Lược Thiên Ký (Bản dịch)
Chương 81: Không dám nghe đạo

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Bế tử quan, bế tử quan, nhập quan sinh tử lưỡng trọng thiên.

Thông thường, những người không còn hy vọng đột phá mới bế tử quan, những mong có thể tham ngộ được đột phá chi đạo trong số thọ nguyên mình còn sót lại, lần nữa phá cảnh, gia tăng thọ nguyên. Song không có Phá Cảnh Đan, không có công quyết tương ứng, phá cảnh là chuyện gần như vô vọng, một trăm người bế tử quan, gần như cả một trăm người đều không bước ra thêm lần nữa, người phá cảnh xuất quan thành công chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết.

Dĩ nhiên, chuyện như bế tử quan cũng có một điểm tốt, chính là người ngoài không thể thăm dò được sinh tử của người bế quan, cũng có thể uy hiếp khiến kẻ địch không dám hành động thiếu suy nghĩ, đây cũng được xem là chuyện cuối cùng mà một người tu sĩ làm giúp cho tông môn.

Trên thực tế, rất nhiều người đều cho rằng, Thái Thượng trưởng lão Thanh Vân Tông Vũ Hạc chân nhân đã sớm tọa hóa, chỉ có điều chính bởi vì tám năm trước Vũ Hạc chân nhân đã bế tử quan, không cách nào nghe ngóng biết được sinh tử, cho nên mọi người chỉ có thể coi là ông ấy còn sống. Đối với tu sĩ, đây cũng là một cách qua đời, bọn họ sẽ bị người khác dần dần quên lãng, chứ không phải bái tế khắp nơi như chốn phàm tục.

Loại tử quan này, bình thường sẽ có thời hạn khoảng trăm năm.

Trong vòng trăm năm, nếu người bế tử quan không xuất quan, Tông chủ sẽ yên lặng thêm một lò hương khói cho người đó ở tổ linh đường, có điều đến lúc này, tiểu bối đệ tử trong môn thường đã quên mất người bế quan là ai.

"Bạch sư thúc gọi bọn ta tới đây dụng ý là..."

Trần Huyền Hoa trầm ngâm nói.

Bạch Thiên Trượng cười cười, nói: "Đương nhiên là nói ra chút tâm quyết tu hành của ta, lưu lại một môn truyền thừa cho Thanh Vân Tông rồi!"

Đám người Trần Huyền Hoa nghe vậy nhất thời ngẩn ra, vẻ mặt mừng rỡ, đồng loạt bái lạy: "Xin nghe sư thúc dạy bảo!"

Bạch Thiên Trượng khẽ thở dài, từ từ niệm tụng: "Phá Diệt Thần Cơ Quyết, đoạt người chi vận, hóa thiên chi công, hành địa chi pháp, ngộ..."

Giọng nói của hắn rất bình thản, nhưng vào trong tai đám người Trần Huyền Hoa lại như tiếng sấm.

"Bịt tai vào!"

Gương mặt Trần Huyền Hoa đại biến, ông ta thình lình quát lên một tiếng, cắt ngang lời của Bạch Thiên Trượng.

Tứ đại truyền pháp trưởng lão cũng đều biến sắc, thật sự làm theo lời Trần Huyền Hoa, đồng loạt bịt lỗ tai lại, nháy mắt bay lùi ra, ước chừng bay được mười dặm, lúc này mới đứng trên không trung, sắc mặt hoảng sợ nhìn Bạch Thiên Trượng.

Bạch Thiên Trượng ngậm miệng không nói, ngồi yên tại chỗ có vẻ hơi bất đắc dĩ.

Đôi môi Trần Huyền Hoa run rẩy, qua một hồi lâu, ông ta mới cười khổ nói: "Bạch sư thúc, năm trăm năm trước thúc giá lâm Thanh Vân Tông, bắt đầu từ Tông chủ đời trước, không người nào không đối xử cung kính với thúc, chưa bao giờ có bất kỳ điều gì bất kính... Nhưng tại sao thúc lại muốn hại chúng ta chứ?”

Bạch Thiên Trượng khẽ thở dài, đáp: "Là các ngươi luôn muốn ta lưu lại truyền thừa, sao lại bảo là ta hại các ngươi?"

Trần Huyền Hoa thở dài: "Phá Diệt Thần Cơ Quyết, là... Là thần quyết truyền thừa của thế gia kia đúng không? Thanh Vân Tông chúng ta là tiểu môn tiểu phái, nào có can đảm lớn đến thế, dám thèm khát công quyết nhà bọn họ? Một khi tin tức truyền ra ngoài, e rằng sẽ lập tức rước đại họa diệt tông vào thân, truyền thừa thế này... Thanh Vân Tông chúng ta không giữ cũng được, cho dù muốn giữ lại... Cũng giữ không nổi..."

Bạch Thiên Trượng không nói gì, qua một hồi lâu, mới lên tiếng: "Đã như vậy thì thôi, trước đây ta từng xem Thanh Vân Tông Thanh Viêm Đoán Chân Quyết, có cải tiến một chút, sửa nó thành pháp quyết thượng giai, để pháp quyết này ại Thanh Vân Tông đi, coi như là chút bồi thường..."

Trần Huyền Hoa thở phào: "Nếu là như vậy thì đa tạ Bạch sư thúc!"

Dứt lời, ông ta liền gọi truyền pháp trưởng lão Đoán Chân Cốc đang nấp cách hơn mười dặm tới, suy nghĩ một chút, ông ta dứt khoát gọi cả ba trưởng lão khác tới, cùng nhau nghe Bạch Thiên Trượng truyền pháp. Nỗi lo lắng trong lòng vẫn chưa tiêu tan, không muốn người khác nghĩ là bản thân đã có được truyền thừa Phá Diệt Thần Cơ Quyết nên ông ta gọi những người khác tới đây, cùng nhau nghe pháp, cũng dễ bề chứng minh được sự trong sạch của mình...

Truyền pháp xong, Trần Huyền Hoa lại căng thẳng hỏi: "Bạch sư thúc, đệ tử tên là Phương Hành kia..."

Bạch Thiên Trượng lắc đầu, nói: "Ta vốn muốn sau khi giúp hắn củng cố nền tảng sẽ đích thân truyền công quyết nhưng không ngờ người này bất hảo, không nghe dạy bảo, học những thứ đứng đắn thì luôn ra sức khước từ, song nếu là những thứ bậy bạ không liên quan đến công quyết thì lại học cực nhanh. Bất đắc dĩ, ta không cách nào truyền thừa cho hắn, ba năm tâm huyết đổ sông đổ bể, Tông chủ, Thanh Vân Tông nếu có đệ tử kiệt xuất..."

Trần Huyền Hoa lấy làm kinh hãi, lúng túng cười nói: "Bọn họ cũng không có phúc, hay là thôi đi!"

Người thông minh cũng biết mình nên làm như thế nào, Trần Huyền Hoa có thể trở thành Tông chủ Thanh Vân Tông, tất nhiên không phải là người ngu. Nếu công quyết Bạch Thiên Trượng truyền lại là Huyền giai công pháp, hắn cầu cũng không được, sẽ học ngay.

Thậm chí, nếu Bạch Thiên Trượng truyền công quyết thần giai chẳng rõ gốc gác, ông ta cũng vẫn sẽ học, cho dù mạo hiểm có thể bị tiết lộ, làm Thanh Vân Tông gặp phải đại họa nguy hiểm cũng sẽ học, nhưng nếu là công quyết thần giai của gia tộc kia...

Không thể học, không thể học, học chính là họa!

Không những không thể học, thậm chí không thể nghe, muốn trốn tránh thật xa, nhắm mắt làm ngơ.

"Đã như vậy, hôm nay ta phải vào tử quan rồi, thương hải tang điền, chư vị đạo hữu, xin từ biệt tại đây..."

Bạch Thiên Trượng thở dài, tay áo chắp sau lưng, từ từ đi vào bên trong động.

"Sư thúc không cần bi quan như thế, đại đạo năm mươi, độn khứ là một trong số đó, sư thúc bế quan tĩnh ngộ, cuối cùng có cơ hội phá cảnh trọng sinh, thọ nguyên tăng lên, đến lúc đó vãn bối sẽ tập trung đệ tử khắp núi tới trước cung nghênh, chúc mừng cho sư thúc..."

Trần Huyền Hoa khom người, thành khẩn nói.

Bốn vị truyền pháp trưởng lão khác cũng cúi người cung tiễn Bạch Thiên Trượng nhập quan.

Cánh cửa động phủ ầm ầm rơi xuống, từ đó ngăn cách đất trời, tuy chỉ là một cánh cửa nhưng đồng nghĩa với việc khắp cửu thiên thập địa này chẳng còn cao nhân tóc trắng ấy nữa.

"Chưởng giáo sư huynh, chúng ta..."

Trưởng lão Tê Hà Cốc Thanh Điểu hỏi.

"Về Chủ Phong rồi nói!"

Trần Huyền Hoa dẫn đầu đáp mây, đi tới Chủ Phong Thanh Vân nơi mình ở, bốn vị truyền pháp trưởng lão cũng theo sau lưng ông ta.

"Như Cuồng sư đệ, đệ đi mang tiểu hài kia tới..."

Trần Huyền Hoa ngồi vào chỗ của mình, đỡ trán suy tư, sau một hồi lâu, nhẹ nhàng nói.

Lão giả tóc đen Thiết Như Cuồng, truyền pháp trưởng lão Đoán Chân Cốc, người đánh cờ cùng Bạch Thiên Trượng khi trước lĩnh mệnh mà đi.

Truyền pháp trưởng lão Tê Hà Cốc Thanh Điểu nói: "Chưởng giáo sư huynh, Bạch sư thúc sẽ không truyền Phá Diệt Thần Quyết cho hắn thật đấy chứ?"

Trần Huyền Hoa nói: "Hy vọng là không có, nếu không Thanh Vân Tông chúng ta không giữ hắn được!"

Thanh Điểu trưởng lão nhíu nhíu mày: "Chưởng giáo sư huynh, bản thân ta cảm thấy..."

Trần Huyền Hoa bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt đồng thời quét qua hai vị truyền pháp trưởng lão khác, nói: "Chư vị sư đệ, sư muội, các ngươi chớ cảm thấy ta làm việc cẩn thận quá. Thanh Vân Tông chúng ta ở vào tình thế hiểm, yên ổn qua ngày chính là phúc khí, nếu dã tâm quá lớn, bị cuốn vào sóng to gió lớn, erằng chết cũng không biết bản thân chết như thế nào, thế giới này... Quá rộng lớn..."

Thanh Điểu trưởng lão ngậm miệng lại, khẽ gật đầu một cái, lui sang một bên. Không bao lâu, Phương Hành được dẫn tới, đối mặt với mấy vị trưởng lão địa vị tối cao của Thanh Vân Tông cũng không sợ, ánh mắt ngó nghiêng mọi nơi.

"Hài tử, ngươi tới đây!"

Trần Huyền Hoa gọi hắn tới, hòa nhã nói: "Trong ba năm vừa qua, ngươi đi theo Bạch sư thúc học được cái gì?"

Phương Hành đảo con ngươi, đáp: "Học được rất nhiều thứ, ta chăm chỉ lắm!"

Trần Huyền Hoa hơi ngẩn ra, hỏi: "Ví dụ như?"

Phương Hành cười nói: "Trảm yêu trừ ma, hối hả ngược xuôi ba năm rồi, ta giết không dưới một trăm con yêu thú..."

Trần Huyền Hoa đờ đẫn, lại hỏi tiếp: "Bạch sư thúc không truyền pháp môn gì cho ngươi à?"

Phương Hành nói: "Có!"

Trần Huyền Hoa lập tức căng thằng, ba vị truyền pháp trưởng lão khác cũng trông sang, ánh mắt khẩn trương.

Trần Huyền Hoa vội hỏi tiếp: "Truyền cho ngươi pháp quyết gì?"

Phương Hành đáp: "Thanh Viêm Đoán Chân Quyết..."

Tất cả lập tức đưa mắt nhìn nhau, Trần Huyền Hoa hỏi: "Không có pháp môn khác sao?"

Phương Hành thành thật suy nghĩ một chút, nói: "Không có..."

Hắn nói không phải nói dối, trừ Thanh Viêm Đoán Chân Quyết ra, Bạch Thiên Trượng quả thật không truyền hắn bất kỳ pháp môn nào khác. Phương pháp tôi thể bằng Tam Muội Chân Hỏa lấy được từ bên trong huyền quan Trảm Thủ Đồ, không phải Bạch Thiên Trượng truyền thụ.

Trần Huyền Hoa suy nghĩ một chút, đưa bàn tay ra đặt ở đầu vai Phương Hành, trầm giọng nói: "Vận chuyển linh lực mạnh nhất!"

Phương Hành cũng không dám khinh thường, vận chuyển linh lực của bản thân, Trần Huyền Hoa cảm ứng sơ qua, sau đó thu tay về, gật đầu với những người khác, khẽ thở dài: "Ta đã từng thấy qua người của gia tộc kia, biết được Phá Diệt Thần Cơ Quyết tính chất đặc biệt, pháp quyết này hung bá tuyệt luân, hủy thiên diệt địa, có tu luyện hay không, thử một lần liền biết, đứa nhỏ này linh khí trầm ổn yên tĩnh, không hề giả!"

Mấy vị truyền pháp trưởng lão khác cũng thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt có chút buông lỏng, nhưng cũng có chút tiếc nuối.

Phương Hành nhìn bọn hăọ bằng ánh mắt thản nhiên, cũng không lo lắng là ông ta sẽ phát hiện ra cái gì.

"Ngươi hãy lui ra đi!"

Trần Huyền Hoa để cho Thiết Như Cuồng đưa Phương Hành đi, bản thân thì thở thật dài.

Thanh Điểu trưởng lão hỏi: "Chưởng giáo sư huynh, hài tử này xử lý như thế nào?"

Trần Huyền Hoa cúi đầu suy tư một hồi lâu, liền nói: "Mặc kệ đi, dù sao Bạch sư thúc thúc cũng mới vừa bế quan, đừng quấy rầy lão nhân gia ấy. Mọi chuyện chúng ta nghe được hôm nay, cùng với những thứ chúng ta đoán được, tất cả đều không được tiết lộ một chữ, nếu không môn quy nghiêm trị... Tiêu trưởng lão, chuyện này do đệ giám sát, nếu có người làm trái với lời ta nói hôm nay thì không cần nói đến sư huynh đệ tình thân nữa!"

"Vâng!"

Một trưởng lão người mặc ma y khô gầy trầm giọng trả lời, gương mặt không chút cảm xúc, chính là truyền pháp trưởng lão Sơn Hà Cốc Tiêu Sơn Hà.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...