền, pháp, cơ, nói cách khác có vô số cách đạo pháp tu hành trong trời đất nhưng dựa theo phẩm cấp và huyền ảo mà chia làm đạo, thiên, tiên, thần, huyền, pháp, cơ thất trọng, mỗi trọng đều có chênh lệch như trời với đất.

Mà phần lớn năm bộ pháp quyết Thanh Vân Tông đều là pháp quyết, phẩm cấp không đồng nhất.

Thật sự không thấy sẽ không biết, nhưng thấy rồi thì mới hiểu, hóa ra năm bộ công quyết chính pháp của Thanh Vân Tông cao cao tại thượng trong mắt mình lại chỉ xếp thứ hai từ dưới lên trong tất cả công pháp, vậy những thứ xếp bên trên sẽ lợi hại cỡ nào nữa?

Trưởng lão râu dài thấy Phương Hành nhìn năm bộ chính pháp trên bàn đến ngẩn cả người, ông ta tưởng hắn không biết chọn công quyết nào, đây cũng là dáng vẻ thường thấy của đệ tử ngoại môn bái nhập nội môn, dù sao đạo pháp cao thâm, đệ tử bình thường vừa thấy cũng đã e sợ, chỉ thấy bộ nào cũng sâu xa vô cùng, uyên bác ảo diệu, không dám chọn bừa nên cần bọn họ chỉ điểm.

"Phương Hành, ta nói cho ngươi nghe, năm bộ pháp quyết này không chỉ liên quan đến việc tăng tu vi của người mà còn liên quan đến cuộc sống ổn định của ngươi sau này, cũng là biện pháp để thu thập tài nguyên, ngươi xem sau khi tu luyện Ất Mộc Sinh Trường Quyết thì có thể thân cận với sinh linh thảo mộc, bồi dưỡng linh dược cực kỳ thuận tiện, tu luyện pháp quyết này rồi thì nếu muốn tu đan pháp sẽ được hỗ trợ rất lớn, cho nên đệ tử Tê Hà Cốc Thanh Vân Tông chúng ta thường cũng tu luyện pháp quyết này, ta hỏi ngươi, ngươi có muốn tu pháp quyết này không?"

Phương Hành được trưởng lão thức tỉnh nên ánh mắt nhanh chóng đảo qua pháp quyết, lắc đầu nói: "Trồng thuốc ư? Không học!"

Trưởng lão kia nghe Phương Hành hình dung "Ất Mộc Sinh Trường Quyết " là "trồng thuốc" nên nhất thời ngẩn ra, lắc đầu cười khổ.

Mọi khi có đệ tử ngoại môn bái nhập nội môn thì chuyện tu luyện loại pháp quyết nào cũng do ba người bọn họ chỉ định, mà pháp quyết bọn họ chỉ định tu hành thường tổng hợp dựa vào điều kiện thiên tư của các đệ tử, bình thường không có ai từ chối, tuy nhiên mặc dù tư chất Phương Hành bình thường nhưng lại là đệ tử ngoại môn đầu tiên vào nội môn lần này nên họ quyết định cho hắn đặc quyền lựa chọn.

Cho nên ông ta kiên nhẫn chỉ vào bộ "Vạn Vật Sinh Phù Quyết", nói: "Pháp quyết này giảng giải cách hóa vật sinh phù, hoá sinh vạn vật thông qua phù thuật phù lý, sau khi hiểu thông phù lý thì ứng dụng rất nhiều, có thể khắc vũ khí, cũng có thể chuyên chế phù, thậm chí có thể luyện chế chút đan dược đặc thù, ngươi sẽ kiếm được tài nguyên dễ dàng, tuy nhiên tu luyện pháp quyết này cần trình độ thư pháp cực cao, ngươi có muốn học không?"

Phương Hành lắc đầu nói: "Ta vừa viết chữ đã nhức đầu, không học!"

Trưởng lão râu dài im lặng, chỉ vào Sơn Xuyên Khiên Dẫn Quyết, nói: "Pháp quyết này giảng giải cách nhìn phương hướng núi sông, dùng thuật bói toán để tìm hiểu quan hệ của vạn vật thiên hạ, từ đó sinh ra trận pháp, mượn sức mạnh vạn vật giúp mình, sau khi học thành công thì có thể tế luyện pháp trận, nếu tương lai tìm kiếm tiên chỉ của các bậc thánh hiền, tìm linh dược kỳ thú thì cũng có thể dùng để phá giải cấm chế pháp trận, ngươi đồng ý học không?"

Phương Hành nói: "Không được, ta còn chẳng biết gảy bàn tính, bói toán còn tệ hơn nữa!"

Trưởng lão râu dài im lặng, trợn mắt nhìn Phương Hành một cái rồi chỉ vào Thanh Viêm Đoàn Chân Quyết, nói: "Pháp quyết này tu luyện linh hỏa, luyện hóa bách kim, rèn pháp khí, là một loại công pháp dễ kiếm linh thạch trong giới tu hành, ngươi có chịu học không?"

Phương Hành đáp ngay, nói: "Làm thợ rèn ư, ta không học!"

Trưởng lão râu dài nổi giận, vươn tay vỗ lên đầu Phương Hành, quát lên: "Thứ này không học, thứ kia cũng không học, ngươi muốn học cái gì?"

Cái vỗ này tuy chưa dùng sức nhưng cũng cho thấy ông ta thật sự nổi giận.

Tuy trưởng lão râu dài nổi giận nhưng Phương Hành cũng không làm sao, vẫn cười hì hì.

Lớn lên trong ổ cướp hung hiểm vạn phần từ nhỏ nên khiến cho hắn có một khả năng xuất sắc, đó là phán đoán mức độ nguy hiểm của một người, có thể phán đoán địch ý của đối thủ một mức độ nào đó, đây không phải là kiểu nhìn sắc mặt hèn mọn mà là một loại trực giác tương đối chính xác, Phương Hành có thể đoán người nào nguy hiểm hay không thông qua trực giác chứ không phải bằng tu vi.

Dạo trước khi hắn gặp Hứa Linh Vân, dù chỉ nói mấy câu nhưng hắn đã cảm giác tuy nàng ta lạnh lùng cao ngạo nhưng là một người hay nói đạo lý, mà một người biết nói đạo lý thì tính nguy hiểm sẽ giảm đi một chút, cho nên mặc dù tu vi Hứa Linh Vân cao thâm nhưng hắn cũng không sợ nàng ta, lúc này khi đối mặt với lão giả râu dài cũng thế, cảm giác đối phương là một người có tính tình hào sảng nên Phương Hành càng không sợ.

Trưởng lão râu dài hỏi, hắn liền cười hắc hắc, trực tiếp chỉ vào Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết ở giữa, nói: "Ta muốn học cái này!"

Hắn cũng không ngốc, thông qua Âm Dương Thần Ma giám thì hắn đã nhìn ra Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết là pháp quyết cao cấp, bốn loại khác đều là pháp quyết trung giai nên đương nhiên hắn muốn học Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết phẩm cấp cao hơn một chút rồi, có cao ai lại học thấp chứ!

Nhưng không ngờ trưởng lão râu dài nhìn thoáng qua Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết rồi lắc đầu, khẽ thở dài: "Ngươi không học nổi pháp quyết này đâu!"

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...