Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 128: Lực Lượng Vệ Binh Quốc Gia. (1)
Để vào tòa nhà trụ sở của Tập đoàn Yongchun, cần băng qua một hồ nước lớn.
Một chiếc xe của Vệ Binh Quốc Gia đang đậu ở đó, và hơn năm mươi người đang xếp hàng chờ ở lối vào.
Trước mặt họ là một người đàn ông có lông mày mỏng. Anh ta chính là thiếu tá Bạch Chấn Xương.
- Thiếu tá Bạch. Chúng ta có cần đứng đợi ở đây không? Lẽ ra chúng ta phải thực hiện quyền khám xét ngay lập tức.
Người đã nói là một gã có râu đang khoanh tay chờ đợi lệnh.
- Chờ đi. Đừng nóng vội, Đại úy Hà.
Bộ vest của người đàn ông có râu được thêu hoa văn biểu tượng của Thủ Vệ Cổng.
Anh ta là Hà Tiên Giang, đại đội trưởng của Thủ Vệ Cổng ở thành phố Tế Nam.
Nhưng không như thiếu tá Bạch, Hà Tiên Giang lại tìm cách phản đối.
- Sao lại không nóng vội được? Một vật thể bay không xác định đã rơi xuống đây đấy! Nếu nó có liên quan gì đến cánh cổng thì đó sẽ là một vấn đề rất lớn, đúng không? Ta không thể hiểu nổi tại sao thiếu tá Bạch lại tốt với Tập đoàn Yongchun như vậy.
Nghe vậy, Bạch Chấn Xương cau mày không hài lòng.
Trên thực tế thì đúng như Đại úy Hà đã nói, họ có quyền thực hiện cuộc khám xét nếu có vấn đề liên quan đến cánh cổng bất kể bên kia có đồng ý hay không.
Nhưng luôn tồn tại một lý do.
- Số tiền chúng ta nhận được từ Tập đoàn Yongchun rất đáng đấy. Dù sao đi nữa, Tập đoàn Yongchun liên tục đầu tư rất nhiều khoản tài trợ cho lực lượng Vệ Binh Quốc Gia. Thế nên dù đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ đúng không?
Nhưng gã đại úy Hà thì lại là kẻ không ưa gì với những cao thủ võ lâm.
- Thiếu tá Bạch biết đấy, Tập đoàn Yongchun là những cao thủ võ lâm. Nếu họ phát hiện ra vật thể nguy hiểm, họ đã sớm báo cáo rồi. Nhưng hãy nhìn xem.
Cả nơi này không một chút động tĩnh nào.
Bởi vì nếu vật thể nguy hiểm xuất hiện ở đây sẽ khiến nơi này rơi vào hỗn loạn.
- Haizz.
Hà Tiên Giang nhận ra rằng việc tiếp tục cố thuyết phục thiếu tá là vô ích.
Anh ta biết rằng Tập đoàn Yongchun có rất nhiều ảnh hưởng đối với thành phố Tế Nam, nhưng dường như ngay cả Vệ Binh Quốc Gia cũng phải nhún nhường ba phần rồi.
Đã khoảng 15 phút trôi qua kể từ khi yêu cầu tìm kiếm được chuyển đến Tập đoàn Yongchun.
Từ phía bên trong lối vào tòa nhà, chủ tịch Thiên Lưu Trường xuất hiện cùng với các giám đốc điều hành và khoảng bốn mươi người mặc đồng phục có vẻ giống như nhân viên an ninh.
- Có gì không ổn sao? Thiếu tá Bạch?
- … trật tự.
Bạch Chấn Xương đến gần họ.
Sau đó anh ta lại cười rồi đáp lại Thiên Lưu Trường.
- Ôi trời! Chủ tịch Dương. Xin lỗi đã làm phiền ông muộn thế này.
Dương Lưu Trường là tên gọi khác của Thiên Lưu Trường.
Kể từ khi Tập đoàn Hắc Thiên chính thức giải thể, hầu hết các môn chủ, tộc trưởng và thậm chí cả những thành viên trong Thiên Thanh Tộc đều che giấu danh tính thực sự và sử dụng những tên gọi khác nhau.
- Cậu cứ gọi bình thường thôi. Hahaha. Ngày nào các vị cũng chăm chỉ túc trực ở cánh cổng thì một thương nhân bình thường làm sao có thể bị mọi người quấy rầy?
Hai người nhẹ giọng trao đổi với nhau.
‘Không hổ danh là chủ tịch chúng ta.’
Giám đốc Hoán Minh Ngũ rất vui khi thấy Thiên Lưu Trường bình tĩnh tự nhiên đáp lại không chút kẽ hở.
Anh ta lo lắng vì cổ tay chủ tịch bị chặt đứt và đan điền bị phong ấn, nhưng anh không ngờ Thiên Lưu Trường lại diễn xuất chuyên nghiệp đến thế.
Bạch Chấn Xương nhìn cánh tay trái bị băng bó với vẻ khó hiểu và nói.
- Ông bị thương à?
- Ah … A chỉ là tai nạn nhỏ.
- Là vậy sao?
‘Một tai nạn?’
Bạch Chấn Xương bối rối.
Chủ tịch Tập đoàn Yongchun là cao thủ võ lâm chưa được cấp mã định danh, nhưng anh ta biết ông ta là cao thủ sở hữu võ công cao cường.
Trên thực tế, Bạch Chấn Xương đã từng chứng kiến người này ra tay vài lần trong những lần cánh cổng xuất hiện.
- Dù sao thì, ta nghe nói rằng các vị muốn tìm kiếm một vật thể bay không xác định?
- Hmmm, đúng vậy. Bộ Quốc phòng đã phát hiện một vật thể bay, nhưng nó đã biến mất tại vị trí này.
Bạch Chấn Xương với bộ dạng ngụ ý rằng cuộc tìm kiếm này không thể tránh khỏi được.
- À, có lý đấy. Tuy nhiên.
Lúc đó, Thiên Lưu Trường nhìn sang Hoán Minh Ngũ đang đứng bên cạnh.
Giám đốc Hoán Minh Ngũ gật đầu rồi lấy ra chiếc máy tính bảng từ trong túi xách và đưa nó cho Bạch Chấn Xương.
- Cái này là sao?
- Chúng ta đã được Ủy Ban An Ninh Tòa Thị Chính cho phép nộp báo cáo vào ngày mai. Do đó, đội ngũ an ninh của chúng tôi sẽ tự mình tiến hành tìm kiếm.
(TL: Quan hệ rộng thật tốt.)
Bạch Chấn Xương cau mày.
Ở cuối email thực sự có đóng mộc của Tòa Thị Chính Tế Nam và chữ ký điện tử của người đứng đầu Ủy ban an ninh.
- Hừm.
Anh ta muốn khám xét toàn bộ tòa nhà theo yêu cầu của Bộ Quốc phòng, nhưng anh ta quyết định rời đi vì mối quan hệ với Tập đoàn Yongchun. Mặc dù khi họ cho anh xem bức thư từ Tòa thị chính, anh vẫn cảm thấy có gì đó bất thường.
Nhưng nếu mọi thứ diễn ra như thế này, nó thực sự không thú vị lắm.
Đại úy Hà Tiên Giang đang lắng nghe từ bên cạnh đã can thiệp quyết định rút quân.
- Thiếu tá Bạch. Ngay cả khi Tòa thị chính đã cho phép họ, nhưng đây là vấn đề nằm trong thẩm quyền của Bộ Quốc Phòng.
Nghe vậy, Thiên Lưu Trường nheo mắt hỏi.
- Không phải Ủy ban An ninh Tòa Thị Chính cao hơn lực lượng Vệ Binh Quốc Gia sao? Đại úy Hà?
- Nếu nó không liên quan đến cánh cổng. Chủ tịch Dương à.
Tak!
Khi Hà Tiên Giang tiến lên một bước, mười hai Thủ Vệ Cổng phía sau anh ta cũng đi lên phía trước.
Họ đang chứng minh rằng họ sẽ dùng tới vũ lực nếu Thiên Lưu Trường dám ngăn họ.
‘Lũ khốn kiếp.’
Một điều dễ hiểu là cao thủ võ lâm không mấy hòa thuận với Thủ Vệ Cổng.
Và động thái này khiến Thiên Lưu Trường không thể chấp nhận được.
Ông ta giơ tay phải lên.
Theo sau đó là các nhân viên an ninh phía sau đã sẵn sàng.
Shh!
- Ha! Chúng ta nên làm gì bây giờ! ? Thiếu tá Bạch! Tập đoàn Yongchun cho biết họ sẽ chiến đấu với Vệ Binh Quốc Gia! Chúng ta thực sự sẽ rút lui sao?
Lời nói của Đại úy Hà khiến Bạch Chấn Xương có chút bối rối.
‘Chết tiệt!’
Anh ta đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan theo đúng nghĩa.
Nếu dựa vào thư cho phép của Ủy ban An ninh Tòa Thị Chính và mối quan hệ của anh với Tập đoàn Yongchun thì việc ngừng tìm kiếm và rút quân là lựa chọn dễ hiểu.
Nhưng đúng như gã Hà Tiên Giang đã nói, tất cả quyền hành nằm trong tay Vệ Binh Quốc Gia nếu đó là vấn đề liên quan đến cánh cổng.
‘Lẽ ra mình không nên dẫn theo họ.’
Vốn dĩ phải làm vậy khi nơi đây rất thù địch với Thủ Vệ Cổng.
Những Thủ Vệ Cổng dường như sẵn sàng chiến đấu nếu mọi chuyện đi phải như vậy.
Một cuộc chiến là không thể tránh khỏi.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook