Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 100: Mẹ Con Đoàn Tụ
- Chết tiệt, chết tiệt ...
Ninh Đạo Minh không giấu được sự kinh ngạc lẫn bàng hoàng.
Hắn ta không ôm nhiều hy vọng nhưng hắn thầm mong Lý Minh ít nhất có thể đánh gục Bạch Tông.
Nhưng trước khi mọi chuyện xảy ra theo kịch bản có lợi cho Ninh Đạo Minh thì Thiên Như Vân đã xuất hiện.
- Kuak!
Và rồi, Lý Minh lại trải qua cảm giác bị bóp cổ.
Ngoài ra,
- Hắn ... hắn thật sự đã cứu bà ta?
Ninh Đạo Minh không dám tin vào những gì mà mắt mình đang thấy.
Người phụ nữ mà Thiên Như Vân đang bế chính là Kim Ngũ Yến.
Ninh Đạo Minh biết bà ta vì chính hắn là người đích thân bắt giữ Bạch Tông và Kim Ngũ Yến. Và sau đó giám sát tổ đội áp giải Kim Ngũ Yến đến hầm trú ẩn bên ngoài bức tường.
‘Mẹ kiếp, hắn ta đã làm như thế nào?’
Rõ ràng là Cảnh báo Cổng đã vang lên.
Một khi cánh cổng mở ra, lũ hung thú sẽ tấn công thành phố.
Bên ngoài chắc hẳn là một bãi chiến trường, và việc cứu được người nào đó bên ngoài bức tường là điều không thể.
- Mẹ!
Nước mắt chảy ra từ đôi mắt Bạch Tông.
Khi thấy mẹ bình an vô sự, đôi chân anh ta run lẩy bẩy như đứng không vững nữa rồi, suýt chút nữa thì trượt té …
- Ngài thực sự đã cứu bà ... ahh!
Ánh mắt Bạch Tông nhìn Thiên Như Vân tràn đầy sự tin tưởng hơn trước.
Sau khi rời khỏi giáo phái, cả hai không có đóng góp gì nhiều nhưng vẫn được bảo vệ.
Cảnh hai mẹ con đoàn tụ sau nhiều năm bị gián đoạn.
- Kuak! N - ngươi …
Tất nhiên, người vừa nói đó là Lý Minh. Anh ta bị bóp cổ và cơn đau tái phát lần nữa.
Đây đã là lần thứ hai rồi.
‘Mình lại bị bắt rồi sao?’
Điều đó thật đáng xấu hổ và nhục nhã.
Lý Minh đã không trải qua cảm giác nhục nhã trong một thời gian dài. Lần đầu tiên là khi anh ta không có thiên phú võ thuật như những thành viên còn lại trong gia tộc.
‘Tay chân mình cũng cảm thấy tê.’
Mắt anh ta rơi xuống phía khẩu súng liên thanh nằm trên sàn.
Bởi vì cổ bị kẹp từ phía sau, thân thể cứng ngắc không thể động đậy.
Sau đó, Thiên Như Vân nói.
- Ta đã cho ngươi một cơ hội rồi và giờ ngươi lại tiếp tục tái phạm sao?
- Cơ hội?
Trước những lời nói của Thiên Như Vân, mắt Lý Minh rung lên. Thoáng chốc nhớ lại những lời mà bác sĩ phòng cấp cứu đã nói.
[Cậu nói mình là một trong những đội trưởng của Cục An Ninh Công Cộng. Thành thật mà nói, đây là công việc tiềm ẩn nhiều hiểm nguy.]
[Ý ông là sao? Ta không hiểu.]
[Thì là, nếu nhìn kỹ hơn, các người có thể thấy vị trí mà các viên đạn đã xuyên qua. Vai và đùi, viên đạn chỉ xuyên qua da thịt.]
Nhưng khi đó, Lý Minh cho rằng đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi.
Nhưng sau khi nghe Thiên Như Vân nói, Lý Minh nhận ra mọi chuyện đều có nguyên do.
- Kuak …
Lý Minh muốn nói điều gì đó, nhưng vì bị nắm sau gáy, nên anh ta không thể nói được.
Ngay lúc đó, Thiên Như Vân buông tay ra.
Lý Minh nghĩ rằng đôi chân đang vùng vẫy sẽ chạm sàn, nhưng …
Bồng bềnh!
- Cái gì?
Cơ thể Lý Minh đang lơ lửng trên không trung.
- Đây là!
Lý Minh xuất thân từ thế gia võ lâm, cũng có chút kiến thức về võ thuật nên anh ta hiểu trạng thái lơ lửng này từ đâu.
Những biết là một chuyện. Lý Minh chưa bao giờ nghĩ rằng có người sẽ thực sự làm được điều đó.
Anh tự hỏi liệu có thể di chuyển cơ thể được không, nhưng câu trả lời là không.
- Ughh!
Sau đó, Thiên Như Vân để Kim Ngũ Yến xuống đất.
Còn Kim Ngũ Yến nhìn Bạch Tông đang đứng giữa nhà máy với đôi mắt run rẩy.
Bạch Tông chạy về phía bà.
Swoosh!
- Con trai của mẹ. Hức hức!
- Mẹ.
Hai người ôm nhau và khóc mà không hay biết nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.
Người con trai rơm rớm nước mắt vì mặc cảm và khao khát mẹ, còn người mẹ chỉ hạnh phúc khi thấy con mình vẫn còn sống.
Hai người đã trải qua những ngày sống trong sự tuyệt vọng.
Bạch Tông thậm chí còn bị gài dịch chứa bom nano trong người khi mẹ bị bắt làm con tin.
Kim Ngũ Yến đang nghĩ về khoảng thời gian bà ở bên ngoài bức tường.
Và giờ hiện tại hai mẹ con gặp nhau là một điều kỳ tích đối với họ.
- Họ bị làm sao vậy?
Lý Minh không biết chuyện gì đã xảy ra đã rất bối rối.
Anh biết rằng họ là mẹ con, nhưng anh ta không thể hiểu tại sao họ lại ôm nhau và khóc đến thế.
- Có vẻ như ngươi không biết gì cả.
Lý Minh nhìn Thiên Như Vân trước lời nói ấy.
- Ý ngươi là gì?
- Nếu ngươi là thám tử của Cục An Ninh thì đáng lẽ ngươi phải biết những gì mà đồng nghiệp mình đã làm chứ?
Nghe câu hỏi này, Lý Minh đã cau mày.
Ngay cả trong cùng một bộ phận, thông tin thường không được phép truyền đi khắp nơi, đặc biệt là không được truyền đến các bộ phận khác.
Và, đối với các sĩ quan cảnh sát trong đội đặc công cơ động hy sinh trong khu nhà xưởng bỏ hoang, thông tin càng được kiểm soát chặt chẽ hơn.
[Nếu như Lục Cảnh Đường biết thằng đó là mật thám rồi thì hắn ta đã không còn giá trị với chúng ta.]
- Click! …. Ý ngài là bỏ mặc hắn ư?
[Đấy không phải là lý do tại sao chúng ta lợi dụng hắn sao?]
- Click! Đúng vậy.
[Ta sẽ gửi cho cậu một địa điểm, vì vậy hãy bảo đội trưởng dẫn họ đến đó. Ta sẽ điều động đội đặc nhiệm 4 và đội đặc nhiệm 5 đến hỗ trợ.]
Lý Minh đã nghe được cuộc nói chuyện bí mật khi anh ta đặt thiết bị nghe lén trong văn phòng Cục Trưởng.
Chính vì điều này, Lý Minh đã phát hiện ra mặt tối của Thang Minh Căn, vị Cục Trưởng mà anh ta tin tưởng và đi theo.
Nhưng Lý Minh vẫn không thể quên những lời cuối cùng anh nghe được.
[Hồ sơ thông tin về hắn đã được xóa sạch. Vì vậy, sau khi cậu giết hắn, thì lập tức báo cáo với ta.]
Lý Minh muốn tận mắt chứng kiến liệu nó có đúng như những gì mà anh nghe được không?
Lý Minh bối rối.
- Và những thi thể đó nữa?
Nhìn những thi thể cảnh sát cơ động nằm rải rác khiến Lý Minh tự hỏi liệu Cục Trưởng có đang quá mạo hiểm không.
Nhưng Lý Minh thực sự không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook