Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
Chapter 3: Năm 2007 tôi bị bà ngoại hạ Kim Tàm Cổ 3

Sẵn sàng

Đúng lúc này, một người chị dâu họ đang chăm sóc bà ngoại chạy ra nhà chính bảo rằng, bà ngoại tỉnh rồi, gọi chúng tôi vào.

"Cháu là Lục Tả?" Bà ngoại mắt mờ nằm trên giường nhìn tôi. Tôi gật đầu, bà lại hỏi: "Cháu sinh lúc nào?" Mẹ tôi xen vào nói: "A Tả sinh năm 86, hai mươi mốt tuổi rồi." Bà ngoại khó nhọc lắc đầu, lại hỏi: "Sinh lúc nào... ngày tháng."

"Ngày 20 tháng 8, rằm tháng 7 âm lịch." Tôi nói.

Đột nhiên, mắt bà ngoại sáng bừng lên, tiếp đó bà ho khan dữ dội, trong ngực dường như có đờm, tôi giúp bà vỗ lưng, vài phút sau cuối cùng cũng khạc ra được một ngụm đờm đen đặc. Sau đó bà ngẩng đầu lên nói: "Sư công, cuối cùng ngài cũng đến rồi."

Tinh thần bà ngoại đột nhiên tốt lên rất nhiều, bà thế mà lại có thể xuống giường. Bà chỉ huy cậu út ra một bãi đất trống sau nhà đào lên một cái hũ sành nhỏ, miệng hũ bịt bằng loại giấy dầu dày ngày trước hay dùng làm ô che mưa. Cùng được đào lên với cái hũ còn có một chiếc hộp gỗ, bên trong là một cuốn sách đóng dây dày cộp, trang giấy đã ngả vàng.

Bà ngoại đẩy cô con gái đang dìu mình ra, run rẩy đi tới trước cái bàn trà thấp đang đặt hũ sành. Bà lầm rầm tiếng tiếng Miêu, tay quơ quào run rẩy giữa không trung. Bộ dạng đó kéo dài khoảng mười phút, sau đó, bà mạnh mẽ giật phăng lớp giấy dầu.

Bên trong đen ngòm, một lát sau, bò ra một con tằm vàng óng.

Con tằm này béo múp, núng nính thịt, to cỡ ngón tay cái người lớn, mắt đã thoái hóa thành chấm đen, trên cái thân thể béo tốt có mấy chục cái chân, hai đôi cánh mềm như giấy áp sát bên trên. Tôi nhìn chằm chằm vào chấm đen trên đầu nó, chẳng thấy chút dễ thương béo tròn nào, mà chỉ cảm thấy trên đó toát ra thứ ánh sáng quỷ dị.

Bà ngoại vẫn đang niệm những tiếng Miêu hàm hồ, ùng ục trong họng, tôi chưa từng học qua nên nghe không hiểu.

Đột nhiên, ngón tay bà chỉ vào tôi.

Con tằm hóa thành một sợi chỉ vàng, trong tiếng kinh hô của những người bên cạnh, lao thẳng vào miệng tôi.

Cổ họng tôi lạnh toát, cảm giác có một thứ gì đó trôi tuột theo thực quản xuống dạ dày.

Sau đó một mùi tanh tưởi nồng nặc cuộn trào trong thực quản, tôi lập tức cảm thấy khó thở, phảng phất như lá phổi đã bị tằm ăn mất, trong tim dường như thiếu đi một mảnh, mà trong cơ thể lại mọc thêm một cơ quan. Theo mùi tanh tưởi cuộn lên, cảm giác buồn nôn ngập trời kéo căng mọi suy nghĩ của tôi, chẳng hiểu sao tôi thấy da đầu tê rần, rồi ngất lịm đi.

Bà ngoại mất rồi, vào ngày hôm sau khi bà tỉnh lại.

Bà ra đi rất thanh thản. Trước khi đi bà nắm tay tôi dặn dò rất nhiều thứ, bà bảo thứ cho tôi ăn hôm qua gọi là Kim Tàm Cổ, là vua của các loài cổ, có thể kéo dài tuổi thọ, còn có thể cường thân kiện thể, và rất nhiều công dụng khác, nhưng vì ở trong hộp cổ quá lâu nên đã có độc, vào mùng một và ngày rằm hàng tháng, lúc mười hai giờ đêm, độc tố phát tác, sẽ xuất hiện cơn đau thấu tim gan. Muốn giải độc, chỉ có tìm "Cỏ mũ của Ải Loa Tử" (nấm mũ người lùn) để ăn.

Bà ngoại còn bảo tôi, con Kim Tàm Cổ này là đồ sống, nếu trong vòng một năm tôi không thu phục được nó thì chắc chắn phải chết —— "Nếu cháu không có cái mạng hưởng thụ Kim Tàm Cổ, thì xuống dưới này làm bạn với bà." Ngoại trừ Kim Tàm Cổ, bà ngoại còn để lại cho tôi một cuốn sách rách chép tay có tên Trấn Áp Sơn Loan Thập Nhị Pháp Môn.

Cuốn Trấn Áp Sơn Loan Thập Nhị Pháp Môn gồm mười hai phần: Đàn trám (lập đàn cúng tế), Bố đạo (truyền đạo), Vu y (chữa bệnh bằng phép), Dục cổ (nuôi cổ), Phù lục (bùa chú), Cấm chú, Chiêm bốc (bói toán), Kỳ vũ (cầu mưa), Viên mộng (giải mộng), Khu dịch (trừ dịch bệnh), Tự thần (thờ thần) và Cố thể (củng cố thân thể). Cả cuốn sách được chép bằng chữ phồn thể, ở giữa xen kẽ rất nhiều ghi chép ngoáy tít mù, hình vẽ và những kinh nghiệm tâm đắc, độ dày chừng nửa ngón tay, ở những trang cuối còn ghi lại một số chuyện mắt thấy tai nghe và cảm nghĩ linh tinh.

Do là chữ phồn thể, lại là chép tay, văn phong nửa cổ nửa kim, hơn nữa còn thiếu trang rách nát, nên đọc vô cùng tốn sức.

Lúc lo hậu sự cho bà ngoại, mẹ tôi lo lắng sốt sắng, còn tôi lại chẳng để tâm lắm đến mấy thứ này. Ngoại trừ những lúc rảnh rỗi buồn chán lôi cuốn sách dày cộp kia ra xem, thì việc tang ma bận tối tăm mặt mũi khiến tôi gần như quên béng mất chuyện nuốt sống con sâu. Ngày thứ ba sau khi lo xong tang lễ, tôi thu dọn hành lý chuẩn bị quay lại Đông Quan, nhưng mẹ giữ tôi ở lại thêm hai ngày.

"Tại sao ạ?" Tôi hỏi, mẹ bảo với tôi rằng ngày mai là mùng Một, để xem lời bà ngoại nói có thật hay không.

Mẹ ủ rũ nói: "Bà chưa bao giờ nói dối người nhà cả. Haizz, trước kia bà định để mẹ nối nghiệp, nhưng mẹ sợ sâu bọ, nhất quyết không chịu, sau này bà cũng không nhắc lại nữa. Sao lại kéo đến lượt con chứ? Haizz, sớm biết thế đã không gọi con về." Tôi cười mẹ cứ quan trọng hóa vấn đề, nhưng cũng không để ý lắm, nhận lời ở nhà thêm vài ngày, tìm bạn bè tụ tập chơi bời.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...