Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 173: Hãy Thể Hiện Lòng Trung Thành Của Mình. (2)
Hoàng Bảo Nhuận không kìm được lửa giận, hét lên.
- Lựa chọn nào! Chính ngươi đã đe dọa sẽ giết họ.
- Nếu ngươi vẫn muốn giữ vững lòng tự trọng của một cao thủ võ lâm thì không phải vẫn còn cách tốt hơn để kết thúc chuyện này sao?
- Đ - điều đó …
Hoàng Bảo Nhuận không nói nên lời. Hắn ta hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Thiên Như Vân, nhưng lại không tìm được từ ngữ để phản bác.
Những kẻ phản bội đã vì muốn được sống đã lựa chọn quy phục trung thành với Thiên Ma Thần Giáo, và chính những tên cao thủ võ lâm trung thành với Hiệp Hội Võ Thuật đã lựa chọn im lặng, không tấn công những kẻ phản bội.
- Chính bọn chúng đã lựa chọn như vậy.
- Kuk!
Hoàng Bảo Nhuận tức đến mức hộc ra cả máu, cố gắng mắng chửi Thiên Như Vân.
- Dù như vậy thì sao? Ngươi cũng không biết xấu hổ sao? Một kẻ mạnh mẽ như ngươi mà lại dùng cách này để trả thù …
Vồ lấy!
- Ump!
Thiên Như Vân chộp lấy miệng hắn.
- Ta vốn nghĩ ngươi là kẻ hiểu chuyện, nhưng ngươi lại nói quá nhiều.
- Ump! Ump!
- Chẳng phải các ngươi cũng khá giỏi trong việc lập mưu sao? Các ngươi khiến Ma Giáo Chủ đương nhiệm bị cầm tù rồi tìm cách khiến Ma Giáo sụp đổ bởi những cuộc nội chiến?
- Eup! Eup!
‘C - chuyện đó…’
Đôi mắt Hoàng Bảo Nhuận run lên, biết Thiên Như Vân đang nói đến chuyện đã xảy ra 27 năm trước.
Khi đó, ba trong tứ đại thế lực mạnh nhất đã cùng nhau hợp sức lập đổ Thiên Ma Thần Giáo.
Dù biết rằng đây sẽ là một quyết định có thể dẫn đến nhiều cuộc tranh cãi nhưng với mục tiêu tận diệt Tà Đạo lẫn Ma Đạo thì mọi thứ đều được xem là chính nghĩa. Và kết quả là các tông môn của Chính Đạo đã thống nhất toàn bộ võ lâm.
- Các ngươi luôn tuyên truyền nói về sự hòa hợp và công bằng mà.
Thiên Như Vân nắm chặt lòng bằng tay lại.
Rắc!
Khuôn mặt Hoàng Bảo Nhuận dần bị méo mó, răng và hàm đều lẫn lượt gãy vụn. Từ bên trong, máu và nước bọt bắt đầu chảy ra từ cái miệng khép kín.
- Kuaaak!
Quá đau đớn nên Hoàng Bảo Nhuận đã cố gắng đẩy tay Thiên Như Vân ra, nhưng Hoán Minh Ngũ đứng sau ông ta đã kéo tay phải lại và bẻ gãy nó.
Rắc! Rắc!
- Kuak!
- Ta khuyên ngươi đừng cố động đậy.
Hoàng Bảo Nhuận đau đớn vì không thể cử động.
Thấy hắn ta quằn quại, Thiên Như Vân nói.
- Vớ vẩn thật … Cho dù các ngươi có đưa ra những lời hoa mỹ đến đâu, thì các ngươi cũng là những kẻ cặn bã, lấy nỗi đau của người khác để đạt được mục đích của mình. Đó là câu trả lời.
Thiên Như Vân nhìn về nơi mà các cao thủ võ lâm đang chém giết lẫn nhau. Hơn một nửa trong số họ đã chết, mặt đất tràn ngập xác chết, mùi máu tanh nồng nặc khắp nơi.
Bọn họ không còn là những người mang trong mình lòng trắc ẩn và chính nghĩa nữa mà đều là những tên sát nhân máu lạnh giết chết người khác chỉ vì muốn được sống.
‘Cái này … cái này… uh…’
Hoàng Bảo Nhuận không thể nghĩ ra bất cứ điều gì.
Hắn ta muốn phủ nhận sự thật trước mắt, nhưng không thể.
Hoàng Bảo Nhuận lầm bầm với đôi mắt đầy đau khổ.
- C … công … lý … ở … đâu …
- Công lý … ở nơi quái quỷ ...
Khi miệng bị tóm chặt, hắn không thể phát âm đúng, nhưng người ta có thể hiểu ý hắn.
Miệng hắn ta bị bịt chặt và hắn không thể phát âm chính xác các từ nhưng bọn họ đều có thể hiểu được hắn muốn nói gì.
- Chết đến nơi mà vẫn còn ngu muội. Liệu một cao thủ võ lâm có thể nói như vậy không?
Vồ lấy!
- Kuak!
Rắc!
Thiên Như Vân xé nát cái khớp hàm.
Sau đó hắn nói với gã.
- Lịch sử được viết bởi kẻ thắng và sức mạnh chính là công lý.
Trước những lời đó, Hoàng Bảo Nhuận cúi đầu xuống, ánh mắt trở nên vô hồn.
Thiên Như Vân đứng dậy và tiến lại gần Gia Cát Bảo Tiên đang không ngừng run rẩy.
Theo bản năng, gã biết đã đến lượt mình.
Giá như Hằng Ngọc Lâm không phong ấn huyệt đạo thì hắn đã sớm bỏ chạy rồi.
- Thiên Lưu Trường.
- Vâng!
Thiên Lưu Trường tiếp cận Thiên Như Vân sau khi được gọi.
- Ngươi nói muốn báo thù đúng không? Tiếp tục đi.
- Cảm ơn lão tổ!
Sắc mặt Thiên Lưu Trường sáng bừng khi được trao cơ hội.
Thiên Lưu Trường rút kiếm và tiếp cận Gia Cát Bảo Tiên.
Srrng!
Nhìn vào thanh kiếm sắc bén, toàn thân Gia Cát Bảo Tiên run lên.
- Thiên Lưu Trường!
Cái chết đã rất rõ ràng.
Và trước khi chết, ít nhất hắn cũng muốn nói điều gì đó.
- Hãy dẹp bỏ những ảo tưởng rằng ngươi sẽ có thể hồi sinh Ma Giáo bằng cách này đi. Ngươi nghĩ rằng ngươi sẽ có thể đối mặt với toàn bộ võ lâm khi các ngươi yếu hơn so với 27 năm trước sao?
- Đó là lời trăn trối cuối cùng của ngươi?
Thiên Lưu Trường nâng kiếm lên, quyết định chém đầu gã trong một đòn.
Khi đó, Gia Cát Bảo Tiên nhìn Thiên Như Vân.
- Ngươi làm chuyện này khi chỉ tin vào quái vật này ư. Thiên Lưu Trường, đừng nghĩ rằng hắn là quái vật duy nhất trên thế giới này.
Trước những lời đó, Thiên Lưu Trường nheo mắt lại.
Nếu những gì Gia Cát Bảo Tiên nói là đúng thì có nghĩa là còn có một người khác cũng đạt đến đẳng cấp với Thiên Như Vân.
Thiên Lưu Trường thắc mắc hỏi.
- Ngươi đang nói về chủ tịch Hiệp Hội sao?
Thiên Lưu Trường đã nghe tin đồn.
Có tin đồn rằng chủ tịch Hiệp Hội Võ Thuật đã đạt đến Thánh Nhân Cảnh.
Tuy rằng, ai cũng cho rằng đó là một chuyện viển vông.
Gia Cát Bảo Tiên tiếp tục mỉm cười.
- Chỉ có quái vật mới có thể đối mặt với quái vật. Tuy nhiên, ngài ấy đã trở thành quái vật cách đây hơn mười năm trước.
Đó là những gì Gia Cát Bảo Tiên tin tưởng.
Bởi vì hắn tin rằng Thiên Như Vân đợi đến bây giờ mới xuất hiện, có nghĩa là người này vừa mới tiến vào Thánh Nhân Cảnh.
Gia Cát Bảo Tiên liếc nhìn Thiên Như Vân và nói.
- Quái vật không thể đánh bại quái vật trưởng thành!
Nhưng Thiên Lưu Trường đã hỏi.
- À, vậy sao?
!?
Gia Cát Bảo Tiên cau mày.
Hắn ta cố gắng khiêu khích họ, nhưng đó không phải là phản ứng mà hắn mong đợi.
Ít ra, hắn cũng mong họ bối rối hoặc tức giận lên.
Thiên Lưu Trường cười nói.
- Ngươi nói đúng! Quái vật không thể đánh bại quái vật trưởng thành. Làm sao Thánh Nhân Cảnh có thể đánh bại được Thiên Nhân Cảnh?
- Cái gì?
Đôi mắt Gia Cát Bảo Tiên mở to vì kinh ngạc, không thể nghĩ được bất kỳ từ ngữ nào và nhìn thấy thân thể không đầu của mình …
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook