Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 127: Đệ Nhị Thiên Ma Truyền Thuyết. (2)
- Lão tổ …
Còn Thiên Lưu Trường thì đang quẫn trí.
Chặt đứt cổ tay mới chỉ là hình phạt đầu tiên.
Ông ta không thể tưởng tượng rằng hình phạt thứ hai hoặc thứ ba có thể khiến ông ta phải trả giá bằng mạng sống.
- Lão tổ … xin hãy tha thứ cho con.
Thiên Lưu Trường nói với giọng van nài.
- Thứ hai! Hình phạt cho việc vì tư lợi mà tham lam dám tranh đoạt địa vị, chia bè kết phái và khiến giáo phái lâm vào cảnh giải thể.
Pak!
- Ugh!
Thiên Lưu Trường trợn to hai mắt.
Nơi mà lòng bàn tay của Thiên Như Vân hướng đến không gì khác chính là đan điền.
Ông ta còn hoảng sợ hơn cả khi cổ tay bị chặt đứt.
- Lão tổ! Không … không phải cái này… làm ơn!
- Không gì?
Woong!
Thiên Như Vân đặt tay vào phần bụng ông ta.
Nội công thấm sâu vào đan điền của Thiên Lưu Trường.
- Kuak!
Sắc mặt Thiên Lưu Trường nhăn lại.
Theo bản năng, ông cố gia tăng nội lực để chống lại nó, nhưng sự chênh lệch giữa hai người là quá lớn.
Nội lực của Thiên Như Vân bắt đầu xâm nhập, khiến toàn thân ông ta đau nhức.
- Kuaaak!
Từ cổ đến trán nổi rõ gân xanh. Những người chứng kiến cảnh tượng này đều không giấu được vẻ sợ hãi trên gương mặt.
- Có phải ngài ấy đang cố phá hủy đan điền không?
Nếu là như vậy, chặt đứt bàn tay mới chỉ là bắt đầu.
- Lão tổ! Làm ơn! Ngài hãy tha cho con!
- Ta sẽ phong ấn đan điền của ba tên khốn đã hủy hoại giáo phái cho đến khi các ngươi có mặt đủ.
Sau đó Thiên Như Vân thả tay ra.
Ngọn lửa thiêu đốt đau đớn trong cơ thể ông ta biến mất ngay lập tức.
- Huh …. Huh …
- N - nội lực của ta?
Sắc mặt Thiên Lưu Trường tái nhợt.
Việc phong ấn đan điền không phải là một lời đe dọa.
Nội lực trong cơ thể không nghe theo ý ông.
- Kuaak!
Bàn tay bị chặt đứt, đan điền bị phong ấn, đôi mắt ông ta đỏ hoe và nhận ra mình đã phải chịu đựng đau khổ đến tột nào.
Mà còn đau đớn hơn khi phải chịu đựng sự nhục nhã này trong mắt những giám đốc điều hành đứng đầu mỗi môn phái.
- Ahhh … sao lão tổ có thể làm điều này với hậu duệ trực tiếp chứ?
Không còn gì để mất nữa.
Để trở thành giáo chủ của giáo phái, ông ta thậm chí còn từ mặt với người anh trai mình.
Và khi mục đích sống duy nhất tan tành như thế, ông ta đã mất đi động lực của mình.
Thiên Như Vân nói.
- Điều thứ ba.
- Điều thứ ba?
Thiên Lưu Trường không thể chịu đựng được nữa.
Còn có thể làm gì hơn sau khi đã cắt cổ tay và phong ấn đan điền cơ chứ?
Chính lúc đó.
Tiếng kêu bíp! Tiếng kêu bíp!
Điện thoại văn phòng đổ chuông.
Không chỉ vậy, điện thoại di động của mọi người trong phòng đổ chuông đồng loạt đổ chuông.
- Hừ.
Thiên Như Vân cảm thấy khó hiểu.
Hắn dùng nội lực bao phủ lấy căn phòng, để đảm bảo chắc chắn không bất kỳ sự can thiệp, nhưng vẫn có điều gì đó xảy ra.
- Không phải những kẻ đứng ngoài.
Bên ngoài căn phòng này chỉ có hai bảo vệ an ninh.
Và họ đã lẻn vào khi trần nhà bị vỡ.
- Sau đó …
Thiên Như Vân nhìn tấm rèm trong phòng che đi khung cảnh bên ngoài.
- Trả lời đi.
- Ta nghe!
Trước lời nói của Thiên Như Vân, Hoán Minh Ngũ đã trả lời điện thoại.
- Ta đang họp.
Anh ta định tắt luôn điện thoại.
Tuy nhiên, khuôn mặt Hoán Minh Ngũ sốc nặng.
Anh dừng ngay cuộc gọi và vội vàng bước ra mở tấm rèm đang che cửa sổ.
Lúc Hoán Minh Ngũ mở rèm, anh nhìn thấy vài chiếc xe của Vệ Binh Quốc Gia đang tập trung ở lối vào của tòa nhà.
- Vệ Binh Quốc Gia.
- Tại sao họ ở đây?
Không ai biết được.
Hoán Minh Ngũ thận trọng nói khi nhìn Thiên Như Vân và Thiên Lưu Trường.
- Đó là Thiếu tá Bạch Chấn Xương của Vệ Binh Quốc Gia.
- Bạch Chấn Xương? Tại sao hắn lại đến đây?
- Hắn ta nói có một vật thể bay không xác định đã rơi xuống tòa nhà chúng ta và nó chắc hẳn là một vấn đề liên quan đến cổng, vì vậy họ đã yêu cầu chúng ta hợp tác tìm kiếm.
Khi nghe nói rằng đó là một vật thể bay không xác định, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Thiên Như Vân.
Hắn là người duy nhất tới đây qua trần nhà.
Thiên Như Vân xoa cằm khi không đoán trước được điều này sẽ xảy ra.
- Nano. Ngươi không bay ở chế độ tàng hình à?
[Radar quét không thể truy ra được nhưng camera hồng ngoại có thể đã bắt được các tia nhiệt phát ra từ các hạt từ tính.]
Nano chắc chắn đã vô hiệu hóa khả năng của radar.
Nhưng trung tâm chỉ huy đánh chặn cổng có nhiều nhiều biện pháp để phát hiện sự xâm nhập của các thực thể nguy hiểm bên ngoài các bức tường. Đó là lý do tại sao họ nói rằng họ đã phát hiện một vật thể không xác định.
- Thật phiền phức.
Lúc này, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ và bắt đầu suy nghĩ xem phải làm gì tiếp theo.
Thiên Lưu Trường nói.
- Lão tổ!
- Chuyện gì?
- Nếu đó là Bạch Chấn Xương của Vệ Binh Quốc Gia, thì con nghĩ mình có thể làm gì đó.
- Ngươi có thể làm gì?
- Hắn ta đã nhận được rất nhiều khoản quyên góp từ Tập đoàn Yongchun của chúng con.
Tập đoàn Yongchun có địa vị tương đối ở Thành phố Tế Nam vì tập đoàn này đã xây dựng được mối quan hệ bền chặt với các quan chức cấp cao.
Sau một hồi ngẫm nghĩ, Thiên Như Vân thu hồi nội lực đã trấn áp những người trong phòng.
- C - cảm ơn người đã tin tưởng con. Con - con sẽ giải quyết chuyện này nhanh chóng.
Thiên Lưu Trường nhanh chóng tận dụng sự xuất hiện bất ngờ của Vệ Binh Quốc Gia để thoát khỏi hình phạt thứ ba. Ông ta cùng với Hoán Minh Ngũ và những người khác vội vàng rời khỏi phòng.
Thiên Lưu Trường nhếch miệng khi đi đến thang máy.
‘Đúng lúc thật!’
Lần đầu tiên mà ông ta thực sự cảm thấy biết ơn vì sự xuất hiện của Vệ Binh Quốc Gia.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook