Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 76: Chiến tu
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Nhưng mà, ngươi làm thế là tự tìm đường chết!"
Đại hán mắt tím đổi giọng, lớn tiếng quát lên: "Ngươi cho rằng gia tộc đối xử ngươi bất công là có thể phản bội gia tộc sao? Ngươi phải hiểu rằng, rời khỏi gia tộc rồi thì ngươi chẳng là gì cả! Tu vi của ngươi bây giờ ra sao? Hừ, đã kết thành Nguyên Anh rồi sao? Sợ rằng còn chưa được, với tính tình của ngươi, nếu ngươi có thể kết thành Nguyên Anh thì đã sớm trở lại báo thù rồi. Đây chính là cái kết của việc ngươi rời khỏi gia tộc! Nếu lúc ấy ngươi chịu nhẫn nhịn thì đừng nói là Nguyên Anh, dựa vào tư chất của ngươi, cộng thêm tài nguyên của gia tộc, bây giờ nhất định đã đạt tới cảnh giới Độ Kiếp rồi!"
Bạch Thiên Trượng nghe những lời này, nét mặt thay đổi, cuối cùng cũng lại bình thản không dao động.
"Đại ca, huynh nói không sai, tu vi của ta, đã kẹt tại Kim Đan đỉnh phong năm trăm năm, vừa không có công quyết Nguyên Anh, lại không có Niết Bàn Đan phá cảnh, giờ đây thọ nguyên sắp hết, e là cuộc đời này không còn hi vọng trở thành Nguyên Anh nữa rồi!"
Đại hán trong thạch bài im lặng, tựa như nghe thấy thú nhận của Bạch Thiên Trượng cũng hơi đau lòng, một lát sau, gã ta trầm giọng ra lệnh: "Trở về đi, mang trở về, sau đó xin lỗi Tam đệ, gia tộc sẽ nể tình Trảm Thủ Đồ, nói không chừng gia tộc sẽ tha thứ chuyện trước đây. Ta cũng sẽ cầu xin giúp ngươi, có công quyết và tài nguyên của gia tộc ngươi vẫn còn hi vọng tu thành Nguyên Anh!"
Gương mặt Bạch Thiên Trượng xuất hiện một cơn giận khó nói thành lời, hắn trầm giọng hỏi: "Xin lỗi hắn ta sao? Đại ca à, huynh cũng cảm thấy là ta sai ư? Là tên súc sinh kia làm ra chuyện xấu đến vậy, thế mà huynh muốn ta xin lỗi hắn à, đứa con của ta sẽ phải làm sao đây?"
Người trong thạch bài lặng im một lát, thấp giọng nói: "Chuyện này quan trọng sao? Bảy trăm năm cũng không thể giúp ngươi quên chuyện đó à? Ta tưởng rằng nếu ngươi chịu chủ động liên lạc với ta tức là do ngươi đã nghĩ thông suốt rồi..."
Giọng nói Bạch Thiên Trượng lạnh lùng, hắn đáp: "Ta liên lạc với ngươi, quả thật là do ta đã nghĩ thông suốt, cái gọi là Thiên Kiêu Cự Tử thì sao chứ? Bảo bối đó của các ngươi, chưa chắc đã giúp các ngươi được như mong muốn, quân lâm thiên hạ! Bây giờ thọ nguyên của ta sắp tiêu hao hết, nhưng ta chuẩn bị dùng thọ nguyên còn sót lại để mài một thanh kiếm tốt, làm loạn thiên hạ của các ngươi, cho các ngươi biết hối hận là gì..."
Hơi thở của người trong thạch bài nặng nề, gã ta thấp giọng quát: "Lão Cửu, ngươi chớ có làm chuyện ngu xuẩn..."
"Bùm..."
Tay của Bạch Thiên Trượng vỗ vào tấm thạch bài màu tím, thạch bài lập tức vỡ tung, hóa thành bột đá, tan biến mất.
Thạch bài bị hủy mất, mối liên kết cuối cùng với gia tộc cũng đã đứt, Bạch Thiên Trượng tựa như đã chấm dứt nỗi lòng nặng trĩu, gương mặt lần nữa trở lại bình thản, hắn đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, từ từ đi vào trong động phủ.
Lúc này Phương Hành đã uống vài ngụm linh tửu trong hồ lô, đang dần luyện hóa, khôi phục linh lực của mình, lúc đang luyện hóa, thì lại cảm thấy tình hình của mình có gì đó không đúng lắm, cơ thể của hắn giống như một con dã thú, không ngừng cắn nuốt tinh khí do linh tửu hóa thành, ước chừng nhiều hơn giới hạn linh khí ngày thường dung nạp một phần. Rõ ràng là tu vi không tăng lên, nhưng linh khí thì luyện hóa lại càng nhiều, dường như linh khí trong cơ thể hắn đã trải qua một lần tinh luyện.
Thi triển Cầm Long Khống Hạc công để xem như thế nào thì Phương Hành cũng phát hiện rõ, hình như bản thân thi triển môn thần thông này thuận buồm xuôi gió hơn, uy lực của nó cũng lớn một chút, trong tình huống tu vi không thay đổi, pháp thuật do hắn thi triển có uy lực lớn hơn một phần so với trước kia.
Tại sao lại xuất hiện tình trạng này nhỉ?
Phương Hành ôm hồ lô rượu ngẫm nghĩ một hồi, rồi dần suy đoán được một chút.
Chẳng lẽ, nó có liên quan đến ngọn lửa xuất hiện trong cơ thể lúc mình lĩnh hội Trảm Thủ Đồ sao?
Ngọn lửa kia, đốt cháy lục phủ ngũ tạng, kỳ kinh bát mạch, da thịt cốt tủy của mình, có nghĩa là đã gột rửa thể phách của mình một phen ư?
Càng nghĩ càng có khả năng này, bởi vì Phương Hành vẫn còn nhớ rõ, khi ngọn lửa này bùng cháy trong người, cảm giác đó giống như là phá giai. Mà phá giai, thường chủ yếu có hai tác dụng, với Linh Động nhị trọng, tam trọng là gột rửa tạp chất trong cơ thể, giúp bản thân có thể đạt đến cực hạn, với Linh Động tứ trọng là đánh vỡ cực hạn của mình, giúp bản thân có tiềm năng cao hơn. Còn Linh Động ngũ trọng, lục trọng là một quá trình gột rửa, Linh Động thất trọng lại là quá trình đánh vỡ cực hạn lần hai. Linh Động bát cửu thập trọng, cũng là một vòng tuần hoàn giống vậy.
Bây giờ Phương Hành hồi tưởng lại, khi ngọn lửa trong cơ thể bốc cháy lên, bản thân tựa như có cảm giác phá giai. Lửa cháy trong người bùng lên, cực kỳ giống cảm giác bản thân nuốt Phá Giai Đan, tái cấu trúc lại bản thân.
Cứ suy nghĩ được một hồi, Phương Hành mơ hồ cảm giác như mình đã đoán trúng điểm mấu chốt, nhưng cũng không dám xác định, nghĩ lại, người tóc trắng kia hẳn là hiểu rõ, thế là liền muốn ra ngoài tìm hắn hỏi một chút. Ra ngoài động nhìn quanh, lại thấy hắn đang ngẩn người nên bèn quay trở lại, đi lang thang không có mục đích trong động. Hắn chợt thấy động phủ cực kỳ nhã nhặn, đồ dùng không nhiều, cũng chỉ vài gốc linh dược, mấy phần điển tịch mà thôi.
Song chính bố trí đơn giản như vậy, lại làm cho động phủ lộ nét vô cùng tao nhã, đương nhiên, Phương Hành chẳng thưởng thức được cái gọi là tao nhã này, hắn chỉ là vừa đi, vừa nhìn quanh vật bày bên trong động, ánh mắt loé lên tia thèm thuồng!
Mấy viên thuốc này không tệ, nhưng đặt chỗ này không đẹp tí nào, hay là ta lấy cất đi nhỉ!
Bình ngọc này hình như là pháp khí, đặt ở chỗ này không thích hợp, ta cất đi thôi!
Ơ, trị giá mấy bản điển tịch này không thấp, để ở chỗ này đóng bụi, thật lãng phí quá thì thôi ta tận dụng luôn chứ sao!
Đang cong mông hăng say thu thập bảo bối thì có một giọng nói nhàn nhạt vang lên: "Chọn xong chưa?"
Phương Hành cười hì hì, buông cây linh dược mới dốc sức nhổ ra xuống, nói: “Cũng hơi đủ rồi..."
Xoay đầu lại, chỉ thấy y phục màu trắng của Bạch Thiên Trượng tung bay, đứng ở cửa động ngược nắng, quanh người tựa như được tô điểm thêm ánh vàng.
"Ngươi đi theo ta..."
Bạch Thiên Trượng không giống như những gì Phương Hành lo, quát mắng bắt hắn giao tất cả tang vật ra, mà lại nhẹ giọng gọi hắn. Phương Hành có tật giật mình, không thể làm gì khác đành biết điều một chút theo hắn ra ngoài, giả vờ làm bé ngoan.
Bạch Thiên Trượng ngồi xuống trước tấm bàn đá ngoài động phủ, rồi gọi Phương Hành tới, bàn tay sờ sờ cánh tay và lưng mấy cái, lẩm bẩm: "Quả nhiên giống như ta đoán, thứ thật sự tích chứa bên trong Trảm Thủ Đồ chính là phương pháp Tiên Diễm Luyện Tôi Thân..."
Hắn im lặng, tựa như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Phương Hành đứng đợi hắn một hồi, thấy hắn vẫn không mở miệng, bèn tự động ngồi xuống. Chợt thấy bên cạnh thạch lâm có một cái cây ăn quả, cũng không biết tên là gì, trái kết phía trên đỏ rực nhìn thật bắt mắt, liền đưa tay hái hai quả, khi nếm thử thì thấy trái ngọt, nhiều nước, thịt săn, nước chảy xuống cổ họng, ấy vậy mà hóa thành từng đạo linh khí, vô cùng thoải mái.
Hắn không hề khách sáo, một khi đã phát hiện đồ ăn ngon, lập tức hái đến bảy tám quả, ăn như hổ đói, nước chảy ròng ròng. Đợi đến khi Bạch Thiên Trượng giật mình bừng tỉnh từ trong dòng suy nghĩ, trên bàn đá đã xuất hiện một đống hạt.
Hắn nhìn lên cây Hồng Ngọc Phiên Đào ba trăm năm mới kết trái một lần của mình, chỉ còn dư lại mấy quả còn xanh, rồi lại nhìn Phương Hành no đến mắt trợn trắng, không khỏi cười khổ nói: "Quả nhiên không hổ là người thừa kế huyết mạch Thao Thiết, giống y như thượng cổ Thao Thiết, đi qua nơi nào quỷ thần cũng đều lui tránh, chẳng còn cây cỏ sinh sôi, ta dẫn ngươi vào động phủ của ta, có thể nói chính là dẫn giặc vào nhà..."
Phương Hành nói: "Chỉ mới ăn vài quả của ngươi, cần chi mắng ta là giặc chứ?"
Bạch Thiên Trượng không cãi với hắn, cười một chút, bèn hỏi: "Ngươi ở trong Tấn Chức Điện, sao lại không học bốn môn chánh pháp kia?"
Phương Hành gãi đầu, nói: "Ta không muốn luyện đan, lại lười viết chữ, thuật bói toán thì học mãi cũng không xong, nếu làm thợ rèn thì lại cảm thấy ngu ngốc quá..."
Bạch Thiên Trượng khẽ mỉm cười, nói: "Nói thật đi!"
Phương Hành thốt lên: "Bởi vì những thứ này đều quá yếu, ta muốn học thứ mạnh nhất!"
Bạch Thiên Trượng cười cười, nói: "Ngươi nghĩ rằng cái gì là mạnh nhất?"
Phương Hành im lặng, hắn cũng không biết vừa rồi tại sao mình lại bỗng nhiên nói ra tiếng lòng của mình, nhưng nếu đã bắt đầu nói rồi, thế thì nói hết cũng chẳng sao. Dù gì cảm giác của hắn với Bạch Thiên Trượng cũng rất tốt, là số ít người mà hắn cảm giác có thể nói thật, nghĩ vậy, hắn bèn đáp: "Mạnh nhất, chính là lợi hại nhất, ta cho rằng Thanh Vân Cửu Kiếm là lợi hại nhất, bởi vì những pháp quyết khác hoặc là luyện đan, hoặc là làm thợ rèn, chỉ có pháp quyết này là dùng cho chiến đấu!"
Khi nói lời này, vẻ mặt hắn chân thật hiếm thấy, đó là vì hắn đang nhớ lại đêm hôm đó tại Quỷ Yên Cốc. Một người một hạc, từ trên trời giáng xuống, thiết kiếm trong tay tung hoành như rồng, thây chất thành đống tại Quỷ Yên Cốc.
Có sức mạnh, là có thể thao túng tính mạng của người khác trong lòng bàn tay, không có sức mạnh, dù có nhiều của cải hơn nữa thì cũng là gì được chứ?
Chẳng phải cuối cùng cũng trở thành thịt cá cho người khác ư...
Người khác tu hành, cầu cả đời tiêu dao, du ngoạn vạn dặm, nhưng những điều này lại chẳng có sức hấp dẫn nào đối với hắn. Hiểu biết đầu tiên của hắn đối với đạo môn, chính là đạo môn nắm giữ lực chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, cho nên điều hắn cầu mong, cũng là lực chiến đấu.
Bạch Thiên Trượng nghe đáp án của hắn, khẽ thở dài một tiếng, nói: "Nhưng ngươi cũng biết rồi đó, Thanh Vân Cửu Kiếm có lẽ là mạnh nhất ở Thanh Vân Tông nhưng ở Nam Chiêm Bộ Châu, thì lại không phải là mạnh nhất, thậm chí còn là rất yếu. Ngay cả ở Sở Phong đại lục nhỏ nhoi, cũng có ít nhất hai ba đạo pháp quyết không kém nó bao nhiêu, có khi còn mạnh hơn nó một chút, vì thế cho dù ngươi học nó rồi, thì cũng chưa phải là mạnh nhất!"
Phương Hành suy nghĩ một chút, nói: "Vậy ta trước hết học cái này, sau đó học cái mạnh hơn!"
Bạch Thiên Trượng nở nụ cười: "Tông môn thế gia trên thế gian, đều xem công quyết của mình như sinh mạng, chưa chắc chịu truyền cho ngươi!"
Phương Hành nói: "Thì ta đây sẽ đi đoạt lấy, dù sao ta cũng phải học!"
Bạch Thiên Trượng cười ha ha một tiếng, hỏi: "Nhưng nếu như bản thân ngươi không đủ mạnh, vậy làm thế nào đi đoạt người khác?"
Phương Hành sầu não, kéo tóc của mình: "Vậy ngươi nói đi phải làm sao bây giờ?"
Bạch Thiên Trượng nở nụ cười, nói: "Công quyết không có mạnh nhất, nhưng những thứ khác thì có mạnh nhất, hơn nữa rất thích hợp với ngươi!"
Ánh mắt Phương Hành lập tức sáng lên, hỏi: "Cái gì?"
Bạch Thiên Trượng thản nhiên đáp: "Chiến tu!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook