Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
-
Chapter 4: Năm 2007 tôi bị bà ngoại hạ Kim Tàm Cổ 4
Hôm sau tôi đi uống rượu ở nhà một thằng bạn nối khố về, đêm đã khuya, nhưng mẹ vẫn chưa ngủ.
Bà trách tôi sao không nghe lời bà, không chịu ở yên trong nhà. Tôi thấy sắc mặt bà trắng bệch, môi mím chặt, cứ tưởng bà bị bệnh, lúc đó đã là mười một giờ đêm. Mẹ nói không sao, bà và bố tôi đều ngồi ở nhà chính, vẻ mặt nghiêm trọng cùng tôi chờ đợi mười hai giờ đến.
Tôi phát hiện trên xà nhà chính có treo thêm hai bó vải đỏ, mấy nắm lá ngải cứu, bên cạnh ngạch cửa gỗ có rắc ít gạo kê vụn, chỗ này một nắm, chỗ kia một nắm, chẳng theo quy luật nào. Thấy tâm trạng họ nặng nề, bản thân tôi cũng cảm thấy hơi khó chịu. Mẹ thấy tôi vẫn không tin, bèn kể cho tôi nghe một vài chuyện xưa: Người Miêu chia làm Sinh Miêu và Thục Miêu. Sinh Miêu là những người Miêu sống cách biệt với thế giới bên ngoài, còn Thục Miêu là những người đã bị Hán hóa, sống lẫn lộn, không ở trại, không cúng tế, không ăn tết Miêu, thậm chí không biết nói tiếng Miêu. Đôn Trại nơi bà ngoại sống cả đời, những năm đầu chính là một trại Sinh Miêu. Thời đó, uy quyền của tộc trưởng còn lớn hơn trời. Mà người duy nhất tộc trưởng sợ, chính là bà ngoại tôi. Bà ngoại tôi thời trẻ là một mỹ nhân nổi tiếng mười dặm tám hướng, rất nhiều người thèm muốn, sau này không biết gặp biến cố gì, bà đi theo một thầy cúng trong trại Miêu nơi rừng sâu núi thẳm để học vu thuật.
Thầy cúng (Thần bà) ở trại Miêu chỉ là một cách gọi, có nam có nữ, mà người thầy dạy bà ngoại tôi là một người đàn ông.
Người Miêu giỏi nuôi cổ, đặc biệt là người Miêu ở phía Thập Vạn Đại Sơn. Những năm trước núi lớn chưa được khai phá, ít dấu chân người, rắn độc, rết, thằn lằn, giun, cóc và các loài vật độc hại bò đầy khắp núi đồi, nhìn nhiều rồi dần dần cũng hiểu được độc tính. Sư phụ của bà ngoại tôi là một cao thủ nuôi cổ, trước giải phóng, thậm chí danh tiếng lẫy lừng khắp cả vùng Tương Tây. Nhưng sau này ông ấy chết, chết trong một hốc núi không ai ngó ngàng, ruột gan bị chó hoang lôi ra dài đến năm mét, bên trên lúc nhúc toàn giòi bọ trắng hếu.
Sau này bà ngoại tôi trở thành Thần bà của trại Miêu.
Năm 1950 Tương Tây loạn thổ phỉ, có một tên trùm thổ phỉ đi ngang qua Đôn Trại, nhìn trúng một cô gái trong trại, muốn cướp về, sau lại thấy đám người mọi rợ trong trại đông quá, ai nấy đều không sợ chết, bèn chuyển sang thu một ít lương thực rồi đi. Bà ngoại chỉ lẩm bẩm về phía bọn họ vài câu, không nói thêm gì nữa. Sau này liên lạc viên của quân giải phóng trên trấn báo cho người trong trại biết, toán thổ phỉ cát cứ ở Thanh Sơn Giới gồm cả tên trùm tổng cộng mười tám người, toàn bộ bỏ mạng, chết vì bệnh ác tính, trong xác tuôn ra hàng trăm con sâu, sau khi hỏa thiêu tim gan vẫn còn, lỗ chỗ như tổ ong.
...
Mẹ ngắt quãng kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện cũ về bà ngoại. Những chuyện này có cái nghe ông ngoại hiền lành thật thà kể, có cái nghe người già trong trại kể, lúc này tôi mới biết thì ra bà ngoại vốn luôn bị tôi xem là phong kiến mê tín, thời trẻ lại còn có những chuyện lẫy lừng như thế. Mãi cho đến những năm 70-80 của thế kỷ 20, chính quyền về nông thôn, trại và bên ngoài liên lạc dần nhiều lên, bà ngoại mới bắt đầu rút khỏi tầm mắt của người ngoài, sống nốt phần đời còn lại trong trại Miêu bằng việc cúng tế, bái thần, chữa bệnh, xem bói.
"Lúc con đi làm thuê, bố mẹ đều ngăn cản, kết quả bà ngoại xem hương giúp con, bà bảo con là ngọc tốt cần mài giũa, để con ra thế giới bên ngoài chịu khổ một chút, có ích cho cuộc đời sau này. Cho nên nói, con có được ngày hôm nay, vẫn là phải cảm ơn bà ngoại con." Mẹ tôi nói. Tôi cười cười, không tiếp lời. Mấy năm nay tôi cũng biết chút ít về chuyện bói toán, thứ này chú trọng hư hư thực thực, nhìn - nghe - hỏi - sờ, hoàn toàn thuộc về phạm trù tâm lý học.
Đúng lúc này đồng hồ điện tử trong nhà chính đột nhiên nhảy sang mười hai giờ, vang lên những tiếng "tích tích tích".
Mẹ đột nhiên im bặt không nói nữa, cùng bố sợ hãi nhìn tôi.
Tôi bị nhìn đến mức nghi hoặc, đưa mắt nhìn về phía tấm kính trang trí bên cạnh khám thờ thần. Chỉ thấy tôi trong gương sắc mặt khô héo như vàng mã, vàng đến dọa người, từng đường vân đen chạy ngoằn ngoèo trên trán. Tôi trừng mắt nhìn, một cơn đau quặn dữ dội từ bên trái bụng dâng lên, từng đợt từng đợt không ngừng nghỉ, cuộn trào như thủy triều... Tôi nhìn thấy mẹ dường như đang nói gì đó với tôi, nhưng tai lại chẳng nghe thấy gì cả, rồi cảm giác cả thế giới đều sụp đổ —— thế nhưng tôi lại cứ không ngất đi.
Sau đó tôi cảm thấy có một cục gì đó đang chạy loạn giữa lục phủ ngũ tạng.
A... A... Đau, đau quá!
Cơn đau này kéo dài đúng mười phút, trong mười phút này đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường, từng chút đau đớn đều rõ ràng, mồn một, sau đó thế giới vặn vẹo, dưới đất phảng phất như có vạn con ác quỷ bò lên.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook