Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 113: Cửa Hàng Sản Xuất Mặt Nạ Da Người. (1)

Sẵn sàng

Bạch Tông tung mồi.

Một lời tuyên bố ủng hộ từ một trong thập đại môn phái hàng đầu Ma Giáo.

Đại diện mỗi phe không muốn làm cho chuyện trở nên nghiêm trọng hơn. Họ để lại số điện thoại liên lạc vì họ còn hy vọng.

Và giám đốc Cố hỏi.

- … mẹ cậu có đồng ý không?

- Mẹ ta đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ khi bà bị Cục An Ninh giam giữ. Tình trạng sức khỏe của bà ấy đang rất yếu nhưng bà sẽ đồng ý với những gì ta quyết định.

Bây giờ, tất cả những gì còn lại là chờ họ cắn câu.

Khi Bạch Tông đang nín thở chờ đợi, giọng nói Cố Vương Hiền vang lên.

- Ta rất tiếc với hoàn cảnh hiện tại của cậu. Làm sao chúng ta có thể giả vờ không quan tâm đến các thành viên của giáo phái được? Ngay khi thành phố Thẩm Dương dỡ bỏ cảnh báo cổng, bọn ta sẽ cử thành viên đến tiếp ứng.

Giám đốc Cố đã thay đổi lời nói của mình.

Lời hứa hẹn khiến Bạch Tông lắc đầu với vẻ mặt thất vọng.

Nhưng anh ta cũng không thể hiện được điều đó qua lời nói.

- Cảm ơn anh!

- Cảm ơn cậu. Nếu đây là số liên lạc của cậu … hmm. Được rồi, các nỗ lực theo dõi vẫn đang được tiếp tục. Ta sẽ liên hệ với cậu sau.

Đối phương nhanh chóng cúp điện thoại.

- Theo dõi ư?

Bạch Tông cảm thấy khó hiểu, nhưng lại nhìn thấy Thiên Như Vân bỏ ngón tay ra với vẻ mặt khó chịu.

[Không theo dõi được.]

Thiên Như Vân là người đã cố gắng tìm ra địa điểm.

Nano đã cố gắng theo dõi địa điểm của cuộc gọi, nhưng không thể vì số liên tục thay đổi.

Thêm 10 giây nữa thì hắn sẽ có thể tìm thấy địa điểm, nhưng nó không thành công khi phía bên kia nhận ra.

- Chà, chúng ta xong bước tiếp cận rồi.

Và một khi Cảnh báo Cổng được dỡ bỏ, bọn họ sẽ gặp nhau.

Thiên Như Vân đã mong chờ khoảnh khắc đó.

Drrrr!

Đột nhiên.

Thiên Như Vân nghe thấy một âm thanh ở đâu đó.

Nó đến từ điện thoại của Cục Trưởng.

Con số xuất hiện trên màn hình.

- Đó là số liên lạc của phòng kiểm soát giao thông. Có lẽ là họ đang gọi cho ông ta.

Lý Minh nhìn thấy số thì liền nhận ra ngay.

Khuôn mặt Lý Minh giờ đã khác đi, không còn là đội trưởng của Bộ phận trấn áp tội phạm bạo động nữa rồi.

- Đánh thức hắn dậy đi.

- Vâng.

Theo lệnh, Bạch Tông đã giải huyệt đạo.

Tatatak!

Khi huyệt đạo được giải, Cục Trưởng từ từ ngồi dậy, nhìn xung quanh với đôi mắt vô hồn.

Và sau đó mặt ông ta tối sầm lại.

Như thể những gì ông ta mong đợi cuối cùng đã trở thành sự thật.

Thiên Như Vân nhìn Cục Trưởng Thang và nói.

- Quay trở lại làm những gì ngươi thường làm. Hãy giải quyết mọi thứ đã xảy ra cho đến nay.

‘Chậc chậc. Hắn ... cư xử như cấp trên.’

Cục Trưởng Thang Minh Căn càu nhàu trước trước thái độ trịch thượng ấy.

Nếu không phải vì bom nano trong người ông ta, mọi thứ đã không diễn ra như thế này.

Rồi một điều gì đó chợt hiện ra trong đầu ông ta.

‘Khoan đã. Bộ phận kỹ thuật đang nghiên cứu chế tạo thiết bị gỡ bom nano.’

Cục Trưởng Thang tin rằng sẽ không mất nhiều thời gian bởi vì họ đã có mã từ một cựu nghiên cứu viên MS.

Khi nghĩ đến điều này, lòng ông ta nhẹ hẳn đi.

Bây giờ Cục Trưởng Thang không thể làm gì được, vì vậy ông ta giả vờ nghe lời Thiên Như Vân, và một khi gỡ được bom nano, ông ta sẽ đòi lại món nợ này gấp mười lần.

- Ta hiểu.

- Và đừng can thiệp vào các vấn đề liên quan đến võ lâm.

- Chắc chắn không.

- Ta sẽ liên hệ với ngươi nếu ta cần.

- Ta hiểu.

Thiên Như Vân nhìn Cục Trưởng Thang đang trả lời một cách ngoan ngoãn.

Bạch Tông nhấn nút thang máy rồi mỉa mai Cục Trưởng Thang.

- Ngươi nghe lời hơn ta nghĩ.

Thiên Như Vân cười nói.

- Cứ chờ đi.

Sau đó, có người can thiệp vào.

- Mọi việc ở đây đã xong rồi. Ta nghĩ chúng ta nên rời khỏi đây.

Lý Minh hối thúc, không muốn ở lại nơi đây thêm giây phút nào nữa.

Anh ta vẫn đang cố đối mặt với sự thất vọng tràn trề.

- Ta không biết khi nào cảnh báo cổng sẽ vang lên lần nữa, hoặc có ai đó phát hiện tòa nhà đội đặc nhiệm đang không có bóng dáng một ai. Vì vậy, chúng ta cần phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt …

- Đợi đã. Trước đó, ta cần phải làm điều này.

Thiên Như Vân đi đâu đó.

Đó là một phòng giam đã đóng kín cửa.

Ssshh! Kiiik!

Khi Thiên Như Vân giơ tay lên, cánh cửa đang đóng bắt đầu nâng lên.

- Hừm.

Kim Ngũ Yến nhìn bên trong.

Bên trong nhà tù là một tù nhân không rõ danh tính bê bết máu, có dấu hiệu bị tra tấn, tay và mắt cá chân đều bị cùm và cùm.

- Ahh …

Bạch Tông gật đầu.

Độ dày của cửa dường như được thiết kế để cách âm. Tuy nhiên, tốt hơn hết là anh ta nên diệt trừ hậu họa để xóa sạch bất cứ manh mối.

- Hãy để ta làm điều đó.

Bạch Tông không nghĩ đây là việc mà Thiên Như Vân nhất định phải làm, nên đã chủ động đi lên phía trước.

Không có lý do gì để làm điều đó, nhưng những rắc rối không cần thiết sẽ nảy sinh nếutên tù nhân này nghe lỏm được những gì đã xảy ra và tiết lộ nó với người khác.

Tak!

Bạch Tông nắm lấy cổ người đó.

Anh ta quyết định bóp cổ để đối phương chết không đau đớn.

Nhưng ngay lúc anh ta muốn tóm lấy cổ thì tên tù nhân bị xiềng xích lại hét lên một tiếng.

- Eup eup eup!

Thật là kỳ lạ.

Đối phương dường như không cầu xin lòng thương xót, cũng không tức giận.

- Ngươi … ngươi?

Đôi mắt Bạch Tông run lên khi nhìn kỹ khuôn mặt.

Bạch Tông lau đi những vết máu khô trên khuôn mặt tù nhân.

- Ah!

- Có chuyện gì?

Thiên Như Vân hỏi.

- Anh ta là nhân viên cửa hàng sản xuất mặt nạ da người mà ta đã nói đến.

 

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...