Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 153: Khủng Bố Tại Tòa Thị Chính Tế Nam. (1)
Chương 153: Khủng Bố Tại Tòa Thị Chính Tế Nam. (1)
Đấu tay đôi!
Sắc mặt quản lý Ngô trở nên trắng bệch, không thể nói nên lời.
Anh ta vừa chứng kiến một cảnh tượng khó tin. Thật khó để tưởng tượng cần bao nhiêu nội lực để có thể nghiền nát viên đá sapphire chỉ bằng cách ấn nó như thế.
- Cậu thực sự ở cấp độ Dần sao?
Bấy giờ, quản lý Ngô mới nhận ra.
Anh ta thực sự chưa bao giờ gặp Vô Thượng Tông Sư. Và người trước mặt anh ta chắc chắn là quái vật.
- Ai sẽ đấu với ta?
Thiên Như Vân hỏi lại.
- … Trưởng bộ phận, người này quả thực là siêu cấp cường giả mạnh mẽ. Không có ai ở đây có thể đối phó với cậu ta đâu.
Quản lý Ngô đã thẳng thừng đáp lại.
Nếu đối phương cùng cấp thì anh ta sẽ liều một phen.
Đừng nói là một nhân viên quản lý, ngay cả những người lãnh đạo của Sở Võ Thuật cũng không dám chiến đấu với tên quái vật này. Và thật ngu ngốc khi nghĩ về điều đó.
- Ý cậu là gì sao? Cậu có đang phóng đại không vậy? Cậu ta chỉ làm một bài kiểm tra thôi mà!
Vì vậy, Trưởng bộ phận an ninh Tô Dương Tiên đã đặt câu hỏi.
Tất nhiên, anh ta cũng đã chứng kiến cảnh phiến đá sapphire bị nghiền nát ngay trước mắt mình.
Tuy nhiên, từ quan điểm của một người bình thường, Tô Dương Tiên không hoàn toàn hiểu tại sao quản lý Ngô lại kết luận Thiên Như Vân ở cấp độ Dần mà không bắt hắn phải vượt qua tất cả các bài kiểm tra.
- Trưởng bộ phận … Anh không biết ai là người mạnh nhất ở võ lâm sao?
- Ta đang hỏi điều này bởi vì ta biết chứ! Nhưng làm sao có thể đánh giá được sức mạnh của phó chủ tịch nếu không hoàn thành tất cả các bài kiểm tra?
Chỉ có một điều mà Tô Dương Tiên muốn biết. Liệu thằng nhóc phó chủ tịch kiêu ngạo đó có thực sự mạnh mẽ đến vậy hay không?
Nếu đúng như vậy, Tập đoàn Yongchun sẽ được thứ mà họ muốn.
Hiện tại, các cao thủ võ lâm đều được kiểm soát bởi chính phủ.
Tuy nhiên, nếu một nhóm cao thủ võ lâm lên nắm quyền và có sức mạnh ngang ngửa với chính phủ thì sẽ dấy lên những rắc rối.
- Có ai ở đây muốn kiểm tra không?
Vì vậy, Tô Dương Tiên đã hét lên và hỏi những người trong sân vận động.
Nhưng không một ai dám tiến tới.
Quản lý Ngô không hài lòng về điều này.
- Tất cả chúng ta đều thấy sức mạnh của Phó chủ tịch Tập đoàn Yongchun. Cậu ấy ở …
- Ta thử có ổn không?
Đúng lúc đó, ai đó đã cắt ngang lời quản lý Ngô.
Quản lý Ngô nhìn người đó một cách khó hiểu.
- Sĩ quan Chí?
Người đó là Chí Tiên Trạch, một nhân viên văn phòng mới được bổ nhiệm vào Sở Võ Thuật.
Quản lý Ngô biết rằng Chí Tiên Trạch là võ giả ở cảnh giới Tông Sư ở độ tuổi ngoài 30 tuổi, nhưng anh không thể hiểu hắn đang muốn làm gì.
- Haiz. Đây không phải là lúc đâu.
- Ngài cần để ta thử mới biết được chứ.
‘Sĩ quan Chí à, người này. Hắn không thể biết khi nào mình nên hành động và khi nào thì không à?.’
Điều mà Quản lý Ngô thực sự không thể hiểu được là làm thế nào Chí Tiên Trạch lại phấn khích đến thế mặc dù đã nhìn thấy những phiến đá sapphire bị nghiền nát.
- Quản lý Ngô. Cho ta một cơ hội đi. Ai lại muốn bỏ lỡ cơ hội để ‘học hỏi’ từ một cường giả mạnh mẽ?
Trong khi nói lời này, mắt Chí Tiên Trạch đang nhìn sang nơi khác.
Quản lý Ngô không nhận thấy điều đó nên lắc đầu và nói.
- Haizzz, cậu nên hành xử đúng với năng lực của mình đi. Cậu có biết mình đang nói nhảm nhí gì không? Đối phương có thể …
Phat!
Bóng dáng Chí Tiên Trạch đột nhiên xuất hiện trước mặt quản lý Ngô.
- Huh?
Động tác ấy nhanh đến mức khó có thể tin rằng hắn ta ở cảnh giới Đại Tông Sư.
Quá bối rối, quản lý Ngô cố gắng lùi lại, nhưng Chí Tiên Trạch đã đuổi kịp và đưa tay về phía bụng anh ta.
Push! Push!
- Kuak!
m thanh của một thứ gì đó đang được bắn ra.
Quản lý Ngô lùi lại vài bước và nhìn vào bụng mình.
- Cậu, cái gì …
Phần bụng bê bết máu như thể bị trúng đạn.
Quản lý Ngô không thể biết chuyện gì vừa xảy ra.
- Phù. Chết đi.
Có thứ gì đó thò ra khỏi lòng bàn tay hắn, và khói bốc lên từ đó.
- S … sĩ quan … Chí … cái gì …
Push!
Vào lúc đó, một lỗ thủng được hình thành trên trán của quản lý Ngô.
Đó là viên đạn mà Chí Tiên Trạch đã bắn ra.
- Tên khốn này!
- Sĩ quan Chí!
Một cuộc ám sát bất ngờ.
Quá tức giận, các nhân viên của Sở Võ Thuật đã lao đến và cố tấn công hắn.
Đúng lúc đó, một điều hoàn toàn không lường trước được đã xảy ra.
Push!
- Kuak!
- Uhk!
?! ?!
- Kuak!
Đột nhiên, những người được cho là nhân viên sân vận động bất ngờ tấn công các nhân viên Sở Võ Thuật.
Giống như Chí Tiên Trạch, họ dùng súng có gắn ống giảm thanh, nhắm vào những điểm trọng yếu và giết chết những nhân viên Sở Võ Thuật.
- C - cái quái gì thế …
Vì vậy, Trưởng bộ phận an ninh Tô Dương Tiên không thể giấu được sự bàng hoàng của mình.
Anh ta không thể nắm bắt được tình hình.
Trong chốc lát, tất cả cao thủ võ thuật đều bị giết ngay trước mắt.
- Các ngươi định làm gì?
Cảnh tượng diễn ra chóng vánh nhưng Tô Dương Tiên không hề ngốc để hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh ta không nhớ mọi thành viên của Tòa Thị Chính, nhưng anh có thể biết những kẻ này có thể là ai.
‘Những kẻ khủng bố đột nhập vào Tòa Thị Chính?’
20 người.
Tô Dương Tiên bối rối nói bằng một giọng nhỏ với Phó Thị Trưởng Mễ Khắc đang ở bên cạnh mình.
- Phó Thị Trưởng. Ta nghĩ chúng ta cần phải ra khỏi đây …
Keng!
!?
Đôi mắt Tô Dương Tiên mở to.
Một thứ gì đó cứng rắn đột nhiên chạm vào đầu anh ta.
Khi Tô Dương Tiên từ từ quay đầu lại, anh thấy Phó Thị Trưởng đang chĩa súng vào đầu mình.
- Phó ... phó Thị Trưởng?
Sắc mặt Tô Dương Tiên trở nên biến dạng, không bao giờ nghĩ rằng Phó Thị Trưởng sẽ là một trong những kẻ khủng bố.
Tiếp đó, Phó Thị Trưởng nói.
- Còn camera an ninh thì sao?
Một trong những kẻ đã tấn công nhân viên Sở Võ thuật đáp lại.
- Tất cả đã được lo liệu.
- Tốt lắm.
Lúc đó, ánh mắt Tô Dương Tiên tự nhiên hướng về camera an ninh được treo trên sân vận động.
Nếu chúng hoạt động bình thường thì sẽ có một chấm đỏ nhấp nháy nhưng nó đã tắt.
‘Không thể nào…’
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook