Lược Thiên Ký (Bản dịch)
-
Chương 80: Mười lão bà
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Xuống biển chiến giao long, vào núi bắt yêu hổ!
Ba năm qua, Phương Hành đi theo Bạch Thiên Trượng đi khắp ngũ hồ tứ hải, từ Bách Đoạn Sơn ở Sở tây tới Tiêu Dao Hải của Sở đông, từ Vạn Quỷ Lâm của Sở nam tới Man Hoang Mạc ở Sở bắc, một đóa thanh vân hai người, trừ yêu ngàn dặm chẳng quay đầu. Chiến đấu với thi ma nhiễm sát khí ở chiến trường cổ, chiến đấu cùng hung cầm thủ hộ linh dược ở linh dược quật, thậm chí hắn còn lên chiến trường, tác chiến với man binh hung ác tàn bạo!
Nhoáng cái đã ba năm, thời gian thấm thoát, Phương Hành đã biến thành một thiếu niên mười bốn tuổi, vóc người cao lên không ít, rất thon gầy, trên mặt vẫn mang theo nụ cười thản nhiên, có chút lười biếng, nhưng ánh mắt lại sáng ngời dị thường. Tóc của hắn đã trắng đi nhiều, đen trắng đan xen, buộc đại thành kiểu đuôi ngựa ở sau gáy. Có điều, tu vi của hắn vẫn là Linh Động tứ trọng, không hề tăng lên.
Việc này là do Bạch Thiên Trượng cố ý, hắn dạy Phương Hành dùng pháp môn Tam Muội Chân Hỏa tẩy luyện thân thể, tẩy luyện linh lực toàn thân trở nên thuần khiết vô cùng. Trong ba năm này, hắn tiêu hao vô số yêu đan và linh dược, nếu đổi thành người bình thường, bằng những tài nguyên ấy chỉ sợ sớm đã tăng tu vi lên tới Linh Động thất trọng rồi. Còn Phương Hành, lại dùng những thứ tài nguyên ấy để xây dựng nền tảng của mình cho thật kiên cố.
"Thập nhất thúc, tiếp theo chúng ta đi đâu?"
Lười biếng nằm ở trên thanh vân, Phương Hành gác hai tay ở sau gáy, bắt chéo hai chân, thờ ơ dửng tưng nói. Trong ba năm qua, hắn và Bạch Thiên Trượng đã sớm trở nên thân thiết. Cũng có thời gian hắn từng hận tên Bạch Mao Quái này, bởi vì hắn ném mình vào giữa một đám cương thi đang phát cuồng. Cũng từng cảm kích Bạch Thiên Trượng, bởi vì lão Bạch Mao ấy tỉ mỉ dùng linh dược trị thương cho mình, mười ngày mười đêm, tinh thần không một khắc buông lỏng. Khoảng thời gian ba năm qua khiến Phương Hành thừa nhận Bạch Thiên Trượng, gọi hắn một tiếng "Thập nhất thúc"!
Bạch Thiên Trượng cũng đã hỏi, vì sao là Thập nhất thúc?
Phương Hành chưa nói nhưng đã nghĩ trong lòng, mình đã có chín vị thúc thúc, người xếp tiếp theo chắc chắn sẽ là thứ mười rồi, nhưng mình là lão thập mà? Cho nên không có Thập thúc thúc, dứt khoát gọi một tiếng Thập nhất thúc vậy!
Nếu Bạch Thiên Trượng biết tiểu tử này đánh đồng mình với một hang ổ thổ phỉ, thậm chí xếp hạng còn ở phía dưới bầy thổ phỉ kia, không biết hắn sẽ để lộ biểu cảm gì. Nhưng mà Bạch Thiên Trượng cảm thấy lúc trước sau khi mình chữa thương liên tục suốt mười ngày cho Phương Hành, lúc tỉnh lại tiếng "Thập nhất thúc" hắn bật ra rất là thành khẩn nên cũng ngầm chấp nhận, dù sao so với việc bị gọi là Bạch Mao Quái vẫn tốt hơn nhiều.
Còn về phần tại sao Bạch Thiên Trượng đối với mình tốt như vậy? Có mục đích khác hay không, Phương Hành lười nghĩ tới. Theo hắn, đương nhiên là có mục đích khác, nếu không tại sao người khác lại tốt với mình như vậy? Có điều, Phương Hành cũng không ngại người khác lợi dụng mình, chỉ cần cho mình đầy đủ thù lao là tốt rồi.
Cho nên, cho dù đã sớm nghĩ đến việc Bạch Thiên Trượng bồi dưỡng mình như vậy là có mục đích khác, Phương Hành cũng không bận tâm, hắn chỉ điểm cho mình ba năm, nếu quả thật hắn cần mình giúp chút chuyện thì mình làm giúp cũng là phải phép thôi. Nếu như hắn muốn mình làm chuyện mà mình làm không được, cùng lắm nửa đường bỏ chạy là được.
Bạch Thiên Trượng ngưng thần đánh giá Phương Hành, một lúc lâu chẳng nói lời nào, ánh mắt phức tạp nhưng lại xen lẫn thưởng thức khó tả thành lời.
Qua rất lâu, hắn bỗng nhiên đưa một chiếc khuyên tai ngọc màu đen sang, chế tác tinh tế, có vẻ vật phi phàm, chỉ có điều dường như chiếc khuyên tai này đã bị phân hai nửa. Phương Hành liếc mắt nhìn sang, ngay lập tức giám định ra được đây chỉ là chiếc khuyên tai ngọc bình thường, tác dụng duy nhất là dẫn tụ linh khí đất trời vào bản thân, lúc tu luyện tốc độ sẽ nhanh hơn một chút.
"Ngươi cất tín vật này đi, đợi đến cơ hội chín muồi rồi thì đi thành thân!"
Bạch Thiên Trượng nói thản nhiên như không, Phương Hành lại nhảy cẫng lên, cả kinh kêu lên: "Thành thân á?"
Bạch Thiên Trượng thản nhiên đáp: "Không sai, chính là thành thân, tương lai dùng khuyên ngọc này làm tín vật, ngươi có thể cưới được chín đạo lữ như hoa như ngọc, thân phận tôn quý... Có lẽ là mười, ta cũng không nói chính xác được!"
Phương Hành ngơ ngác nhìn chiếc khuyên ngọc, nói: "Không phải là người phát điên rồi chứ?"
Bạch Thiên Trượng cười cười, nói: "Chuyện tốt như vậy cho ngươi, ngươi không muốn à?"
Phương Hành có chút xấu hổ, cười ha ha, nói: "Mười người... Hơi nhiều!"
Bạch Thiên Trượng cười nói: "Vậy thì giảm bớt vài người, chọn ai xinh đẹp thì giữ lại!"
Phương Hành cười ha ha một tiếng, đáp: "Thì ra lời đồn đại là thật, gặp được một người sư phụ, chẳng những bao dạy dỗ thần công, mà còn hỗ trợ làm mai nữa, mà thoáng chốc có liền mười người... Hời to rồi, nhưng mà mười lão bà đó của ta là người ở đâu?"
Bạch Thiên Trượng đáp: "Hiện tại không thể nói cho ngươi biết, ngươi chỉ cần giữ lại khuyên tai ngọc, thời cơ chín muồi sẽ biết thôi!"
Phương Hành hỏi: "Lúc nào là thời cơ chín muồi?"
Bạch Thiên Trượng nói: "Vào thời điểm ngươi tìm tới cửa bọn họ sẽ không giết ngươi, hoặc là khi ngươi có thể chạy thoát khỏi sự đuổi giết của bọn họ!"
Gương mặt Phương Hành lộ vẻ khó đỡ, hắn uể oải nói: "Thì ra là kẻ thủ của người, chẳng phải là muốn ta giúp ngươi báo thù à?"
Bạch Thiên Trượng thoải mái cười cười: "Không cần báo thù, cũng không cần giết người, chỉ để ý cưới lão bà của ngươi là được!"
Phương Hành trở tay cất khuyên tai ngọc vào: "Thôi đi, đến lúc đó ta đi xem bọn họ có xinh đẹp hay không rồi hãy tính tiếp..."
Bạch Thiên Trượng mỉm cười, không nói thêm gì nữa, ngón tay nhẹ nhàng chỉ lên, thanh vân tăng tốc bay về phía trước.
"Chúng ta sẽ đi đâu?"
Phương Hành có chút tò mò hỏi.
Bạch Thiên Trượng nhẹ nhàng thở dài, nói: "Ba năm đã trôi qua rồi, ngươi cũng nên trở lại quỹ đạo vốn có của mình!"
"Thanh Vân Tông sao?"
Ánh mắt Phương Hành lập tức sáng lên, lòng tràn đầy mong đợi.
Ba năm liền liên tục chém giết cọ sát, vào nam ra bắc, đã sớm khiến cho hắn vô cùng nhớ nhung cuộc sống thích ý ở Thanh Vân Tông.
Một đóa thanh vân, ba năm trước đây rời Thanh Vân Tông, không kinh động bất cứ kẻ nào. Ba năm sau, thanh vân lần nữa bay trở về Thanh Vân Tông, vẫn chưa kinh động đến ai.
Đáp xuống trước thạch lâm, Bạch Thiên Trượng khẽ thở dài một hơi, nói: "Sau này con đường tu hành khó khăn, phải cẩn thận!"
Phương Hành duỗi lưng một cái, cười nhìn về phía Bạch Thiên Trượng, nói: "Ta có cần gọi người một tiếng sư phụ hay không?"
Gương mặt dửng dưng của Bạch Thiên Trượng hơi ngẩn ra, hắn nhẹ giọng gật đầu nói: "Cũng được, quỳ xuống dập đầu đi!"
Phương Hành lập tức đen mặt: "Được đằng chân lân đằng đầu như vậy, ta chẳng cần người sư phụ này nữa!"
Nói đoạn, hắn xoay người rời đi, Bạch Thiên Trượng đứng sau lưng hắn phá lên cười, ba năm tiếp xúc, đương nhiên hắn hiểu rõ tính cách của Phương Hành. Có thể hỏi ra câu ấy tức là đã nhận bản thân hắn làm sư phụ rồi, chỉ là mình mở miệng trêu chọc như thế trong lòng Phương Hành sẽ không vui mà thôi. Thật ra đây cũng là hắn cố ý, hắn dạy Phương Hành ba năm, nhưng cũng không tính là sư phụ của Phương Hành.
"Dù sao ta cũng là muốn thông qua ngươi đạt được một vài mục đích, đây coi như là trao đổi đi..."
Bạch Thiên Trượng khẽ thở dài, xoay người đi về phía động phủ, cơ thể lại không tự chủ được loạng choạng một cái.
Trong cơ thể vang lên một tiếng vỡ vụn rõ nét, gương mặt biến sắc, hắn cười khổ nhìn về phía cơ thể của mình.
Dùng thần niệm nhìn vào trong có thể thấy được một viên kim đan trong thức hải, ánh sáng ảm đạm, bên trên xuất hiện một vết nứt rõ ràng, đang có linh lực kim sắc mơ hồ từ bên trong chảy ra, tản vào trong thiên địa.
"Kim đan vỡ nát, linh lực khô kiệt, đại nạn của ta đến sớm sao?"
Bạch Thiên Trượng khoanh chân ngồi ở trước động phủ, nhìn lên thiên không, bùi ngùi thở dài.
Khóe miệng hắn nhoẻn lên thành một nụ cười trấn an, thật ra hắn chưa nói cho Phương Hành, bản thân mình dựa định dạy hắn nhiều thêm mấy năm. Chẳng qua là ở trong mười ngày mười đêm kia, sau khi tiêu hao lượng lớn linh lực của bản thân để chữa thương cho Phương Hành, hắn đã cảm giác có chút lực bất tòng tâm rồi. Khi ấy, nếu bản thân không chữa thương cho hắn, thọ nguyên đại hạn ít nhất có thể kéo dài thêm mười năm nữa, nhưng hôm nay lại cảm giác còn chưa tới ba năm.
Nhưng mà Bạch Thiên Trượng không hề hối hận, bởi vì lúc ấy nếu hắn không làm như vậy, Phương Hành sẽ để lại nội thương.
Thời gian của bản thân không nhiều, không cách nào mượn Trảm Thủ Đồ Tam Muội Chân Hỏa, rèn ra một thanh thần kiếm hoàn mỹ, chém ngược khung thiên, vậy thì dốc hết toàn lực, đúc một phôi kiếm hoàn mỹ, sau đó đợi hắn tự tôi luyện thành hình, đảo loạn phong vân thôi!
"Ta dạy tất cả những thứ ngươi có thể học rồi, chuyện còn lại phải nhờ vào bản thân ngươi thôi!"
Bạch Thiên Trượng lẩm bẩm tự nói, qua sau một hồi lâu, hắn lấy ra một đạo phù triện, giơ tay ném lên bầu trời.
"Đùng..."
Phù triện nổ tung trên không trung, kim quang mãnh liệt tựa như một đám mây kim sắc trôi lơ lửng phía chân trời.
Bên trong Thanh Vân Tông, Tông chủ Trần Huyền Hoa, tứ đại truyền pháp trưởng lão, tất cả đều thấy được đạo phù kia, trong lòng đồng loạt chấn động: Bạch sư thúc có chuyện quan trọng dặn dò sao? Rồi sau đó, cho dù năm người họ đang bế quan, hay là đang giảng đạo cho đồ nhi trong môn, cũng đều đồng loạt bỏ việc đang làm xuống, cùng độn vào không trung, năm đạo quang hoa xẹt qua bầu trời Thanh Vân Tông, đi tới trong thạch lâm.
"Ta dạy hài tử kia ba năm, chỉ tiếc là hắn vẫn không thích hợp thừa kế truyền thừa của ta..."
Bạch Thiên Trượng quay lưng về phía năm người họ, khẽ thở dài một tiếng, nói.
Năm người Trần Huyền Hoa đưa mắt nhìn nhau, trong đôi mắt đều lộ ra vẻ tiếc nuối.
Thanh Vân Tông vẫn muốn mang truyền thừa của trưởng lão thần bí này để lại tông môn. Ba năm trước đây, Bạch Trưởng lão thu Phương Hành làm đồ nhi, bọn họ vốn nhẹ lòng hơn một chút, nghĩ rằng đã đạt được mục đích kia, thật không ngờ lại có kết quả như vậy.
"Ta dựa định bế tử quan, hoặc là dựa vào thọ nguyên còn sót lại của bản thân kết thành Nguyên Anh, tăng thọ nguyên lên gấp đôi, hoặc là tọa hóa!"
Bạch Thiên Trượng khẽ thở dài, nhất thời sắc mặt mọi người đều buồn rầu.
Chỉ có người cảm giác thọ nguyên sắp hết, tọa hóa sắp tới mới bế tử quan.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook