Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
Chapter 2: Năm 2007 tôi bị bà ngoại hạ Kim Tàm Cổ 2

Sẵn sàng

Ở Trung Quốc cũ, đặc biệt là tại những nơi hẻo lánh, có rất nhiều người không được đi học, những kẻ nắm giữ và truyền bá tri thức thường là nhân sĩ tôn giáo, ví dụ như Đạo giáo, Phật giáo, Tát Mãn giáo (Shaman)... cùng rất nhiều tôn giáo nguyên thủy của các dân tộc thiểu số, và những người này chính là người truyền đạo —— bà ngoại tôi là Thần bà của trại người Miêu.

Trong vu thuật Miêu Cương kết hợp rất nhiều nội dung của ảo thuật, Trung y, vu y, có những chỗ đáng học hỏi, cũng có những chỗ khiến người ta không thể tin nổi. Điều bị người đời chê trách nhất chính là uống nước bùa —— dùng máu gà, chu sa, nước cơm và những thứ linh tinh khác trộn thành mực, vẽ lung tung lên một loại giấy vàng đặc chế, cuối cùng đốt đi, lấy tro còn lại hòa với nước để uống.

Trong ấn tượng của tôi, bà ngoại là một bà lão gầy gò, ít nói cười, mũi khoằm như mũi ưng, miệng móm mém không còn răng, mặt bị lệch một bên. Bà đã hơn tám mươi tuổi, sống cả đời trong trại Miêu, chuyên xem hương (một kiểu bói toán), chữa bệnh, đuổi quỷ và xem phong thủy cho người ta, bà con mười dặm tám hướng vẫn vô cùng kính trọng bà.

Mẹ bảo tôi bà ngoại bị ung thư, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối, chắc là không chữa được nữa.

Lúc xe giường nằm đến huyện lỵ thì đã là 7 giờ tối, huyện nhỏ hẻo lánh không có xe buýt, ngày thường xe khách chạy tuyến trấn trên và huyện lỵ chuyến muộn nhất là 5 giờ rưỡi chiều. Tôi nóng lòng như lửa đốt tìm một chiếc taxi rách nát, trả giá với tài xế, cuối cùng hai tiếng sau cũng về đến cái trấn nơi nhà tôi ở.

Không ai đón tôi, tôi tự mình về nhà. Lần trước về nhà là đầu năm 2005, tôi vừa trốn khỏi ổ đa cấp ở Hợp Phì, chớp mắt cái đã hai năm trôi qua. Mà tôi cũng từ hai bàn tay trắng khi ấy, giờ đã có chút của ăn của để.

Mẹ nhận lấy hành lý của tôi, bảo rằng bà ngoại không ở đây, đã về Đôn Trại rồi.

Bà nói bà chết cũng phải chết ở Đôn Trại, mảnh đất bà đã sống tám mươi sáu năm, nước giếng ở đó ngọt, lúa ở đó thơm, ngay cả trong gió cũng có mùi hoa cải dầu.

Mẹ tôi có hai cô em gái, một cậu em trai, bà là chị cả. Ông ngoại tôi mất sớm, đi từ hồi "phá tứ cựu". Bà ngoại không giỏi quán xuyến việc nhà cho lắm, cho nên là trưởng nữ, mẹ tôi luôn phải vất vả hơn một chút. Sau này hai dì lần lượt lấy chồng, cậu út cũng trưởng thành, mẹ tôi mới cùng cha chuyển lên trấn trên, buôn bán nhỏ.

Mấy năm trước cậu út đi đào vàng phát tài, đã chuyển lên thành phố.

Bà ngoại không chịu đi, cứ sống một mình trong cái bản người Miêu tên là Đôn Trại ấy. Tinh thần bà xưa nay vẫn tốt, lại có người trong thôn giúp đỡ chăm sóc, nên cũng không phải lo lắng. Không ngờ lúc này lại đổ bệnh, lại còn là ung thư dạ dày, đây là bệnh nan y.

Sáng sớm hôm sau tôi cùng mẹ đi Đôn Trại.

Nơi đây trước kia là đường bùn lầy, nhưng năm 2004 đã thông xe, tôi bao một chiếc xe van đi vào. Dọc đường xóc nảy không cần phải nói, đi hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng chúng tôi cũng đến Đôn Trại. Chưa vào đến trại, tôi đã nhìn thấy cây hòe già khổng lồ, lầu trống, sân phơi thóc và đạo tràng từ đường ở cuối trại.

Tôi xách theo ít quà cáp, đi theo mẹ vào trong trại. Đường là đường đất, thời tiết hanh khô bụi bay mù mịt, liên tục có người chào hỏi mẹ tôi, mẹ tôi âu sầu đáp lại, lòng nặng trĩu tâm sự.

Tôi gặp lại bà ngoại, lúc đó sinh mệnh của bà đã đi vào những giây phút cuối cùng.

Trong nhà cũ tụ tập rất nhiều người, ngoại trừ dì út ở xa tận Karamay (Tân Cương), thì phần lớn họ hàng đều đã về. Tôi gặp dì hai, cậu út và mấy anh chị em họ, còn cả những người khác nữa. Bà ngoại nằm ở phòng ngủ khuất nắng, lúc tôi đi vào, ngửi thấy một mùi ẩm mốc. Lòng tôi chua xót, bà ngoại là người ưa sạch sẽ, nhưng bà dù sao cũng già rồi.

Mẹ nói: "Mẹ, Lục Tả về thăm mẹ đây!"

Trong ổ chăn ố vàng là một bà cụ như ngọn đèn trước gió, tóc trắng như tuyết, da dẻ như vỏ cây tùng lâu năm, mặt đầy đốm đồi mồi đen vàng, hai mắt vô thần, khóe miệng méo xệch còn vương chút nước dãi, thần trí hoàn toàn không tỉnh táo. Đây chính là bà ngoại tôi, một người già đang cận kề cái chết.

Tôi nắm lấy bàn tay như chân gà của bà, bà chẳng có chút phản ứng nào, một lúc sau, liếc tôi một cái rồi lại ngủ thiếp đi.

Mẹ nói với tôi: "Đã không còn nhận ra người nữa rồi." Bà lắc đầu, thở dài.

Tôi ở Đôn Trại hai ngày, bà ngoại vẫn luôn trong trạng thái mơ màng, chưa từng tỉnh lại. Mấy người họ hàng đang bàn bạc xem có nên đưa bà ngoại lên bệnh viện thành phố chữa trị hay không, nhưng mãi không thống nhất được ý kiến. Cậu út tôi bảo hay là tôn trọng ý kiến của bà đi, đừng gia rầy qua lại nữa —— điều kiện nhà cậu ấy không tốt, trước đó đã tốn rất nhiều tiền thuốc thang cho bà rồi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...