Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 122: Thiên Ma Đang Đến. (2)

Sẵn sàng

Phía Đông Bắc của Thành phố Tế Nam.

Ở cuối thị trấn có một khu vực rộng lớn với một hồ nước phía trước, những ngọn đồi bên cạnh và những rặng núi nhỏ ở phía sau.

Một tòa nhà 30 tầng và khoảng mười tòa nhà văn phòng xung quanh. Ở lối vào nơi này có treo bảng hiệu lớn về tên công ty được gọi là Tập đoàn Yongchun.

Tòa nhà 30 tầng là trụ sở chính của Tập đoàn Yongchun.

Mặc dù đã rất khuya nhưng vẫn có tám người trung niên tụ tập ở đó. Họ ngồi trong một phòng họp ở tầng 29, trông ai cũng cao ngạo dường như là những thành viên cấp cao của Tập đoàn.

Đầu bàn là một người đàn ông trạc năm mươi tuổi với mái tóc hoa râm và đôi mắt lạnh lùng.

- Ta chắc chắn sẽ nói không.

- Chủ tịch!

Người trung niên trong bộ vest xanh nước biển sốt ruột nói.

- Giám đốc Hoán Minh Ngũ. Ta nhớ mình đã nói không rất nhiều lần rồi. Bộ Quốc Phòng đã thông báo Cảnh báo Cổng sẽ được đưa ra trong vòng một hoặc hai ngày tới. Và giờ, cậu muốn đi đâu chứ?

- Nhưng ta đã mất liên lạc với con gái mình!

Người đàn ông trung niên tên Hoán Minh Ngũ đó khẽ cắn môi.

Còn chủ tịch Thiên Lưu Trường đáp lại với vẻ mặt buồn bã.

- Cậu nên nghĩ đến đại cục. Những tên Thủ Vệ Cổng đều nói rằng cánh cổng thứ 19 có mức độ nguy hiểm cấp B. Và giờ, nếu cậu đi rồi thì ai sẽ là người đảm nhiệm được vị trí của cậu?

Cánh cổng không gian có mức độ nguy hiểm cấp B.

Đây đúng là thảm họa.

Khi một thảm họa xảy đến thì đó là mối nguy cho tất cả những người ở thành phố Tế Nam.

Chủ tịch Thiên Lưu Trường tiếp tục nói dù cho vẻ mặt giám đốc Hoán Minh Ngũ đã tối sầm lại.

- Cậu là người quan trọng nhất ở đây. Sao người đứng đầu một mạng lưới thu thập thông tin lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình vậy?

- … Ta xin lỗi.

- Dù thế nào đi nữa thì cậu không thể đến thành phố Thẩm Dương được vì cảnh báo cổng cũng đã được ban hành. Nên giờ, cậu hãy cố chịu đựng một chút. Một khi cảnh báo cổng được dỡ bỏ, những thành viên giáo phái đang chờ đợi trong thành phố sẽ hành động.

Mặc dù đã nói một cách nhẹ nhàng, nhưng chủ tịch Thiên Lưu Trường vẫn không có vẻ gì là sẽ thay đổi ý định.

Theo những gì ông ta biết, Hoán Xuân là con nuôi chứ không phải con ruột của giám đốc Hoán Minh Ngũ.

Ông ta nghe nói rằng Phi Hoán Ma Môn có vài rắc rối với trẻ em và phụ nữ bởi vì âm khí trong họ quá mạnh.

‘Con bé được gửi đến đó để tránh bị cuốn vào trận chiến này, nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì.’

Với ông, giám đốc điều hành Hoán Minh Ngũ là một người quan trọng.

Chủ tịch Thiên Lưu Trường vội vàng đổi chủ đề, không muốn giám đốc Hoán Minh Ngũ tiếp tục suy nghĩ lung tung.

- Dù sao đi nữa, điều đầu tiên cần làm là tìm ra tính xác thực của những thứ mà hắn đã nói là mình tìm thấy …

Drrrr!

Chiếc điện thoại của giám đốc Hoán Minh Ngũ rung lên.

Sự gián đoạn khiến chủ tịch Thiên Lưu Trường khó chịu, nhưng cơ mặt của giám đốc Hoán Minh Ngũ lại thả lỏng ra một chút.

- Chủ tịch Thiên Lưu Trường! Đây là tin nhắn từ con gái ta!

- Thấy chưa. Không phải ta đã nói rằng mọi thứ sẽ ổn sao.

- Cậu và con gái mình ... haizzz.

Tuy nhiên, sau khi đọc tin nhắn, biểu cảm giám đốc Hoán Minh Ngũ dường như đã thay đổi.

Chủ tịch Thiên Lưu Trường tò mò về khuôn mặt ấy nên đã hỏi.

- Có vấn đề gì sao?

- Ta không biết cái này nghĩa là gì. Nó nói rằng …

Drrrr!

Một tin nhắn khác đến.

- Thiên ... Ma?

- Cái gì?

Chính lúc đó.

Kwakwakwang!

Một âm thanh lớn vang lên từ phía trên tòa nhà.

Đột nhiên, một cái gì đó xuyên qua trần nhà và đập vào bàn.

Trước cảnh tượng đó, tất cả họ đồng loạt lùi lại.

- C - chuyện quái gì vậy?

Chủ tịch Thiên Lưu Trường cũng đứng dậy và nhìn xung quanh. Nhưng đôi mắt ông ta đã tập trung vào một thứ gì đó ở giữa bàn.

- Một thanh kiếm?

Thanh hắc kiếm này không hề bình thường.

Nhưng sao nó lại quen đến vậy.

Nhìn ba ký tự trên thanh kiếm, đôi mắt của chủ tịch Thiên Lưu Trường lấp lánh.

- Thiên …

Chính lúc đó.

Kwang!

Một thứ khác rơi từ trần nhà thông qua cái lỗ thủng ấy.

Và khiến cát bụi bao trùm cả căn phòng.

- Cái gì vậy?

- Có kẻ đột nhập sao?

Ssrrng!

Tất cả họ đều rút vũ khí ra.

Xoạt!

Khi bụi lắng xuống và bóng người hiện ra.

Một người thanh niên trẻ với khuôn mặt soái ca mặc chiếc khoác áo đen.

Thiên Như Vân.

- Sao ngươi dám …

Thiên Như Vân nhìn họ và nói.

- Quỳ xuống.

Ngay lúc đó, những người đáng tuổi bậc cha chú trong phòng đã phải quỳ gối.

Thình thịch! Thình thịch!

- Kuak!

- Cái quái gì đây!

Họ đều không giấu nổi sự bàng hoàng trước những gì đang diễn ra.

Điều khiến họ sốc hơn cả là.

- Ch - chủ tịch !!!

Đến cả vị chủ tịch Thiên Lưu Trường kiêu ngạo kia cũng không ngoại lệ.

 

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...