Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 79: Trên núi tu luyện, dưới núi tu hành

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Cả hàn đàm sôi trào lên, nhiệt độ cao đến mức dọa người, cảnh tượng này vừa quỷ dị vừa kinh khủng, Phương Hành quả thực giống như đang ngồi trong một nồi nước sôi bị luộc lên, nhưng hắn vẫn ngồi xếp bằng ở trong hồ, tựa như hoàn toàn không cảm thấy nhiệt lực trong nước hồ. Đó là bởi vì, nước hồ vốn bị nhiệt lực từ trên người hắn tản ra đốt tới sôi trào, nhiệt lực trong cơ thể của hắn càng kinh người hơn.

Nước hồ nhiệt độ càng ngày càng cao, sự sôi trào cũng càng ngày càng lợi hại, từng đạo khói trắng bay thẳng lên chân trời. Trong hàn đàm, đã hoàn toàn nhìn không thấy bóng người, chỉ có từng làn khói trắng bốc hơi bay lên.

Qua rất lâu, trong hàn đàm bỗng nhiên truyền ra một tiếng hét, âm thanh như long ngâm, chấn vang cả sơn cốc. Cùng với tiếng long ngâm vang lên, nhiệt độ trong hàn đàm bắt đầu chậm rãi giảm xuống. Phương Hành đã hoàn thành lần tôi luyện này, chậm rãi thu công. Hàn đàm sôi trào cũng dần êm đềm trở lại, nước suối lạnh lẽo lần nữa dâng lên từ dưới đáy hàn tuyền, khiến cho nhiệt độ hàn đàm giảm dần.

"Thành công rồi, lần tự mình tôi thể thứ bảy đã thành công, chứng tỏ ta đã có thể khống chế loại pháp môn tôi thể này..."

Phương Hành mở mắt, tinh quang trong hai mắt lập tức bắn ra bốn phía, một hồi lâu sau mới dần dần thu lại.

"Có vẻ ngươi đã tu luyện Thanh Viêm Đoán Chân Quyết khá thành công..."

Một giọng nói chợt vang lên phía sau, Phương Hành sợ quá kêu toáng lên, xoay người qua thì thấy đó là người tóc trắng Bạch Thiên Trượng. Đôi giày trắng không vương bụi trần của hắn nhẹ nhàng đạp lên trên nước hồ, chậm rãi lên xuống theo dòng nước gợn, thân hình bay bay tựa như tiên.

"Người bước đi có chút tiếng động được không không?"

Phương Hành bất mãn, oán giận: "Sớm muộn gì cũng có ngày ta bị người dọa chết!"

Bạch Thiên Trượng thản nhiên đáp: "Bị dọa sợ chứng tỏ tâm trí ngươi không kiên định... Hơn nữa, ta bay tới đây nên đương nhiên là không có âm thanh!"

Phương Hành bĩu môi: "Khoe khoang à? Dẫn Lực Thuật thôi mà, ta cũng biết!"

Dẫn Lực Thuật chính là tên gọi khác của Cầm Long Khống Hạc Công, bởi vì trong giang hồ pháp quyết này là tuyệt học thần bí trong truyền thuyết. Khi các đệ tử ngoại môn mới từ hồng trần bước vào tiên môn, bọn họ đều gọi nó như vậy, song tiến vào nội môn rồi, nhãn quang của mọi người thay đổi nên không ai cảm thấy thuật này cao thâm nữa, vì vậy bọn họ đều chuyển sang gọi nó là Dẫn Lực Thuật, mặc dù chỉ là cách gọi nhưng lại đại diện cho sự thay đổi trong tâm thái.

Bạch Thiên Trượng không để ý tới việc Phương Hành mạnh miệng, đã thành quen rồi nên chỉ nhàn nhạt nói: "Nếu nắm giữ pháp thuật này, chứng tỏ nửa năm qua ngươi ở chỗ này của ta không hề uổng phí, sau này nhớ thường xuyên dùng Tam Muội Chân Hỏa tôi thân, linh lực của ngươi sẽ thuần khiết hơn người khác nhiều. Cho dù là cùng một loại pháp thuật, khi ngươi thi triển ra, uy lực cũng sẽ mạnh hơn so với người khác, vậy là có cơ sở làm chiến tu rồi!"

Phương Hành cười hì hì một tiếng, đắc ý nói: "Đó là chuyện đương nhiên, ta có thể trở về nội môn rồi nhỉ?"

Một tháng vừa qua, hắn luôn bị Bạch Thiên Trượng giữ lại trên ngọn núi này, tu luyện Thanh Viêm Đoán Chân Quyết một cách khô khan, lúc mệt nhọc sẽ ngủ trong một căn phòng bên ngoài động phủ, đói thì ăn linh quả ngoài động phủ của Bạch Thiên Trượng, hoặc là cầm đan dược trong động phủ Bạch Thiên Trượng ăn như ăn kẹo. Một tháng không biết vị thịt mồm miệng nhạt nhẽo, hắn đã muốn rời khỏi nơi này, đi kiếm một bữa cơm no đủ từ lâu.

Nhưng không ngờ, Bạch Thiên Trượng nghe xong lời của hắn, khẽ mỉm cười, nói: "Ai bảo ngươi có thể trở về nội môn rồi?"

Phương Hành ngẩn ngơ: "Vậy ta?"

Bạch Thiên Trượng nói: "Theo ta xuống núi đi!"

Phương Hành cả kinh nói: "Ta sắp phải xuống núi rồi à?"

Đệ tử Thanh Vân Tông thông thường chỉ khi tu hành gặp phải nút thắt, hoặc là lĩnh phù chiếu đi ra ngoài làm nhiệm vụ, hoặc là bị tước đoạt thân phận đệ tử, trục xuất khỏi sơn môn, nếu không sẽ không đi ra ngoài. Vì vậy Phương Hành không thể hiểu được ý của Bạch Thiên Trượng.

Bạch Thiên Trượng thấy hắn nghi ngờ, lạnh nhạt giải thích một câu: "Xuống núi tu hành!"

Phương Hành gãi gãi đầu, hỏi: "Trên núi không thể tu hành sao?"

Bạch Thiên Trượng đáp: "Trên núi chỉ có thể tu luyện, trần thế mới tu hành, muốn làm chiến tu, ngươi phải đi theo ta một lần này!"

**

"Muốn trở thành một chiến tu hợp lệ, chứ không phải cái loại chiến tu phế vật bất đắc dĩ mới lựa chọn con đường chiến tu, sẽ phải có được ba điều kiện: một là phương pháp tôi thể cao minh, hai là tài nguyên tu hành đầy đủ, ba là công quyết chiến đấu cao minh. Bây giờ ngươi có thể dùng Tam Muội Chân Hỏa để tôi thể, coi như là phù hợp điều thứ nhất nhưng hai cái phía sau lại hoàn toàn không có..."

Một đóa thanh vân chở Phương Hành bay ra khỏi Thanh Vân Tông, trên mây, Bạch Thiên Trượng sắc mặt lạnh tanh, ôn tồn lên tiếng.

"Vậy làm sao bây giờ? Người dạy ta sao?"

Phương Hành ngồi xếp bằng ở trên mây, khuôn mặt mong đợi.

Bạch Thiên Trượng cười khẽ, đáp: "Ta chuẩn bị cho ngươi một phương pháp tốt nhất, bảo đảm ngươi sẽ trở thành chiến tu hợp lệ!"

Phương Hành ngẩn ra, cõi lòng tràn đầy mong chờ: "Phương pháp gì?"

Bạch Thiên Trượng đáp: "Ngươi nhìn dưới mây đi!"

Phương Hành thò đầu nhìn xuống dưới, ánh mắt xuyên qua từng tầng mây, nhìn thấy phía dưới chính là một mặt hồ lớn sóng nước lăn tăn, gió mát ập vào mặt, mênh mông vô bờ. Còn chưa đợi hắn đặt câu hỏi, đột nhiên mông cảm giác như bị đá một cú, hắn hú lên quái dị ngã từ trên mây xuống, người còn lơ lửng giữa không trung đã bắt đầu chửi ầm lên: "Bạch Phát Quái đáng chết ngàn lần, dám ám toán tiểu gia..."

Bạch Thiên Trượng ngồi trên đám mây, cười khổ sờ sờ mũi, lẩm bẩm: "Bạch Phát Quái, đây là ngoại hiệu ngươi đặt cho ta sao?"

Phương Hành rơi trong không trung, dốc hết sức thi triển Dẫn Lực Thuật, khống chế sức rơi, sau đó gọi phi kiếm ra đặt nó ở dưới chân mình, đứng lơ lửng ở giữa không trung. Thế nhưng vừa nhìn xung quanh, hắn lại thấy choáng váng, vùng hồ này thật sự không nhỏ, bản thân đang đứng ngay chính giữa hồ, muốn bay sang bờ thì ít nhất cũng phải bay qua khoảng cách gần trăm trượng, vượt xa cực hạn của hắn.

Muốn bay ngược trở về đám mây nhưng tên Bạch Thiên Trượng chết tiệt kia đã điều khiển cho thanh vân bay cao thêm mấy chục trượng, làm hắn với không tới.

"Trong hồ này có một con Thanh Xà từng bị sét đánh, có được đạo hạnh, tu luyện mấy chục năm, đã trở thành yêu thú ngũ giai, thường ngày phá huỷ thuyền bè, ăn thịt bách tính, được những kẻ ngu muội cung phụng, gọi là Thanh Long Vương. Trên thực tế, nó chỉ là một con xà yêu sắp hóa giao mà thôi, ngươi hãy vào trong hồ chém chết nó đi, đối với ngươi viên yêu đan đó là món bồi bổ không tệ!"

Giọng nói của Bạch Thiên Trượng chậm rãi truyền xuống.

"Đây chính là phương pháp tốt người chuẩn bị cho ta à?"

Phương Hành giận dữ, vận khí kêu to.

"Không sai!"

"Vậy người không thể nói trước với ta sao? Có cần phải một cước đá ta xuống không?"

"Ngươi ăn linh quả của ta, trộm linh đan của ta, còn cả ngày mắng sau lưng ta, thế mà không cho phép ta đá ngươi một cước à?"

Giọng nói của Bạch Thiên Trượng rất vô tội, Phương Hành nghe cũng đành im lặng.

"Người nói Thanh Xà tinh này là yêu thú ngũ giai hả?"

Phương Hành vẫn bay trên không trung, cố gắng vận khí, không chịu xuống hồ.

Bạch Thiên Trượng đáp: "Không sai, sợ rằng chỉ còn thiếu một chút là sẽ đạt đến cảnh giới yêu thú lục giai!"

Vẻ mặt Phương Hành hơi run rẩy, hắn kêu lên: "Ta mới Linh Động tứ trọng, người bảo ta đi chém nó hay cho ta đi nuôi béo nó?"

Bạch Thiên Trượng im lặng một hồi lâu, ngay lúc Phương Hành không nhịn được muốn chửi ầm lên, giọng nói mới lần nữa vang lên: "Nếu ngươi muốn tìm lý do cho việc bản thân không đánh lại nó, ngươi có thể tìm được cả ngàn cái, nhưng trong tương lai nếu gặp phải kẻ địch còn mạnh hơn ngươi còn mạnh hơn thì ngươi chỉ có một cái mạng thôi!”

Phương Hành ngạc nhiên, như có điều suy nghĩ.

Một đạo phù triện màu vàng nhạt từ trên mây bay xuống, Bạch Thiên Trượng nói: "Nếu địch không lại, ngươi có thể kích hoạt tấm phù này, nó có thể cứu ngươi!"

Phương Hành đang định đi tiếp, lời nói kế tiếp của Bạch Thiên Trượng lại làm cho hắn thay đổi sắc mặt: "Nhưng nếu ngươi sử dụng tấm phù này thì chứng tỏ ngươi cũng thường thôi, không cần đi theo ta tu hành nữa, trực tiếp quay về sơn môn đi!"

Biểu cảm của Phương Hành thay đổi, cuối cùng hắn nghiến răng, dứt khoát tung người nhảy xuống hồ.

Tấm phù triện kia lơ lửng trên không trung một hồi lâu, không biết bay về phía nào.

Phương Hành không mang theo tấm phù kia, bởi vì hắn hoàn toàn không có ý định dùng. Nếu là một loại rèn luyện, nếu Bạch Mao Quái cho là mình có khả năng thắng được Thanh Xà vậy thì mình chiến thôi!

"Tùm..."

Phương Hành nhảy vào trong hồ lớn, nước hồ mát mẻ, trong nháy mắt che lấp đỉnh đầu của hắn, bọt khí trong nước lục bục ở bên tai, Phương Hành cử động hai tay, ổn định cơ thể trong nước, sau đó nhìn khắp bốn phía nhưng lại thấy xung quanh toàn là màu xanh trong vắt. Tầm mắt bị nước hồ ngăn, mặc dù hiện tại theo tu vi tăng lên, so với trước kia nhãn lực cũng đã tinh hơn rất nhiều, song vẫn chỉ có thể nhìn xa trong tầm mười trượng trở lại.

Một vùng hồ lớn mịt mờ, đi đâu tìm kiếm Thanh Xà yêu đây?

Suy nghĩ một chút, trong lòng Phương Hành đã quyết, hắn rút ra đoản đao, rạch một nhát trên bàn tay, tia máu rỉ ra, theo nước hồ tản ra. Sau đó, Phương Hành tĩnh tâm ngưng khí, lẳng lặng đợi chờ trong hồ, cảm nhận xao động của thủy lưu xung quanh. Máu của người có tu vi có sức hấp dẫn lớn đối với yêu thú, chỉ cần Thanh Xà tinh ngửi thấy, nhất định sẽ bị dụ tới đây.

Đến đây đi!

Phương Hành âm thầm nghiến răng, ánh mắt hung ác mà kiên nghị.

Nếu là rèn luyện, có khổ có mệt mỏi có nguy hiểm hơn nữa, tiểu gia cũng chịu!

Ta muốn làm chiến tu, chiến tu mạnh nhất trên đời!

Trường sinh tiêu dao gì đó, du ngoạn vạn dặm gì đó, tiểu gia đều không cần!

Ân tượng duy nhất người tu hành để lại cho ta chính là một người một kiếm nhưng lại giết được cả bầy thổ phỉ.

Thứ ta muốn cũng là sức chiến đấu tuyệt thế vô song!

Ta phải báo thù cho chín thúc thúc…

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...