Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 71: Bạch Thiên Trượng

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

“Học không nổi ư?"

Phương Hành ngẩn người, không ngờ trưởng lão râu dài lại đưa ra lý do từ chối như vậy.

Trưởng lão râu dài khẽ gật đầu, nói: "Người thiếu niên, đừng tham vọng quá cao, ngươi phải hiểu pháp quyết tu hành ngươi lựa chọn hiện tại không chỉ khiến ngươi tu luyện thần thông, phô trương võ lực, mà còn liên quan đến con đường kiếm sống của ngươi ngày sau, thu hoạch tài nguyên cũng là chuyện quan trọng nhất đối với bất kỳ người tu hành nào, ta nghĩ ngươi ở ngoại môn một năm cũng đã hiểu được đạo lý này!"

Ông ta dừng một chút rồi nói: "Người trên thế gian đều hiểu lầm kẻ tu hành, họ nghĩ tu hành là bay lên trời lẩn vào đất, tự do tự tại nhưng họ lại không biết người tu hành chúng ta là nhóm người khổ nhất thế gian, bởi vì chúng ta cần lượng lớn tài nguyên, trời định vất vả cả đời, dù là đạo môn cũng không thể cung cấp tài nguyên tu hành mãi mãi liên tục không ngừng cho ngươi, đa số tài nguyên vẫn cần tự bản thân ngươi kiếm lấy!"

"Điểm chung những bộ pháp quyết ta vừa nói cho ngươi đều là dễ kiếm tài nguyên nhất, còn bộ Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết này thì không, Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết là pháp quyết mạnh nhất đạo tổ tông ta truyền xuống, chuyên tu kiếm đạo, chiến đấu với kẻ khác nên tất nhiên nó là công pháp mạnh nhất, tuy nhiên tu luyện nó vừa khó khăn vừa khá tiêu tốn tài nguyên, có lẽ tiêu hao tài nguyên gấp ba lần trở lên so với những pháp quyết khác..."

"Pháp quyết khác thì sau khi tu luyện đến hỏa hầu nhất định là đã có thể giúp ngươi đi tìm tài nguyên tu hành của mình, nhưng pháp quyết này vừa không thể luyện đan vừa không thể luyện khí, cũng không thể nào chế phù, trước lúc kiếm quyết chưa thành thì chỉ có thể tiêu hao tài nguyên chứ không có bất kỳ khả năng kiếm thêm tài nguyên nào, vì vậy pháp quyết này chỉ có người gia thế hào hoa xa xỉ, hoàn toàn không phải lo lắng về tài nguyên thì mới có thể tu luyện!"

Nói đến cuối thì ông ta khẽ thở dài rồi nói: "Thanh Vân Tông chúng ta cũng chỉ có một số con cái thế gia mới chọn tu luyện pháp quyết này, nguyên nhân do không có ai tu luyện nổi, còn thân thế của ngươi thì ban nãy đã nói rồi, nhà gặp họa diệt môn chỉ còn lại ngươi, không ai đưa tài nguyên cho cả, chỉ có thể nhờ đạo môn cung cấp cho. Tuy sau khi ngươi trở thành đệ tử nội môn thì một tháng sẽ được mười viên linh thạch nhưng hoàn toàn không đủ để tu luyện công pháp này.”

“Suy cho cùng thì vẫn là vấn đề tài nguyên…”

Phương Hành nheo mắt, thầm nghĩ trước đây hắn cũng không biết tu vi còn phân nhiều loại khác như vậy. Tuy nhiên trưởng lão râu dài nói như thế thì hắn càng không thay đổi quyết định.

Pháp quyết này chỉ thích hợp cho chiến đấu?

Hay quá, thứ hắn muốn chính là pháp quyết như vậy, không có tài nguyên thì đoạt của người khác không phải được rồi sao!

Phương Hành kiên định lòng tin, nói: "Ta sẽ chọn cái này, không có tài nguyên thì ta sẽ đi đoạt... À đi lĩnh phù chiếu!"

Trưởng lão râu dài im lặng nhìn Phương Hành một cái, thầm nghĩ tiểu hài tử này thật không biết trời cao đất rộng.

Thật ra trước kia cũng từng gặp tình huống như thế này rồi, phần lớn người trẻ tuổi mắt cao hơn đầu, thường muốn chọn pháp quyết thích hợp đấu pháp nhất nhưng cũng không suy nghĩ đến vấn đề tiêu hao tài nguyên, bọn họ đều nghĩ tu luyện pháp quyết mạnh nhất thì tất cả tài nguyên cũng sẽ lũ lượt đến, đây thật ra là biểu hiện tâm trí chưa thành thục, hoàn toàn không biết người tu hành để sinh tồn sẽ phải khó khăn cỡ nào, mười người thì có chín sẽ hối hận.

Thanh Vân Tông có một quy tắc, trước hai mươi mốt tuổi đột phá Linh Động thất trọng thì có thể tấn thăng làm đệ tử chân truyền, nếu không thể nào đột phá hoặc là thời gian đột phá muộn hơn hai mươi mốt tuổi chỉ có thể chuyển chức thành trưởng lão, ông ta cũng thấy Phương Hành tuổi còn nhỏ, có hi vọng tấn chức chân truyền nên mới chuẩn bị chỉ cho hắn một con đường ổn thỏa chút ít, nhưng nếu Phương Hành khăng khăng muốn lựa chọn Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết thì sau này tu luyện không thành rồi đổi sang tu những pháp quyết khác không phải không thể được nhưng sẽ trễ nải thời gian.

Đang lúc trưởng lão râu dài suy nghĩ có nên khuyên Phương Hành mấy câu nữa hay không thì dưới cổ tùng, trưởng lão có dáng vẻ thanh niên nhưng đầu tóc bạc trắng cũng đã nhìn thấy mọi chuyện, nghe thấy Phương Hành không học mọi thứ mà muốn học Thanh Vân Cửu Kiếm Quyết, trưởng lão này khẽ nở nụ cười, tựa như cảm thấy Phương Hành thú vị nên đưa tay hái xuống một lá thông từ trên nhánh cây bên cạnh, bấm tay bắn tới Tấn Chức Điện.

"Vèo..."

Lá thông trong nháy mắt bay vút qua hơn khoảng cách mười dặm tới trước Tấn Chức Điện, từng luồng linh quang tỏa ra từ bên trên lá thông, dần dần trở nên to hơn rồi hóa thành hình dáng của vị trưởng lão kia, giọng nói và dáng điệu nụ cười mỗi thứ đều sống động như thật, tay áo hắn vung lên, hai tay chắp sau lưng, cất bước đi vào trong Tấn Chức Điện, ba vị Trúc Cơ kỳ trưởng lão trong điện thấy thế khẽ kinh hãi, đồng loạt khom mình hành lễ.

"Cung nghênh pháp thân của sư thúc..."

Phương Hành nhìn sang theo ánh mắt của bọn họ thì nhất thời ngẩn ra, dùng Âm Dương Thần Ma giám kiểm tra thì trong não hải thoáng hiện một tin tức: "Linh thân biến ảo, tu vi Linh Động cửu trọng..."

"Linh thân thôi mà đã có tu vi Linh Động cửu trọng ư?"

Phương Hành tặc lưỡi hít hà: "Vậy chân thân sẽ lợi hại bao nhiêu?"

Thanh niên tóc trắng mỉm cười nói: "Ta cảm thấy tiểu tử này thú vị, để hắn đi theo ta đi!"

Ba vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ cực kỳ cung kính: "Sư thúc tổ bằng lòng chỉ điểm hắn, đúng là phúc phận của hắn!"

Thanh niên tóc trắng khẽ mỉm cười, xoay người đi ra ngoài điện, Phương Hành còn đang ngẩn người thì ba trưởng lão đã nhẹ giọng quát lên: "Cơ duyên đã tới, sư thúc tổ bằng lòng chỉ điểm ngươi, đó là phúc phận của ngươi, còn không mau đi đi?"

Phương Hành ngẩn ra, gãi gãi đầu rồi đi theo sau thanh niên tóc trắng ra khỏi Tấn Chức Điện.

Ba vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ đợi Phương Hành và linh thân của thanh niên tóc trắng rời đại điện thì mới đứng lên nhìn nhau, trong mắt đều có một chút thái độ khiếp sợ, trưởng lão tuổi lớn nhất trầm giọng nói: "Thân phận như Bạch Thiên Trượng sư thúc cực ít lộ diện, hôm nay lại chủ động tới mang tiểu hài tử này đi là có ý gì? Chẳng lẽ tên tiểu tử này lọt vào pháp nhãn của sư thúc, muốn chọn hắn để thừa kế truyền thừa sao?"

Trưởng lão ngoài cùng bên trái nói: "Nếu Bạch Thiên Trượng sư thúc coi trọng hắn thật, muốn để truyền thừa của lão nhân gia lại Thanh Vân Tông thì cũng là một việc tốt, Thanh Vân Tông ta ngoài ngũ pháp ra e là sẽ có thêm một pháp quyết nữa..."

Trưởng lão râu dài trầm mặc không nói, sau một lúc lâu mới nhẹ giọng nói: "Hoặc là huyền quyết cũng không chừng!"

Hai vị trưởng lão khác giật mình, đồng loạt nhìn về phía hắn.

Trưởng lão râu dài nói: "Bạch Thiên Trượng sư thúc năm trăm năm trước đặt chân đến Thanh Vân Tông chúng ta làm một trưởng lão nhàn tản, ngay cả tông chủ cũng không biết tại sao với tu vi của hắn mà lại chọn đặt chân đến Thanh Vân Tông, bởi vì nếu hắn muốn đi thì sẽ có đại thế gia, tông môn tôn sùng lão nhân gia hắn như thượng khách, thế nhưng Bạch Thiên Trượng sư thúc ở Thanh Vân Tông năm trăm năm vẫn chưa từng rời đi, đến nỗi tất cả chúng ta cũng coi hắn trở thành trưởng lão Thanh Vân Tông chân chính, tuy nhiên thân phận thật sự của hắn dù sao vẫn là một vị khách nhân mà thôi..."

Nói đến chỗ này, trưởng lão râu dài khẽ thở dài, nói: "Vị Bạch sư thúc tổ này có lai lịch thần bí, tu vi lại siêu việt, e là cả Thanh Vân Tông chúng ta chỉ có Thái Thượng trưởng lão năm năm trước bế tử quan mới có khả năng so sánh với hắn, ngay cả tông chủ và tứ đại trưởng lão truyền pháp cũng có khi không bằng hắn, ta từng nghe tông chủ nhắc tới trong lúc vô tình, hắn nói nếu vị Bạch Thiên Trượng trưởng lão này có tâm để truyền thừa ở lại Thanh Vân Tông thì không chừng Thanh Vân Tông chúng ta có thể áp chế Băng Âm Cung, Điệp Huyễn Cốc, trở thành đệ nhất tông môn ở Sở vực!"

Hai vị trưởng lão nghe vậy thì  lại càng khiếp sợ, ánh mắt hiện lên vẻ lấp lánh.

Tư chất ba người bọn họ thật ra cũng không thấp, chỉ là tài nguyên Thanh Vân Tông hữu hạn, lại không có công quyết cao minh cho nên vẫn dừng mãi ở Trúc Cơ kỳ trung kỳ, không cách nào rảo bước tiến lên Trúc Cơ hậu kỳ, nếu Bạch Thiên Trượng trưởng lão lưu truyền thừa của hắn lại Thanh Vân Tông thông qua tiểu hài tử này tại thì bọn họ có thể tu luyện, đừng nói Trúc Cơ hậu kỳ mà ngay cả Kết Đan cũng có hi vọng thành công, thọ nguyên ngàn năm.

"Chỉ là... Hy vọng không lớn đâu..."

Trưởng lão râu dài cúi đầu than một tiếng, nói: "Trước đây có một lần Bạch Thiên Trượng trưởng lão cũng từng lựa chọn đệ tử ưu tú Thanh Vân Tông như là có ý muốn lưu lại truyền thừa, nhưng những đệ tử hắn chọn cuối cùng vẫn bị hắn trả về trong môn, hơn nữa xóa đi trí nhớ, thậm chí còn có hai người trực tiếp bỏ mạng không trở về nữa, hy vọng tiểu tử này... Ầy!"

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...