Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 99: Lời Đề Nghị Hấp Dẫn. (2)
- Haizzz …
Nghiêm Cơ Thạch thở dài khi mọi người đang nhìn Mộ Dung Nhất Tôn mà không khỏi ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Trước đó, trong khi Mộ Dung Nhất Tôn đưa ra lời đề nghị hấp dẫn thì Thiên Như Vân đột nhiên búng tay.
Và cái búng tay đó đã khiến bom nano trong người ông ta phát nổ mà nó kéo ông ta trở về với thực tại.
‘Hắn ta nghe được cuộc trò chuyện này ư? Không thể nào! Đây là truyền âm cơ mà! Hắn thật đáng sợ.’
Dù cho là trùng hợp hay không thì ông ta vẫn nghe rõ tiếng xương vỡ vụn.
Và rồi giọng nói của Thiên Như Vân từ phía sau vang lên.
- Ta nghĩ phần còn lại nên để thuộc hạ làm …
Thiên Như Vân thoáng chốc biến mất đi khi nói hết câu ấy.
Nghiêm Cơ Thạch đột ngột quay đầu lại và không nhìn thấy Thiên Như Vân đang bế người phụ nữ kia đâu.
Và những người duy nhất nhận thấy sự biến mất của Thiên Như Vân chính là Mộ Dung Nhất Tôn và Bành Năng Khiêm.
Ông ta lầm bầm khi quay đầu lại.
‘Nó có xứng đáng hay không?’
Mỉm cười.
Vẻ mặt Nghiêm Cơ Thạch trở nên rạng rỡ hơn.
Và rồi đột nhiên ông ta cau mày.
‘… Khoan đã. Có thực sự là hắn ta đang hài lòng với mình không?’
Và suy nghĩ đó khiến ông ta phát điên lên …
(TL: Thiên Như Vân tới tương lai có sở thích lạ. Được mấy ông già phục vụ. Hiện tại đã có ông già trên u 50 rồi thì phải. Thanh niên Bạch Tông đâu đó cũng u40…)
* * *
Trong khi đó, tại khu nhà máy bỏ hoang ở phía Tây Nam của Thành phố Thẩm Dương.
Có một người đang đứng ngồi không yên. Anh ta cứ đi qua đi lại.
Người đó chính là Bạch Tông.
Anh ta đã rất lo lắng và sốt ruột kể từ khi Thiên Như Vân rời đi để cứu mẹ mình.
Bạch Tông thực sự muốn đi cùng, nhưng Thiên Như Vân nói rằng anh sẽ chỉ cản đường nên đã yêu cầu ở lại và để mắt đến Ninh Đạo Minh.
- Hầy, hầy.
Phải nghe những tiếng thở dài từ Bạch Tông khiến cho Ninh Đạo Minh cảm thấy bực bội.
Ninh Đạo Minh cảm thấy mình đang lãng phí thời gian.
Bởi hắn đã biết Bạch Tông rất tức giận như thế nào và nếu Thiên Như Vân không cứu được mẹ Bạch Tông thì hắn chắc chắn mình cũng sẽ chẳng sống qua nổi đêm nay.
- Chết tiệt …
Trái tim Ninh Đạo Minh ngập tràn sự tuyệt vọng.
Làm sao có thể đến cứu được khi người đó nằm ở vùng cánh cổng mở trong khoảng thời gian ngắn được.
Dù cho đã chỉ tọa độ nơi đó nhưng hắn ta cũng nghĩ nó rất vô vọng.
‘Nếu hắn quay lại thì mình có thể chết vì đau tim mất.’
Chẳng thể làm gì khác ngoài cầu nguyện trong sự tuyệt vọng.
Đó là khi anh ta đang nhìn Bạch Tông đang đi tới đi lui với vẻ mặt u sầu.
Kiik!
Và rồi, tiếng mở cửa nhà máy vang vọng xung quanh.
- Ah!
Bạch Tông nhìn ra cửa và cảm thấy có tiếng bước chân.
Nhưng ở lối vào.
- Ôi trời …
Người đó phải là Thiên Như Vân mà anh ta mong ngóng mà là một người đàn ông đang đứng với khẩu súng máy.
Người đó đã sốc khi nhìn thấy tất cả các sĩ quan cảnh sát nằm chết trên mặt đất.
- Ugh!
Đôi mắt Ninh Đạo Minh đảo điên.
Hắn ta biết rõ người đó.
- Lý Minh!
Đó là đội trưởng đội 3 của Bộ phận trấn áp tội phạm bạo động đã bị đình chỉ, Lý Minh.
Ninh Đạo Minh đã rất lo sợ vì nghĩ Thiên Như Vân đã đến nhưng có vẻ như ông trời đã xót thương cho hắn.
Ninh Đạo Minh hét lên ngay lập tức.
- Đội trưởng Lý Minh! Cậu dẫn theo quân tiếp viện không?
Khó thế mà cũng hỏi được. Người bị đình chỉ lấy quyền điều động quân tiếp viện.
Nhìn thấy tình hình bên trong nhà máy bỏ hoang và cảnh Ninh Đạo Minh bị trói, Lý Minh hướng súng về phía Bạch Tông và hét lên.
- Không được di chuyển! Nếu còn di chuyển, ta sẽ nổ súng!
- Chậc chậc!
Bạch Tông rút một con dao găm ra từ tay áo mình.
Đó không phải là một khẩu súng lục, mà là một khẩu súng liên thanh nên vì thế mà Bạch Tông nghĩ mình cần phải thật cẩn thận.
- Làm ơn ...
Ninh Đạo Minh nghĩ thật may mắn và hy vọng rằng Lý Minh sẽ bắn chết Bạch Tông.
Lý Minh hét lên một lần nữa.
- Đây là cảnh báo cuối cùng. Nếu cậu không đầu hàng, ta sẽ nổ súng.
Lý Minh không bao giờ là loại người nói suông.
Anh ta mang theo một khẩu súng máy vì đã chuẩn bị sẵn sàng nổ súng nếu phải đối đầu với cao thủ võ lâm.
- Nơi nhắm tới là trái tim.
Đó là lúc Lý Minh chuẩn bị bóp cò.
Bạch Tông đột nhiên hét lên với khuôn mặt rạng rỡ.
- Mẹ!
- Mẹ?
Tiếng hét bất ngờ đó đã khiến Lý Minh mất đi sự tập trung.
Và ai đó ở phía sau đã túm lấy ráy anh ta.
Xoạt!
- Ugh!
Sự bất ngờ ấy đã khiến anh ta sốc. Nhưng nó còn sốc nặng hơn khi nghe được giọng nói quen thuộc.
- Dường như viên đạn lần trước không đủ với ngươi nhỉ?
- G - Giọng nói này?
Lý Minh không thể nào quên đi được giọng nói ấy.
Bởi chủ nhân của giọng nói đó chính là từ kẻ đã lấy anh ta làm bia đỡ đạn trước các tay súng bắn tỉa.
Thiên Như Vân.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook