Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 72: Ăn quân cờ
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Thanh niên tóc trắng chờ ở ngoài điện, thấy Phương Hành đi ra bèn dắt tay của hắn, dưới chân tự có thanh vân hiện lên, bọn họ bay tới Tiềm Long Phong của Thanh Vân Tông, sau đó đi tới một con đường mòn bên sườn núi thì thanh niên tóc trắng chỉ tay lên đường, khẽ mỉm cười rồi hóa thành một chiếc lá thông rơi trên mặt đất, Phương Hành bị cảnh tượng thần kỳ này làm cho ngẩn người, gãi gãi đầu rồi đi vào trong rừng.
Đi theo đường mòn cỡ một nén hương thì thấy dưới gốc cổ tùng cuối con đường có một người tóc bạc đang ngồi khoanh chân, dáng vẻ giống như đúc linh thân vừa dẫn hắn tới, chỉ là là hắn không thể nhìn ra tu vi của người tóc bạc, rõ ràng tu vi chân thân vượt xa linh thân, Âm Dương Thần Ma Giám đã không thể nhìn thấu.
Mà ngồi đối diện với thanh niên tóc trắng là một lão giả tóc đen, y đang đau khổ suy tư, làm như không thấy Phương Hành.
Một bàn cờ đặt giữa hai người, Âm Dương Thần Ma Giám kiểm tra qua thế mà lại là Mặc Hải Huyền Băng Thạch, đó là tài nguyên luyện vũ khí hiếm thấy trong giới tu hành, mà quân cờ màu trắng trên bàn cờ chính là Băng U Bạch Ngọc Tinh, màu đen lại là Linh Tê Mặc Thú Cốt, hai thứ này đều là tài nguyên trân quý cực kỳ hiếm thấy, nhất là Linh Tê Mặc Thú Cốt, là nguyên liệu tốt dùng để luyện đan.
Thấy hai người chuyên tâm đánh cờ không để ý tới mình nên Phương Hành ngoan ngoãn ngồi xuống. Hắn biết tính tình đám người tu hành đều cổ quái, không chừng đang khảo nghiệm mình, cứ ngoan ngoãn một lát là tốt nhất. Nào ngờ ngồi xuống một phát mất tận ba canh giờ, ngồi từ giữa trưa cho đến ban đêm, hai người bọn họ vẫn tập trung vào bàn cờ, không ai để ý tới hắn.
Phương Hành ngồi hết canh giờ đầu tiên thì đã có chút không yên, đến canh giờ thứ hai thì đã len lén duỗi chân. Canh giờ thứ ba đã vươn đầu sang xem bàn cờ trước mặt hai người kia, hắn chỉ thấy con cờ màu đen và màu trắng giao nhau phức tạp, đan xen thành đường lối không thể hiểu được, thoạt nhìn trông có vẻ lợi hại, chỉ là hắn không hiểu cờ nên cũng không hiểu nước cờ trong đó.
Qua thêm nửa canh giờ thì lão giả tóc đen bỗng nhiên tỏa sáng hai mắt, đặt một quân cờ trắng vào bàn cờ.
Người thanh niên tóc trắng khẽ nở nụ cười, thuận tay nhặt một quân đen lên thả xuống, vẻ mặt lão giả tóc đen vốn mừng rỡ nhất thời hơi cứng lại, bất đắc dĩ cười khổ, tự động thủ nhặt mấy quân cờ trắng bị thua ra ngoài.
"Hai người chơi kiểu gì vậy?"
Phương Hành rốt cục nhịn không nổi, tò mò mở miệng hỏi.
"Ngươi không hiểu thì hỏi cái gì?"
Lão giả tóc đen bị quấy rầy nên tức giận trợn mắt nhìn Phương Hành một cái, tiếp tục nghiên cứu ván cờ.
Phương Hành liếc mắt, giả vờ mạnh miệng: "Ai nói ta không hiểu chứ? Không phải quân đen ăn quân trắng sao?"
Lão giả tóc đen nói: "Nghe ngươi nói đơn giản như vậy thì ngươi ăn một quân cờ đen cho ta xem nào?"
Phương Hành nói: "Chuyện này có gì khó chứ?"
Hắn vừa dứt lời thì lão giả tóc đen nhất thời nhìn hắn một cách đầy khó hiểu, trong ánh mắt có chút khinh thường nhưng cũng có chút nghi ngờ, y nghĩ thầm tiểu quỷ này nói tự tin như vậy, hơn nữa hắn là người sư thúc tổ coi trọng, chẳng lẽ thật sự có tuệ tâm, có thể lật ngược thế cờ đã đánh cả một năm, thất bại thảm hại này hay sao?
Ngay cả thanh niên tóc trắng cũng chớp mắt, có chút hứng thú nhìn Phương Hành.
Hắn gọi Phương Hành tới đúng là muốn khảo nghiệm Phương Hành một chút, xem xem có thích hợp với công pháp truyền thừa của mình hay không, mà trọng điểm khảo nghiệm là xem ngộ tính của Phương Hành, nếu Phương Hành có kỳ nghệ sâu như thế thật thì nói rõ ngộ tính khá tốt, thế là hắn cũng khẽ mỉm cười, nói: "Đại long của Ly Thạch sư điệt đã bị ta chém rồi, nếu ngươi có thể giải tình thế nguy hiểm thì ta sẽ truyền cho ngươi một pháp quyết!"
Phương Hành sững người, mờ mịt nói: "Chém đại long là gì?"
Lão giả tóc đen im lặng, chỉ vào bàn cờ nói: "Hắn muốn ăn quân của ta, ta muốn ăn quân của hắn, hôm nay bại thế của ta đã định, không còn chút cơ hội cứu vãn, nếu ngươi có thể giúp ta ăn hết quân của hắn, vậy ngươi thắng!"
Phương Hành sáng mắt lên, nhìn thanh niên tóc trắng nói: "Có thật thế không?"
Thanh niên tóc trắng khẽ mỉm cười, không lên tiếng phủ định.
Lão giả tóc đen thì mắng: "Thân phận Bạch sư thúc cỡ nào mà còn có thể lừa ngươi sao?"
Phương Hành nhất thời nở nụ cười, đưa tay cầm một quân đen từ trên bàn cờ lên rồi ném vào miệng như viên đường, trợn mắt nuốt xuống, sau đó nhìn hai người bọn họ nói: "Ăn một quân là đủ rồi chứ? Có cần ăn nữa hay không?"
Ơ…
Thanh niên tóc trắng và lão giả tóc đen đồng thời sững người.
Phương Hành nhớ lại mùi vị, nhận ra quân đen thật sự không tệ, chế bằng Linh Tê Mặc Thú Cốt nên chứa không ít linh khí.
"Ngươi ăn như thế à?"
Lão giả tóc đen cười khổ hỏi.
Phương Hành nói: "Dù sao cũng là ăn, có gì khác biệt đâu?"
Lão giả tóc đen nghẹn họng nói không ra lời, thanh niên tóc trắng bỗng nhiên khẽ mỉm cười, ném con cờ trong tay, nói: "Ly Thạch sư điệt, tiểu tử này ăn một quân của ta nhưng cũng đã giải tình thế nguy hiểm của ngươi, thôi được, bàn cờ này nếu đánh tiếp e lại phải tốn một hai năm, tạm thời dừng cờ vậy, đợi đến khi ta và ngươi có thời gian thì lại tiếp tục ván cờ dang dở này!"
Lão giả tóc đen vui mừng quá đỗi, cười nói: "Đa tạ sư thúc tổ khiêm nhường!"
Thanh niên tóc trắng mỉm cười nói: "Nếu nói tạ ơn thì ngươi cũng nên tạ ơn người đã giúp ngươi ăn quân cờ của ta đi!”
Lão giả tóc đen cười ha ha một tiếng, vỗ bả vai Phương Hành nói: "Tiểu tử lợi hại, hôm khác đến Đoán Chân Cốc đi, ta sẽ tạ ơn ngươi đàng hoàng!"
Nói đoạn y bèn thi lễ với thanh niên tóc trắng, vung tay áo lên, chân đạp thanh vân rời khỏi đó.
Mà thanh niên tóc trắng thì mỉm cười, nhìn Phương Hành từ trên xuống dưới.
Phương Hành ngồi dậy đàng hoàng, mặc hắn đánh giá, không nhịn được nói: "Người muốn truyền pháp quyết cho ta ư?"
Thanh niên tóc trắng cười cười, bỗng nhiên nói: "Vừa vào sơn môn mà đã đến chợ quỷ cướp sạch linh thạch, lúc đạo môn phân phát linh thạch thì lại đả thương một đệ tử Linh Động nhị trọng, còn cướp đồ của ba đệ tử tư chất cấp Bính, sau đó lại đến chợ quỷ, lừa gạt được một viên Yêu Linh Đan của đệ tử ngoại môn Hậu Thanh, đi trảm yêu ở Yêu Chướng Sơn lại giết liên tiếp bốn gã đệ tử ngoại môn..."
Nghe hắn nói mà Phương Hành quả thật muốn dựng tóc gáy, kêu lên quái dị, trực tiếp nhảy cẫng lên.
"Người... Làm sao người biết?"
Hắn đổ mồ hôi lạnh, những chuyện này được giấu cực kỳ kín, chỉ có hắn biết, làm sao quái vật lông trắng này biết được?
Thanh niên tóc trắng cười cười nhưng không trả lời, mà hỏi: "Lúc làm những chuyện này, ngươi không sợ sao?"
Phương Hành đã được chứng kiến thần thông của thanh niên tóc trắng, hắn hóa ra linh thân bằng một chiếc lá thông, tu vi linh thân cũng vượt xa Phương Hành không biết bao nhiêu lần chứ không cần nói bản thể hắn ở đây, mặc dù trong lòng sợ hãi nhưng cũng không nổi lên bất kỳ tâm tư phản kháng nào, sau khi kinh hoảng thì liền ủ rũ ngồi xuống, nói: "Sợ có ích lợi gì, ai bảo ta nghèo chứ? Người muốn phạt ta thế nào?"
Hắn trực tiếp hỏi thanh niên tóc trắng làm sao "phạt" hắn, mong đối phương tuyệt đối đừng phất tay lấy cái mạng nhỏ của mình.
Dù phạt như thế nào thì dù sao cũng sẽ không mất mạng.
Thanh niên tóc trắng nói: "Từ khi vào ngoại môn tới nay, ngươi đã phạm môn quy bảy lần nên phạt ngươi bảy lần!"
Phương Hành ngẩn người, trong lòng thầm tính toán, ấm ức kêu lên: "Không đúng, số lượng của người không đúng!"
Thanh niên tóc trắng hơi ngạc nhiên, nói: "Sao không đúng?"
Phương Hành kêu khổ nói: "Cướp đồ ở chợ quỷ hai lần nên tính hai lần, Lưu Phong cướp đồ của ta nên bị ta đoạt lại coi như một lần, cướp tên ẻo lả kia coi như một lần, Hậu Thanh ép ta đi vào Yêu Chướng Sơn... Cũng chỉ có thể coi là một lần thôi..."
Nói đến chỗ này thì hắn ngẩng đầu nhìn thanh niên tóc trắng, đối phương khẽ mỉm cười, nói: "Nói hết đi!”
Phương Hành thấy dáng vẻ của đối phương thì biết sau khi mình vào Thanh Vân Tông có lẽ đối phương đều nắm rõ mọi chuyện rồi, lúc này giấu diếm cũng vô dụng, dứt khoát nói ra toàn bộ, tránh cho hắn nói oan cho mình, tính mình thêm một lần, Phương Hành bất chấp nói: "Cướp Mạnh Huyền Chiếu, coi như một lần, ban nãy đã ép hắn ta trả linh thạch cho ta, coi như một lần... Nên tổng cộng lại cũng chỉ có sáu lần thôi?"
Thanh niên tóc trắng đáp: "Ngươi vừa ăn một quân cờ của ta, hại ta không thắng ván cờ này nên cũng phải tính một lần!"
"Hả... Được rồi!"
Phương Hành ủ rũ, đáng thương nói: "Tiền bối, người xem ta từ nhỏ lẻ loi hiu quạnh, không chỗ nương tựa..."
Càng nói càng đáng thương, nước mắt như thể sắp chảy xuống.
Thanh niên tóc trắng nói: "Không được giả bộ đáng thương, nếu không tội thêm một bậc!"
Phương Hành lập tức quét sạch nét u buồn trên mặt, làm ra bộ dáng lưu manh, nói: "Vậy người nói làm sao bây giờ!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook