Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
-
Chapter 7: Năm 2007 tôi bị bà ngoại hạ Kim Tàm Cổ 7
Tôi đưa ít quà mang theo cho chú, rượu và thuốc lá, chú hớn hở nhận lấy.
Nhà giữ rừng của họ là một căn nhà gạch quét vôi (chính là nhà ngói), khác biệt rất lớn so với những căn nhà gỗ tôi nhìn thấy dọc đường đi, không lớn lắm, chỉ có hai gian, một gian bếp một gian ngủ. Trong bếp đã ninh một nồi thịt, mùi thơm bay xa. Bên trong còn có một người nữa, là một hán tử gầy gò hơn ba mươi tuổi, cười hì hì với tôi, để lộ hàm răng vàng khè ám khói.
Chú út giới thiệu với tôi, bảo là đồng nghiệp của chú, tên Lý Đức Tài, bảo tôi gọi là chú Lý. Lý Đức Tài vội vàng từ chối, bảo gọi anh là được rồi, anh ta bảo trước kia từng gặp tôi ở nhà chú út, chà một chàng trai tốt biết bao nhiêu, chớp mắt cái đã tám chín năm trôi qua rồi, hồi đó anh ta vẫn là gã trai chưa vợ, giờ con cái đã thò lò mũi xanh chạy khắp nơi rồi.
Lý Đức Tài mặt đen, da rất sần sùi, trên má trái có một vết sẹo, tướng mạo hung dữ, nhưng con người lại khá hòa nhã.
Chúng tôi ngồi xuống ăn cơm, trong nồi ninh thịt thỏ, bỏ hẳn hai con, đều là săn được mấy hôm trước. Công việc giữ rừng già này khô khan lắm, chú út và mọi người thường hay dùng súng hơi đi bắn ít thú hoang, lén lút thôi, cũng chẳng ai quản. Rau đều hái ở vườn rau bên cạnh, cũng tươi ngon. Tôi mở chai rượu mới mua ra, vừa tán gẫu với họ vừa uống rượu. Chú út đã biết mục đích tôi đến đây, mượn rượu mắng bà ngoại tôi: "Bà ấy đúng là mụ già ăn mày, suốt ngày sâu bọ, mê tín, giờ sắp chết rồi còn hại cháu!"
Lúc đó tôi đã có chút sợ hãi với những thứ này rồi, cộng thêm việc bà ấy dù sao cũng là bà ngoại tôi, nên không tiếp lời chú, ngược lại Lý Đức Tài thuận miệng cũng chửi hùa theo vài câu. Ăn thịt uống rượu, rồi nói đến chuyện Ải Loa Tử, tôi bèn hỏi chú út đã từng gặp chưa, chú út cười ha hả, bảo chú sống gần năm mươi năm rồi, mà chưa từng gặp con nào, toàn là người ta nghe nhầm đồn bậy, bịa đặt lung tung cả.
Cả đời chú ở trong rừng sâu núi thẳm, bảo vệ rừng phòng cháy, bắt trộm gỗ, nếu mà tin mấy cái này thì đã sớm sợ chết khiếp rồi.
Ngược lại Lý Đức Tài liếc nhìn tôi một cái, vẻ mặt do dự, tôi hỏi anh ta đã nhìn thấy chưa, anh ta lại bảo chưa.
Ăn cơm xong tôi chủ động dọn dẹp, chú út không cho, bảo tranh thủ trời còn sáng dẫn tôi ra ngoài đi dạo. Lúc ra khỏi nhà, sắc trời bên ngoài hơi tối, ở chỗ thấp trong rừng không nhìn thấy mặt trời lặn, chỉ thấy ráng chiều in lên bầu trời trên ngọn núi đối diện, vàng rực một mảng huy hoàng. Chúng tôi dẫm lên con đường núi phủ đầy lá rụng cành khô và cỏ xanh chầm chậm bước đi, chú út vừa đi vừa ho. Chú là một con nghiện thuốc lá lâu năm, nhưng lúc đi tuần tra trong rừng lại không dám hút thuốc, chỉ ho khụ khụ.
Nhà giữ rừng nằm trên một quả đồi nhỏ, chúng tôi đi được vài trăm mét, chú út kể cho tôi nghe vài chuyện thú vị khi giữ rừng. Thực tế thì công việc này khô khan vô cùng, ngày nào cũng cuốc bộ bằng đôi chân sắt, cẩn thận đề phòng, mệt mỏi lắm, nhưng chú có kể một chuyện ở ngôi làng gần đây, lại khiến tôi thấy hứng thú: Chú kể cái làng gần đây nhất tên là Sắc Cái, Sắc Cái nằm trong núi sâu, ruộng đều là ruộng bậc thang trên sườn dốc, rừng lại là lâm trường quốc doanh, cho nên rất nghèo, nghèo rớt mồng tơi —— có người đi làm thuê, cả đời không quay trở lại nữa. Trong làng có một lão già độc thân, vì còn mẹ già nên không đi, vất vả làm lụng ngoài đồng, 38 tuổi rồi mà chẳng có mụ nào chịu theo. Năm kia có một ngày, lão đột nhiên chạy đến tiệm vàng trên huyện bán vàng, một cục to tổ chảng, trị giá mấy chục vạn lận. Năm ngoái giá vàng 240 một gram, cục vàng của lão nặng tới hơn ba cân (1,5kg), sau đó Hoàng Lão Nha chủ tiệm vàng ép giá lão xuống còn 200, lão cũng bán, được gần 30 vạn lận.
Tôi bảo số đỏ thật, gã đàn ông này không biết nhặt được ở đâu nhỉ.
Chú út bảo đúng thế, ai cũng bảo lão số đỏ, mả tổ bốc khói, sau khi lão về thì định lên trấn làm ăn buôn bán nhỏ. Nhưng họa phúc khôn lường, con người ta đúng là không thể quá đắc ý. Sau này tên Hoàng Lão Nha kia dẫn một đám người đến tìm lão, bảo cục vàng lão đưa để trong két sắt, ngay tối hôm đó đã biến thành cứt trâu rồi, bắt lão đền tiền lại —— vàng sao có thể biến thành cứt trâu được? Rõ ràng là bắt nạt ông già độc thân mà. Kết quả đám người đàm phán không xong, Hoàng Lão Nha bèn đánh ông già độc thân, sau đó còn kiện ra tòa, chẳng biết thế nào mà tòa án lại phán ông già độc thân tội lừa đảo, năm nay mới được thả ra.
Tôi bảo sao lại phán như thế được, lúc kiểm hàng chắc chắn là vàng thật bạc trắng chứ, nếu không với người tinh ranh như Hoàng Lão Nha, liệu có chịu xì tiền ra? Chú út cười cười, bảo Hoàng Lão Nha có ông chú làm ở trên, chú chỉ tay lên trời, lắc đầu cười, cũng không nói thêm gì nữa. Tôi nhìn ánh sáng trong rừng tắt dần từng chút một, nói: "Tối quá rồi, về thôi chú."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook