Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 103: Thiên Ma Truyền Kỳ. (1)
Thập Vạn Sơn nằm giữa tỉnh Quảng Tây và Quảng Đông.
Một trong những đỉnh núi ở Thập Vạn Sơn, có một ngôi đền dành riêng cho Thiên Ma Thần Giáo.
Mỗi năm vào đầu năm mới, các sự kiện thường niên được tổ chức tại đây.
Trong điện thờ có các khối thủy tinh chứa các lệnh bài và vật dụng của các đời Ma Giáo Chủ trong mỗi giai đoạn.
Nhưng chỉ một số ít người có cơ hội nhìn thấy nó.
Trong số các thế gia, môn phái phụ thuộc Thiên Ma Thần Giáo thì chỉ có Thập Nhị Đại Thế Gia, Ma Vệ Tộc và hậu duệ dòng dõi của Ma Giáo Chủ mới được phép bước vào bên trong chính điện.
Cước Ma Môn.
Trong quá khứ, Cước Ma Môn chỉ là một môn phái thuộc tầng lớp trung thượng lưu, không có nhiều tiếng tăm trong Ma Giáo. Nhưng kể từ khi Bạch Kỳ trở thành một trong những thành viên của Lục Kiếm thì Cước Ma Môn đã phất lên diều gặp gió, nằm trong số ít thế lực thuộc tầng lớp thượng lưu. Thậm chí, còn khiến một số thế lực thượng lưu khác phải nể mặt ba phần.
Và hai mươi tám năm trước khi tất cả các thành viên cấp cao của Thiên Ma Thần Giáo bao gồm cả các thành viên thuộc Cước Ma Môn đã tập trung tại ngôi đền lần cuối theo mệnh lệnh triệu tập của chủ tịch Thiên Hữu Trấn vì lệnh khởi tố.
[Mẹ … mẹ …]
[Suỵt. Bạch Tông. Trật tự đi.]
Kim Ngũ Yến bịt miệng đứa trẻ tên Bạch Tông.
Bọn họ không được phép gây mất trật tự bởi vì có cuộc họp quan trọng đang diễn ra bên trong điện thờ.
Bầu không khí không được tốt lắm. Bên ngoài, những người đến từ nhiều thế gia, môn phái khác đều đang im lặng chờ đợi bên ngoài hội trường.
[Cái này… nhìn đây.]
Mặc dù Bạch Tông khá lo lắng, nhưng cậu ta kiên quyết nắm lấy tay rồi dẫn mẹ đi đến một nơi.
Cậu ta kéo bà đến là phòng trưng bày, nơi cất giữ những món đồ của các Ma Giáo Chủ qua từng thời kỳ.
Bạch Tông chỉ vào một bức hình và nói.
[Mẹ. Mẹ. Bức ảnh đó.]
Bạch Tông chỉ vào bảng tên của các Ma Giáo Chủ qua từng thời kỳ.
Bên trong chiếc ly có tổng cộng bốn mươi ba tấm lệnh bài, bao gồm cả lệnh bài của Thiên Ma Tổ Sư.
[Con nghĩ có người đã lấy trộm thứ gì đó.]
Vị trí này thiếu một lệnh bài.
Mà bức hình thiếu lệnh bài ngọc bích ấy chính là Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ Thiên Như Vân, người đã kế vị Ma Giáo Chủ từ Đệ Nhị Thập Tam Ma Giáo Chủ Thiên Lưu Tuyên.
[Chúng ta có nên báo cảnh sát không?]
- Aigoo. Con trai của ta. (TL: Aigoo về cơ bản chỉ là một tiếng thở dài)
Kim Ngũ Yến ôm lấy Bạch Tông, nhẹ nhàng nói.
[Không phải ai đó đã đánh cắp lệnh bài của ngài ấy đâu.]
[Vậy thì là sao ạ?]
[Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ đã trở thành Thiên Ma và ngài ấy đang bảo vệ Thiên Ma Thần Giáo. Đó là lý do tại sao chúng ta không xây bia mộ cho ngài ấy.]
[Ồ!]
[Nào, con trai! Trật tự đi.]
[Hehe.]
Thực ra, Kim Ngũ Yến đã nói dối bởi cả bà ấy cũng không biết lý do chính xác.
Nếu ai đó nhìn vào lịch sử của giáo phái được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác thì có vẻ như Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ đã đột ngột biến mất.
Ngài ấy cũng người cuối cùng của dòng họ Thiên có tước hiệu Thiên Ma.
Bên trong giáo phái khi ấy cũng đã đặt ra nhiều nghi vấn về sự biến mất của Thiên Ma đời thứ hai và cũng là người đã có công lớn trong việc đổi mới giáo phái.
Người ta nói rằng những thành viên của Lục Kiếm đều tin rằng Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ sẽ quay trở lại, ngay cả khi họ đã cận kề với cái chết.
- Nếu một lệnh bài mất đi thì một lệnh bài mới sẽ xuất hiện …
Bà ta cũng không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Và hầu hết các thành viên giáo phái đều cho rằng lệnh bài mất tích là một truyền thuyết, một phần trong lịch sử của Thiên Ma Thần Giáo ...
Thak!
Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ Thiên Như Vân.
- !!!
Tấm lệnh bài khắc gõ dòng chữ ấy lẫn ấn ký của Thiên Ma Tổ Sư.
Đôi mắt Kim Ngũ Yến dao động khi bà nhìn thấy nó.
Cả Bạch Tông cũng vậy.
[Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ đã trở thành Thiên Ma và ngài đang bảo vệ Thiên Ma Thần Giáo.]
Anh ta nhớ lại những lời mà mẹ mình nói cách đây hơn ba thập kỷ trước.
Tấm lệnh bài đã mất tích trong điện thờ đã được rất nhiều người tìm kiếm nhưng không một ai tìm thấy nó.
Và giờ, nó đã ở trước mặt họ.
Tấm lệnh bài còn có cả bút tích của Thiên Ma Tổ Sư nên nó không phải là đồ giả.
- Làm thế nào ... ah!
Kim Ngũ Yến nhìn vào đó rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
- Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ và người nắm giữ cuối cùng của Thiên Ma Kiếm đã biến mất.
Nếu người con trai cả Thiên Lưu Thành tìm thấy Thiên Ma Kiếm bị thất lạc thì khả năng cao là anh ta đã tìm thấy tấm lệnh bài cùng với thi thể của Thiên Như Vân.
Đây sẽ là suy nghĩ của hầu hết tất cả mọi người, nó hợp tình và hợp lý. Bởi họ đều cho rằng làm thế nào mà một người từ ngàn năm trước vẫn còn sống đến tận bây giờ được?
Nhưng Kim Ngũ Yến vẫn không hiểu tại sao người thanh niên trước mắt mình lại tức giận như vậy.
Đó là khi Thiên Như Vân mở lời.
- Từ khi nào mà giáo phái trở thành đống hỗn độn như thế? Hãy nói chi tiết cho ta.
- Vâng?
Kim Ngũ Yến không thể hiểu câu hỏi đó.
Thật có kì lạ khi Thiên Lưu Thành vốn là con trai cả của chủ tịch lại không biết tại sao Tập đoàn Hắc Thiên bị giải thể.
Khi rõ ràng chính Thiên Lưu Thành cũng là một phần lý do.
Khác với Kim Ngũ Yến đang ngơ ngác vì không rõ chuyện gì xảy ra, Bạch Tông lại có ý nghĩ khác.
‘Chẳng lẽ … Nó là sự thật sao?’
Một câu hỏi lóe lên trong đầu.
Và cũng chỉ cần một lời khẳng định duy nhất.
Không giống như Kim Ngũ Yến đang phủ nhận khả năng người thanh niên trước mặt là Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ. Bạch Tông đang nghĩ cách giải thích.
Bởi cả không chỉ hai người mà tất cả những người dù có khùng có điên đến mấy cũng không thể nghĩ rằng có người có thể sống quá ngàn năm.
Tuy nhiên, điều đó không phải là không có ngoại lệ.
Chẳng hạn như những cánh cổng xuất hiện đã dẫn đến vô số hung thú hung tàn. Rồi đến những siêu năng lực, những cao thủ võ lâm đã có thể sống hơn trăm năm.
‘Trong lần đầu tiên mình nhìn thấy ngài ấy …’
Thiên Như Vân trông không giống những người trẻ tuổi của thời đại này.
Trang phục cổ trang với mái tóc dài. Đây là phong cách điển hình của quá khứ.
Nhưng anh ta không nghĩ quá nhiều về nó.
Bạch Tông ngẩng đầu lên nhìn Thiên Như Vân.
- Và nguồn nội lực đó ...
Không, đó đơn giản là nguồn nội lực.
Đó chỉ là hành động Thiên Như Vân đang nhìn xuống vì sự tức giận.
Chỉ vậy thôi mà họ cảm nhận được sự áp bức, đè nén lạ thường.
Bạch Tông đã cúi đầu nên không nhận ra điều đó.
Anh ta thậm chí không thể giao tiếp bằng mắt với Thiên Như Vân …
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook