Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 112: Giải Mã
Giải mã không khó.
Giả sử rằng những con số mà Kim Ngũ Yến đã đưa cho hắn là những con số chính xác.
- Là vậy sao?
Rất có thể đó là một số điện thoại.
Khi Thiên Như Vân nhìn Bạch Tông, hắn chỉ vào vị Cục Trưởng đẫm máu đang nằm trên mặt đất và Ninh Đạo Minh đang ngồi dựa vào tường.
Khi cả hai dường như đã bất tỉnh, Thiên Như Vân mở miệng.
- 1052987642.
- Nếu là 10 … thì mã vùng là 010, Bắc Kinh.
Chính phủ Trung Quốc sử dụng 86 con số làm mã vùng cho từng khu vực.
Bạch Tông nói rằng mọi thành phố đều có mã vùng, trong đó Bắc Kinh là 10.
Nếu vậy thì Thiên Lưu Thành đang ở Bắc Kinh.
Điều khá ngạc nhiên là hắn ta đã biến thủ đô cũ của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành căn cứ của mình.
- Chúng ta nên làm gì?
Nghe câu hỏi của Bạch Tông, Thiên Như Vân nhìn về phía Kim Ngũ Yến.
Bà ta là người thích hợp nhất để gọi đến số điện thoại đó nhưng có một vấn đề phát sinh.
Thiên Như Vân nhìn Bạch Tông và hỏi.
- Ngươi nhận trách nhiệm gọi điện thoại.
- Huh?
- Ngươi chỉ cần nói những gì mà ta nói với ngươi.
Cuối cùng, Thiên Như Vân quyết định Bạch Tông sẽ là người liên lạc.
Bạch Tông lấy điện thoại di động rồi gọi theo con số mà Thiên Như Vân đã giải mã.
Anh ta có chút lo lắng khi nhận một nhiệm vụ quan trọng như vậy, nhưng anh ta biết mình sẽ làm tốt vì trước đây đã từng là mật thám.
Tak!
Thiên Như Vân đặt ngón tay lên mặt sau điện thoại.
- Ah?
Bạch Tông tò mò nhìn hành động kỳ lạ ấy, và đã có người bắt máy.
Tak!
- Nếu quý khách đặt đồ ăn khuya thì phải là xíu mại. Xíu mại viên sốt cà chua ngọt và ngon …
- Ơ?
Điều duy nhất anh ta nghe được là một quảng cáo từ một nhà hàng.
Đó dường như là một chuỗi cửa hàng xíu mại Trung Quốc mà anh từng nghe đến.
Bạch Tông nghĩ rằng mình đã gọi nhầm số liền hướng mắt về phía Thiên Như Vân.
Chính lúc đó.
Sau khi cuộc gọi quảng cáo kết thúc thì một giọng nói khác xen vào.
- Vâng! Cửa hàng xíu mại Ochon xin chào quý khách.
Bạch Đường bối rối trước giọng nói của một người phụ nữ có vẻ là chủ máy.
- Sai số rồi?
Nhưng sau đó, Bạch Tông thay đổi cách nghĩ.
Nếu anh ta nghĩ như vậy, thì sẽ chẳng khác nào tiết lộ cho người khác biết về phe mình cả.
Và sẽ không có chuyện họ tiết lộ danh tính thật chỉ vì một cuộc gọi từ quán ăn.
- Ta nên nói gì đây?
Tuy nhiên, mẹ anh không đưa ra thêm một số thông tin nào khác cả.
Khi Bạch Tông còn đang trầm ngâm, một giọng nói cất lên.
- Nếu quý khách vẫn đang chọn menu, quý khách có muốn gọi lại sau không?
- Chết tiệt! Ta nhầm máy!
Bạch Tông đang không biết phải làm gì.
- Chưởng môn của Cước Ma Môn, Bạch Tông …
Trước khi Thiên Như Vân nói xong, cuộc gọi dường như bị cắt, và sau đó âm báo thay đổi.
Bíp! Bíp! Bíp!
Đột nhiên, kết nối bị ngắt và sau đó là giọng nói của một người đàn ông.
- Cậu là ai?
Bạch Tông bật loa ngoài lên thì Kim Ngũ Yên gật đầu trước giọng nói đó.
Đó là giọng nói mà bà biết.
Bạch Tông tiếp tục.
- Anh có phải là Cố Vương Hiền phải không?
- … cậu là ai, và làm thế nào cậu có được số này?
Bạch Tông lúng túng trước câu hỏi thẳng thừng đấy.
Sau khi suy nghĩ, Thiên Như Vân nói với Bạch Tông những gì cần nói.
- Ta là Bạch Tông, chưởng môn đương thời của Cước Ma Môn. Theo như con số trong quyển 24, 32, 94, 83, 13, 52, 63, 103, 26, 49 mà anh để lại cho mẹ ta, ta đã gọi cho anh.
- … và tên của mẹ cậu là?
- Kim Ngũ Yến.
Người kia không nói gì.
Sau khoảng bảy giây im lặng, lại có một âm thanh khác vang lên.
- Chỉ có mẹ cậu biết số điện thoại. Và hãy nhớ rằng không được phép tiết lộ với bất kỳ ai.
- Ta hiểu rồi.
- Ta không có thời gian. Vì vậy, hãy nói ngắn gọn thôi. Kể cho ta chuyện gì đã xảy ra.
Vì hoàn cảnh nhất định, có vẻ như người này không có thời gian để nói chuyện.
Bạch Tông tóm tắt những gì mà Thiên Như Vân đã nói với anh ta.
- Chuyện là thế này. Mẹ ta đã bị Cục An Ninh Công Cộng bắt giữ.
- Hả?
- May mắn thay, ta đã giải cứu mẹ nhờ vào việc cánh cổng xuất hiện ở thành phố Thẩm Dương.
- Haizz ….
Giọng của giám đốc Cố Vương Hiền có vẻ bị sốc.
Có vẻ như tình hình nghiêm trọng hơn anh ta mong đợi.
Sau một lúc, người đàn ông nói tiếp.
- … Nếu có thể, ta sẽ giúp cậu. Ta không biết mẹ cậu có nghe nói về nó hay không, nhưng Cước Ma Môn hiện đang cắt đứt quan hệ với chúng ta, không, giáo phái.
- Chậc chậc.
Bạch Tông cau mày.
Mặc dù đã dự đoán trước nhưng Bạch Tông không ngờ rằng đối phương lại nói ra những lời này. Anh ta vốn nghĩ họ đến để giải cứu một thành viên giáo phái.
Tất nhiên, anh ta cũng biết rằng đối phương cũng có thể không quan tâm đến sống chết của họ.
- Giám đốc Cố. Tình hình phía ta thật sự không ổn. Nếu anh giúp ta lần này, ta sẽ ủng hộ Thiên Lưu Thành với tư cách là chưởng môn Cước Ma Môn.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook