Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
Chapter 1: Năm 2007 tôi bị bà ngoại hạ Kim Tàm Cổ 1

Sẵn sàng

Tôi sinh ngày 20 tháng 8 năm 1986, hôm đó trùng hợp lại đúng vào ngày rằm tháng Bảy âm lịch.

Trung Quốc có bốn ngày Tết Quỷ, lần lượt là mùng 3 tháng 3, Tết Thanh Minh, rằm tháng 7 và mùng 1 tháng 10. Thanh Minh và mùng 1 tháng 10 đều là dịp tảo mộ tế tổ, bày tỏ "lòng kính trọng nhớ về người xưa" đối với tổ tiên, người thân, là ngày lễ để cúng bái và gửi gắm nỗi bi ai. Mùng 3 tháng 3 thịnh hành ở vùng Giang Hoài, Giang Nam, truyền thuyết kể rằng ngày này sẽ có quỷ hồn xuất hiện. Thế nhưng rằm tháng 7 (có nơi là 14 tháng 7), lục đạo mở ra, quỷ môn quan mở rộng, cô hồn dã quỷ đi lại khắp nơi, là ngày âm khí thịnh nhất.

Đương nhiên, đây đều là truyền thuyết dân gian, không nhất định phải tin. Nhưng ngày này vừa là Tết Quỷ trong dân gian, vừa là Tết Trung Nguyên của Đạo gia, lại cũng là lễ Vu Lan bồn của Phật giáo, nói về tính đặc thù của nó thì cũng có đạo lý nhất định.

Tôi đi học sớm, tốt nghiệp cấp ba mới mười sáu tuổi, nhỏ hơn độ tuổi trung bình của bạn học từ một đến hai tuổi. Đây không phải do tôi thông minh sớm, mà là vì trường tiểu học ở vùng sâu vùng xa ít học sinh, nên cũng không quá để ý đến độ tuổi nhập học. Điều này dẫn đến việc lúc thi đại học tôi vẫn còn ngây ngô mờ mịt, kết quả là thi trượt, sớm phải bước chân vào xã hội.

Tôi ra ngoài làm thuê từ năm 2002, người ở bên ngoài cũng như bèo tấm, trôi dạt khắp nơi. Trong 7 năm đó tôi đã đi qua rất nhiều nơi: Nghĩa Ô ở Chiết Giang; Phật Sơn, Trung Sơn, Đông Quan, Chu Hải, Thâm Quyến ở Quảng Đông tôi đều từng ở qua. Tôi từng làm công nhân nhà máy, tổ trưởng, phó quản lý, từng bày sạp vỉa hè bán trái cây, làm đầu bếp tiệm pizza kiểu Tây, cũng từng làm thợ cốt thép ở công trường một thời gian, làm nhân viên kinh doanh bảo hiểm, bán đồ nội thất... Năm 2005 còn bị đồng hương lừa đến Hợp Phì làm đa cấp hết một tháng.

Lúc tôi nghèo nhất, ba ngày chỉ ăn hai cái màn thầu; lúc sang nhất thì có hai căn nhà ở nội thành Đông Quan, có một chiếc xe hơi con.

Người quanh năm suốt tháng ở một chỗ, trong một cái vòng tròn nhỏ hẹp thì không có câu chuyện gì để kể, nhưng một người lăn lộn phiêu bạt nơi đất khách quê người lâu năm, từng chứng kiến đủ thói đời ấm lạnh, thì lại có rất nhiều chuyện: Ví dụ như những cuộc gặp gỡ ái tình mà quần chúng thích nghe ngóng, ví dụ như mặt tối của xã hội, hay đủ loại kỳ nhân dị sự, ví dụ như... "thành phố tình dục" Đông Quan.

Trong đó có rất nhiều chuyện đáng để kể, nhưng tôi vẫn phải kể về sự kiện là bước ngoặt của đời mình trước đã.

Cuối tháng 8 năm 2007, bà ngoại tôi bị bệnh nặng.

Lúc đó tôi đang hùn vốn mở cửa hàng đồ trang sức với người ta ở Đông Quan, nhận được tin liền lập tức về quê.

Khi ấy tôi đã có xe riêng, là một chiếc Passat màu xanh lam. Nhưng vì không rành đường sá, nên tôi chuyển sang đi xe khách giường nằm đường dài chạy thẳng về huyện lỵ quê mình. Lúc đó tôi không ngờ rằng, mình sẽ bước lên một con đường đời hoàn toàn khác biệt so với trước kia.

Quê tôi nằm ở vùng Tây Nam, khu vực dân tộc thiểu số, phía Đông giáp Tương Tây, là cửa ngõ của Thập Vạn Đại Sơn.

Nhắc đến Tương Tây, có người sẽ nghĩ đến Phượng Hoàng Cổ Trấn trong tác phẩm Biên Thành của Thẩm Tùng Văn, có người sẽ nghĩ đến Hoài Hóa - thành phố giao thông nối liền Nam Bắc, đương nhiên, cũng có người sẽ nghĩ đến Tương Tây cản thi (dẫn xác chết), cổ độc và thổ phỉ.

Xét về mặt địa lý, nơi chúng tôi ở thật ra cũng được coi là một phần nằm trong vòng bức xạ văn hóa, phong tục của Tương Tây.

Ví dụ như thổ phỉ, các đồng chí từng xem qua phim Tương Tây Tiễu Phỉ Ký có lẽ có thể hình dung ra nơi đó của chúng tôi: Rừng thiêng, nước độc và điêu dân. Tất nhiên, chủ yếu là do núi cao đường hiểm, giao thông trắc trở, lại thêm đất chật người đông, nghèo quá mà ra. Trước giải phóng, rất nhiều sơn dân ở chỗ chúng tôi ban ngày cầm cuốc liềm ra đồng chăm lo đất đai gia súc, tối đến mài dao sáng loáng rồi đi chặn đường cướp bóc.

Bình thường họ là những nông dân chân lấm tay bùn, cậy miệng ba gậy cũng không đánh ra một cái rắm, nhưng khi đi cướp lại là tiểu quỷ của Diêm La Vương.

Đây là một cái nghề, cũng là một thói quen.

Lại nói về cổ độc, có người bảo đây là phong kiến mê tín. Thôi được, cứ cho là phong kiến mê tín đi, bởi vì trước năm hai mươi hai tuổi, tôi cũng giống như bao người được hưởng nền giáo dục hiện đại khác, là một người theo chủ nghĩa duy vật, không cho rằng trên thế giới này tồn tại những thứ lộn xộn, kỳ quái như quỷ hồn, cương thi.

Mặc dù, quê hương tôi có rất nhiều truyền thuyết về những thứ này; mặc dù, bà ngoại tôi chính là một người nuôi cổ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...