Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 129: Lực Lượng Vệ Binh Quốc Gia. (2)
Vào lúc đó, ai đó bước ra khỏi chiếc xe chuyên chở Thủ Vệ Cổng và đi đến chỗ Thiếu tá Bạch.
Đó là một nữ nhân trạc tuổi đôi mươi với mái tóc nâu, áo sơ mi trắng, quần đen bó sát làm nổi bật những đường cong của mình.
Những Thủ Vệ Cổng, bao gồm cả đại đội trưởng Hà đã phản ứng kỳ lạ trước sự xuất hiện của người này.
- Gì nữa đây?
Thiên Lưu Trường nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.
Ông đến thành phố Tế Nam đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy cô.
Cô ấy nói chuyện với đội trưởng.
- Anh định trì hoãn đến bao giờ? Hãy nhanh chóng tiến hành lục soát đi.
Trước điều đó, Hà Tiên Giang thận trọng trả lời.
- Tập đoàn Yongchun đã nhận được sự cho phép từ Ủy ban An ninh tòa thị chính và nói rằng họ sẽ tự tiến hành cuộc tìm kiếm …
- Từ khi nào mà một công ty có quyền ngăn chặn các cuộc khám xét của lực lượng Vệ Binh Quốc Gia vậy? Làm ngay bây giờ đi!
- Được rồi! Tiến hành lục soát!
- Vâng!
Theo lệnh của cô ấy, những Thủ Vệ Cổng cố gắng tiến vào.
Srrrn!
Những nhân viên an ninh của Tập đoàn Yongchun đồng loạt rút vũ khí để ngăn họ lại.
Mặc dù trông giống như những nhân viên an ninh bình thường, nhưng tất cả họ đều là những Nhất Lưu võ giả và đều là thành viên của Thiên Ma Thần Giáo.
Thiên Lưu Trường hét vào những kẻ cố tiến vào.
- Ta chắc chắn rằng chúng ta đã nhận được sự cho phép. Nếu cô bỏ qua nó, chúng ta sẽ phải thực hiện quyền tự vệ của mình.
- Quyền tự vệ?
Người phụ nữ với mái tóc nâu bước tới và chìa tay về phía nhân viên an ninh.
Kuk!
Ngay lúc đó, những nhân viên an ninh chặn lối vào đã ngã xuống nền nhà.
Cảnh tượng này khiến một một ai nói nên lời.
- Ugh!
- C - cơ thể ta …
- Nặng quá!
Các nhân viên an ninh thậm chí không thể di chuyển.
Dù đã sử dụng nội lực nhưng cơ thể họ lại càng nặng nề hơn.
- Con bé đó có phải là Thủ Vệ Cổng cấp A không?
Giám đốc Hoán Minh Ngũ đánh giá thực lực của đối phương dựa trên những gì đã chứng kiến.
Anh nhìn xung quanh những nhân viên an ninh đang ngã xuống rồi lao đến tấn công đối phương ngay lập tức.
Thình thịch!
Mắt cá chân của anh ta đột nhiên lún xuống mặt đất, như thể có thứ gì đó nặng nề đập vào mắt cá chân vậy.
Hoán Minh Ngũ gần như không thể đứng dậy.
- Cơ thể mình sao nặng thế này.
Anh ta biết rằng những Thủ Vệ Cổng có khả năng phi thường, nhưng anh chưa bao giờ trải qua sức mạnh như vậy trước đây.
- Và rồi …
Goo!
Hoán Minh Ngũ quyết định giải phóng nội lực để chống lại thứ đang trấn áp mình.
Quả nhiên, khi sử dụng nội lực để chống lại nó, cơ thể đã có thể tự do di chuyển hơn.
‘Được rồi!’
Hoán Minh Ngũ lao đến người phụ nữ.
‘Con nhóc này khá mạnh, nhưng…’
Cô ta đưa tay lên rồi hạ tay xuống.
- Uhk!
Thình thịch!
Khác với lần đầu, cơ thể trở nên nặng nề hơn, Hoán Minh Ngũ ngã xuống như thể có thứ gì đó khổng lồ đang đè lên người mình.
Mặt đất xung quanh Hoán Minh Ngũ cố cử động nhưng không được.
- Uhhh!
Hoán Minh Ngũ ta cố gắng di chuyển nhưng không thể.
Anh càng cố gắng di chuyển, lực nén càng mạnh.
- Ta - ta, đây là trọng lực …
Thình thịch!
Khuôn mặt Hoán Minh Ngũ như sụp xuống đất.
- Cái này là cái gì?
Chủ tịch Thiên Lưu Trường không giấu nổi sự bàng hoàng.
Ông chưa bao giờ tưởng tượng được rằng, một cường giả Tuyệt Đỉnh Tông Sư như giám đốc Hoán lại bất lực đến thế này.
Sau đó, một Thủ Vệ Cổng hét lên với giọng tự tin.
- Không hổ danh là Thủ Vệ Cổng cấp SS!
- Cấp SS?
Sắc mặt Thiên Lưu Trường cứng đờ.
- Cấp SS!
Thứ hạng cao nhất mà Thủ Vệ Cổng từng có là cấp S.
Nhưng ở cấp S, có rất ít người có sức mạnh đáng kinh ngạc như vậy.
Vậy nên chính phủ đã cho họ một thứ cấp đặc biệt hơn. Đó chính là cấp SS.
- Tại sao Thủ Vệ Cổng cấp SS lại ở đây?
Đây là lần đầu tiên Thiên Lưu Trường nhìn thấy Thủ Vệ Cổng cấp SS.
Hà Tiên Giang nói với vị chủ tịch đang bối rối.
- Ta đoán là ông đã gặp xui xẻo rồi. Chủ tịch Dương. Ông đang khiêu khích Thủ Vệ Cổng cấp SS, Phù Thủy Trọng lực Lưu Tô Hoa đấy.
Tên của cô ta là Lưu Tô Hoa.
Một Thủ Vệ Cổng cấp SS có năng lực thao túng trọng lực.
- Ngừng nói vớ vẩn và bắt đầu khám xét đi. Thiếu tá Bạch chỉ biết đứng đó?
- À - ta hiểu rồi!
Bạch Chấn Xương kinh ngạc nói.
Có vẻ như cả anh ta cũng không biết về người này.
Những Thủ Vệ Cổng cấp SS được coi là công dân ưu tiên và có quân hàm đại tá.
‘Ta xin lỗi.’
Bạch Chấn Xương lắc đầu và tuân theo vì anh ta không thể chống lại mệnh lệnh từ người có quân hàm cao hơn và mạnh hơn mình.
- Tất cả tiến hành lục soát đi.
- Vâng!
Lực lượng Vệ Binh Quốc Gia đi theo đám Thủ Vệ Cổng vào bên trong tòa nhà.
Thiên Lưu Trường nhăn mặt.
‘Chết tiệt!’
Cuộc khám xét lẽ ra phải dừng nhưng lại được tiến hành vì sự xuất hiện của Thủ Vệ Cổng cấp SS.
Nếu đan điền không bị phong ấn, ông ta đã đứng lên và ngăn cản họ, nhưng hiện tại không ai có thể ngăn cản Thủ Vệ Cổng cấp SS.
- Huhuhu.
Những Thủ Vệ Cổng đã tiến tới phía trước mặt ông.
Từng người họ đi qua và đại đội trưởng Hà nở nụ cười vào mặt Thiên Lưu Trường khi đi ngang qua.
Chính lúc đó.
[Điều thứ ba. Ngươi thật yếu đuối! Mặc dù ngươi đã rút thanh kiếm vì ngươi muốn có địa vị, ngươi cũng không thể gây dựng lại giáo phái và chỉ khiến cho sự thất vọng của các thành viên ngày càng gia tăng.]
- !!!
Pang!
Khi họ đang cố gắng xông vào, Hà Tiên Giang và đám Thủ Vệ Cổng đã bị ném trở lại.
- Ack!
- Ahh!
Thình thịch!
Họ va chạm với những Vệ Binh Quốc Gia phía sau và ngã xuống.
Đôi mắt Thủ Vệ Cổng cấp SS Lưu Tô Hoa nheo lại khi cô ấy nhìn thấy cảnh họ bị ném trở lại.
Đúng lúc đó, có một người xuất hiện trước mặt Thiên Lưu Trường.
Chính lúc đó.
- Lão tổ!!!
Sau đó, Thiên Như Vân đã nói với ông ta.
- Yếu đuối cũng là một tội lỗi.
* * *
Ánh mắt Thiên Như Vân hướng về phía Thủ Vệ Cổng cấp SS Lưu Tô Hoa rồi nhếch miệng cười.
- Thứ rác rưởi này dám làm càn trước mặt bản tọa?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook