Miêu Cương Cổ Sự (100đ/C)
-
Chapter 8: Năm 2007 tôi bị bà ngoại hạ Kim Tàm Cổ 8
Thế là chúng tôi thấp tha thấp thểu đi về.
Tôi ở lại nhà giữ rừng hai ngày, ban ngày đi tuần rừng cùng họ, buổi tối thì đọc sách. Trong rừng núi độ ẩm cao, muỗi rệp sinh sôi, rắn cũng nhiều, điều kiện thực ra rất gian khổ, nhưng tôi cũng chẳng để tâm, lúc tôi xuống miền Nam làm thuê còn chịu khổ nhiều hơn, từng ngủ gầm cầu, công viên và nhà lầu xây dở, ở đây có giường nằm, còn có màn, thực ra đã là được lắm rồi. Vì không có tivi, cuộc sống trong núi thực ra rất nhàm chán, chỉ có đọc sách.
Ở trong núi, chỉ có hai người bạn đồng hành, những lúc không nói chuyện, vạn vật tĩnh lặng, chỉ có côn trùng trong rừng bên ngoài đang ca hát, lòng tĩnh lại, ôm sách đọc, rất dễ ngấm.
Đọc nhiều rồi mới phát hiện Trấn Áp Sơn Loan Thập Nhị Pháp Môn thực ra không phải là một cuốn sách thuần túy của vu y hay bà đồng, mà là một nồi lẩu thập cẩm pha trộn giữa đạo thuật, vu cổ nguyên thủy, Phật pháp cùng các loại huyền học như thuật giáng đầu, thậm chí còn xen lẫn dã sử và những chuyện kỳ lạ, người viết sách tên là Sơn Các Lão, còn người chèn vào một lượng lớn ghi chép, bổ sung ở giữa chắc tên là Lạc Thập Bát.
Dần dần, tôi bắt đầu đọc say sưa ngon lành.
Theo tiến độ đọc, tôi bắt đầu bước vào một thế giới hoàn toàn mới, cảm giác cuộc sống bình thường dường như bị đảo lộn hoàn toàn. Trong này có rất nhiều thứ thoạt nhìn đã thấy giả, nhưng cũng có một số thứ, xem ra có vẻ có chút đạo lý, và một số thứ trong đó như nuôi cổ, giáng đầu, nuôi tiểu quỷ, chế cương thi... thì khiến người ta xem mà buồn nôn muốn ói.
Về sơn tiêu, trong sách cũng có ghi chép. Đây là một loại người tí hon có thể tự do đi lại giữa linh giới và thế giới thực, chúng bản tính giảo hoạt, nhưng không hung tàn, thích trêu chọc người khác, thù dai, thích ăn quả thông và dây khoai lang, chỉ xuất hiện ở những rừng sâu núi thẳm ít dấu chân người, thi thoảng cũng sẽ đến nhà sơn dân, trêu chọc con người.
Tôi đợi hai ngày mà không thấy Ải Loa Tử trong truyền thuyết đâu, đến ngày thứ ba cùng chú út về huyện, chú đi bàn giao công việc, tôi thì mua mấy cân quả thông, một sọt dây khoai lang, hương nến, trứng gà ta, chỉ đỏ, gạo nếp mới, dao săn, dây thừng và lưới... Sau đó về nhà chọn mấy lá bùa vàng đã vẽ sẵn từ trong di vật của bà ngoại, sau khi chuẩn bị xong xuôi, vào ngày thứ tư tôi lại quay trở lại căn nhà giữ rừng nơi thâm sơn cùng cốc.
Đêm hôm đó trăng đặc biệt sáng, tôi rải hạt thông và dây khoai lang ở sườn dốc cách nhà giữ rừng không xa, rồi lẳng lặng ngồi rình.
Trong rừng núi có thú hoang, chú út không yên tâm về tôi, lẽ ra chú có thể về huyện nghỉ ngơi mười ngày, nhưng sau đó chú nghe nói ở Thanh Sơn Giới xảy ra vụ án giết người chặt xác, không yên tâm, lại đổi ca với người khác, cùng tôi canh chừng trong bóng tối. Muỗi trong núi vừa nhiều vừa dữ, nhưng chúng tôi đều không dám cử động lung tung, chú út bôi cho tôi một lớp bã cỏ đen sì, bảo là có thể chống côn trùng. Tôi lẳng lặng chờ đợi, cảm giác mọi cảnh vật trên bãi đất trống đều rõ mồn một trong tâm trí. Trước đây tôi từng nói tôi đã làm thuê ở rất nhiều nhà máy, lúc làm ở một xưởng bảng mạch điện tử ngày nào cũng phải soi bảng tìm lỗi, hại mắt, thế là bị cận thị nhẹ, nhìn vật ở xa cứ mờ mờ ảo ảo, nhưng bây giờ trong đêm tối, tôi lại có thể nhìn rõ ràng những sự vật nhỏ bé cách xa mười mét —— mặc dù ánh trăng rất sáng. Thay đổi tương tự còn có cơ thể tôi, ngày càng tráng kiện mạnh mẽ, tinh lực dồi dào, hơn nữa tư duy lại vô cùng minh mẫn.
Tôi dần dần tin phục lời bà ngoại nói lúc lâm chung: Bà để lại cho tôi một món di sản, nhưng muốn thừa kế món di sản này, tôi còn cần phải trải qua một cuộc thử thách. Vượt qua rồi, mọi sự an lành; không vượt qua được, thì chỉ có nước đối mặt với cái chết.
Đêm đã khuya, trăng lưỡi liềm ngả về tây, trong đêm tối tĩnh lặng chẳng có gì cả —— chỉ có tiếng côn trùng kêu, rả rích rả rích. Chú út lớn tuổi rồi, kiên trì chưa đến một tiếng đồng hồ đã buồn ngủ rũ rượi, bị tôi đuổi về ngủ. Trong núi ẩm ướt, đêm lạnh như nước, tôi nghe côn trùng râm ran, trong lòng lại vô cùng bình tĩnh, phảng phất như có dự cảm gì đó, lẳng lặng chờ đợi. Từ chín giờ tối, tôi đợi suốt bảy tiếng đồng hồ, mãi đến hơn bốn giờ sáng, ở sườn dốc nơi thả hạt thông mới xuất hiện một bóng đen.
Sự xuất hiện của bóng đen đó khiến thần kinh tôi lập tức căng như dây đàn.
Tuy nhiên khi tôi nhìn kỹ, mới phát hiện đó là một con chuột núi béo ú như con mèo nhỏ. Con chuột cứ húc húc trên sườn dốc, chốc chốc lại cắn hạt thông, chốc chốc lại nhai dây khoai lang, còn dùng chân sau đào đất.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook