Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 154: Khủng Bố Tại Tòa Thị Chính Tế Nam. (2))
Tô Dương Tiên nhìn Phó Thị Trưởng với đôi mắt run rẩy.
Anh ta chưa bao giờ tưởng tượng rằng phó Thị Trưởng Mễ Khắc sẽ là một trong số họ.
- Phó Thị Trưởng …
Shhh.
Mễ Khắc đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.
Và sau đó hắn nói với Thiên Như Vân.
- Thật bất ngờ. Ta nghe nói rằng cậu chỉ là cấp S thôi, nhưng ta không ngờ cậu lại mạnh đến thế.
Mễ Khắc thực sự ngưỡng mộ sức mạnh của Thiên Như Vân.
Anh ta tiếp tục nói trong khi nhìn thư ký Lưu Tô Hoa.
- Kế hoạch đã thay đổi do biến số là Thủ Vệ Cổng cấp SS, nhưng quyết định của ta không sai.
- Phó Thị Trưởng, chuyện này là sao đây?
Lưu Tô Hoa hỏi.
Mễ Khắc trả lời như thể đang xin lỗi.
- Chà, ta cảm thấy tệ khi để cô dính líu đến chuyện này. Ta không nghĩ rằng Thủ Vệ Cổng cấp SS sẽ là mục tiêu của chúng ta.
- Mục tiêu?
- Đừng lo lắng, chúng ta sẽ sử dụng tốt cơ thể của cô. Rất hiếm khi có cơ hội được giữ thi thể của Thủ Vệ Cổng cấp SS mà.
Đôi mắt Lưu Tô Hoa nheo lại, nhìn xung quanh kẻ thù.
- Các ngươi nghĩ rằng chỉ bấy nhiêu đây có thể ngăn được chúng ta sao?
Lưu Tô Hoa vặn ngón tay để kích hoạt năng lực của mình. Cô đã lên kế hoạch nghiền nát bọn chúng ngay lập tức.
Keng!
Khi đó, Phó Thị Trưởng đã đặt súng gần Trưởng bộ phận an ninh Tô Dương Tiên hơn.
- Sẽ tốt hơn nếu cậu đừng di chuyển đấy?
- Kuak!
Phí Mục Tiên đang ở gần Thiên Như Vân đã phải cau mày.
Phó Thị Trưởng đang bắt Trưởng bộ phận an ninh và sử dụng anh ta như một con tin vậy.
Nếu Trưởng bộ phận an ninh bị giết, thì tất cả những việc mà Tập đoàn Yongchun làm để khiến Tô Dương Tiên đứng về phía họ sẽ trở nên lãng phí. Và nếu anh ta chết, thì công sức và sự đóng góp của họ sẽ chẳng là gì cả.
- Cậu đã nhận được rất nhiều lợi ích từ Tập đoàn Yongchun phải không Trưởng phòng Tô?
- Ph - phó Thị Trưởng …
Phó Thị Trưởng đã phục vụ trong ba nhiệm kỳ tại thành phố Tế Nam.
Tất nhiên, ông ta sớm nhận thức được điều đó.
[Phó Chủ tịch. Tập đoàn chúng ta đã đầu tư rất nhiều vào Trưởng bộ phận an ninh Tô Dương Tiên đấy.]
Phí Mục Tiên truyền âm đến Thiên Như Vân.
Ông muốn nói rằng Tô Dương Tiên không thể chết.
Đúng lúc này, một người khác xuất hiện trên lan can sân vận động tầng hai và nhảy xuống đất.
- Chà! Các cậu đến đúng giờ đấy. Đội 2.
Đội 1 và đội 2 hình như mỗi đội có mười người.
Có vẻ như đây là một băng đảng.
Người đàn ông đội mũ đen và mặc áo khoác burberry đứng trên lan can hình vòm trông giống như tên cầm đầu.
- Giải quyết mấy người kia hơi lâu hơn dự tính.
Khi anh ta nói thì cả sân vận động im lặng.
Phó Thị Trưởng mỉm cười và nói với Thiên Như Vân.
- Ta không biết tại sao mình phải đi tận Tòa Thị Chính để làm việc này, nhưng chúng ta hãy hoàn thành việc này đã.
Keng!
- Huh?
Vì vậy, Tô Dương Tiên đã giật mình với cách di chuyển của khẩu súng. Phó Thị Trưởng mỉm cười và nói tiếp.
- Làm thế nào về kịch bản này đây? Phó chủ tịch Tập đoàn Yongchun không hài lòng với việc ghi danh các cao thủ võ lâm. Trong văn phòng Thị Trưởng, cậu ta thậm chí còn đưa ra một nhận xét hùng hồn rằng là giết tất cả các cao thủ võ lâm và Thủ Vệ Cổng. Phải, nghe được đấy. Hahaha.
!?
Vì vậy, khuôn mặt Tô Dương Tiên trở nên trắng bệch.
Cho đến giờ, anh ta chỉ là một con tin, nhưng giờ chết đã được xác định rồi.
Đó không phải là điều mà Phó Thị Trưởng mà anh ta phục vụ sẽ nói.
- Được rồi, vậy thì.
Shhh!
Phó Thị Trưởng giơ tay.
Thấy vậy, những người có mặt tại sân vận động đã vây quanh Thiên Như Vân, Lưu Tô Hoa và Phí Mục Tiên.
Mễ Khắc có một biểu hiện đầy hài lòng.
‘Ta muốn xem thử Dị Nhân Giả có thể đối phó với thực thể nguy hiểm cấp A …’
Mỉm cười.
Đó là khi Thiên Như Vân cười.
Nó giống như một sự nhạo báng hơn.
‘Gì vậy? Thái độ gì thế?’
‘Cậu ta dường như không biết mình đang ở trong tình huống nào sao?.’
‘Cấp trên nói rằng đây là những Dị Nhân Giả được tạo ra có thể đối phó với các thực thể Alpha cấp A.’
‘Họ nói rằng họ có thể xử lý cả mục tiêu cấp S nữa.’
Ngu ngốc!
Thiên Như Vân nói.
- Ta rất mong chờ về bài kiểm tra nhưng sau tất cả những điều đó, ta đoán cuối cùng thì tất cả cũng vô ích.
- Cái gì?
- Ngươi nghĩ rằng ta không biết về việc ngươi đang cố gắng kéo dài thời gian sao?
- Ngươi đang muốn nói gì …?
Chính lúc đó.
Bóng dáng Thiên Như Vân được bao quanh bởi những Dị Nhân Giả đã biến mất.
- Huh?
Shhh!
- Cái gì?
Đột nhiên, Thiên Như Vân đứng ngay trước mặt Mễ Khắc.
Pak!
- Uhhh!
Rồi Thiên Như Vân đập mạnh đầu hắn ta xuống sàn.
Rầm!
- Kuak!
Lực đập mạnh đến nỗi một nửa phần đầu lún dưới đất.
Khi Mễ Khắc cố gắng ngóc đầu lên thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Thiên Như Vân.
- Cảm ơn ngươi đã đi theo cách mà ta nghĩ ngươi sẽ làm.
!?
- Ngươi vừa cho ta một lý do chính đáng để ta tự tay giết các ngươi rồi đấy.
Nghe vậy, mắt Mễ Khắc đảo lên.
‘T - tên khốn này … hắn muốn giết người trong Sở Võ Thuật sao?’
Thật là nực cười.
Cuối cùng thì hắn không phải là người viết kịch bản …
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook