Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 191: Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân. (1)

Sẵn sàng

Sắc mặt của Cố Vương Hiền và Nhiếp Chân đều cứng đờ trước những lời thành sự thật của Bạch Tông.

Đệ Nhị Thiên Ma truyền kỳ mà Bạch Tông luôn nhắc đến.

‘Thiên Ma? Là hắn ta?’

Bởi vì mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Nhiếp Chân nhất thời không kịp phản ứng, sau đó rút thanh đao ra.

Shhh!

Hắn lập tức nhảy lên trần xe Limousine rồi thi triển chiêu thức mạnh nhất.

Lưỡi đao mỏng uốn cong lượn như cánh bướm.

‘Tốc chiến tốc thắng.’

Không nói đến việc đối phương có phải là Thiên Ma hay không nhưng đối phương có thể chặn đứng một chiếc Limousine đang di chuyển với tốc độ nhanh thì hắn ta hiểu đối phương không phải là cao thủ bình thường.

Cho nên, hắn muốn giải quyết đối phương bằng tốc độ.

Chính lúc đó.

Pak!

- Huk?

Nhiếp Chân đã sốc.

Trước khi Nhiếp Chân hoàn thành chiêu thức thì một điều kỳ lạ đã xảy ra.

‘Không đời nào …’

Thiên Như Vân dùng một ngón tay chặn đứng lưỡi đao sắc bén.

Càng kỳ lạ hơn khi ngón tay không có chút vết thương, trái lại, lưỡi đao lại run lên và không thể cử động được.

‘Mình cần rút nó ra.’

Hắn cố gắng thu lại lưỡi đao.

Ngay lúc đó, Thiên Như Vân dùng tốc độ cực nhanh nắm lấy lưỡi đao, kéo nó tới.

Wheik!

- Cuồng Đao. Đã được một thời gian rồi ta không cầm nó.

Thiên Như Vân hoài niệm, tỉ mỉ kiểm tra Cuồng Đao.

Dù đã ngàn năm trôi qua và vô số lần đổi chủ nhưng lưỡi đao vẫn được bảo dưỡng tốt mặc dù có một chút phai màu.

- Trả lưỡi đao cho ta.

Nỗi nhục lớn nhất đối với võ giả là đánh mất vũ khí của mình.

Đó là một sự xúc phạm.

Nhiếp Chân lao tới, cố lấy lại lưỡi đao.

Woong!

Hắn ta thi triển cước pháp, định tấn công vào cổ tay Thiên Như Vân thì bỗng nhiên cảm nhận được một hơi lạnh trên cổ.

Lúc này, Nhiếp Chân mới nhận ra Cuồng Đao đã đặt sát cổ hắn rồi và chỉ cần hắn di chuyển thêm một chút nữa thì hắn sẽ chết ngay.

Kiak!

- Tại sao?

Nhiếp Chân cảm thấy sợ hãi khi cảm nhận được nguồn năng lượng xung quanh tỏa ra từ Cuồng Đao, dường như muốn nói rằng nó đã sẵn sàng đánh bại chủ nhân mình.

Dù mọi chuyện đang diễn ra trước mắt nhưng hắn thực sự không thể hiểu được.

- Quá chậm! Đao pháp của ngươi cần phải nhanh hơn nữa.

- Ngươi … ngươi.

- Rốt cuộc ngươi đã học cái thứ công pháp gì?

Shh!

Cuồng Đao trong tay Thiên Như Vân di chuyển tạo ra những dư ảnh khi như một con bướm.

Đằng sau chiếc kính râm không giấu được đôi mắt chứa chan sự ngỡ ngàng.

- C - cái này!

- Nhưng ngươi vẫn phải trả giá.

- Trả giá?

Đúng lúc này, Cuồng Đao đang rung lắc bỗng nhiên lướt qua cổ tay của Nhiếp Chân.

Xoẹt!

Một đường màu đỏ xuất hiện trên cổ tay.

Tak!

Cổ tay Nhiếp Chân rơi vào trong thùng xe.

Khi đó, những người bên trong xe đều sốc đến nỗi không nói nên lời.

- Ahhh! Tay! Tay ta!

Hữu Ma Vệ hét lên khi bị chặt đứt cổ tay.

- Sao ngươi dám!

Cố Vương Hiền chứng kiến ​​​​cảnh tượng này, hắn ta gồng thân hình to lớn lên với vẻ mặt tức giận và lao về phía nóc xe như quả tên lửa được bắn ra từ khẩu đại bác.

Chachachacha!

Phần còn lại của trần xe đều bị vỡ nát.

Nhưng.

Hắn ta lại không hề hấn gì.

Cố Vương Hiền cau mày.

Hắn nghĩ rằng người thanh niên chắc chắn đã bị đánh trúng, nhưng cuối cùng chỉ có trần nhà là bị vỡ.

Lúc ấy, hắn nhìn Thiên Như Vân vẫn đang lơ lửng.

‘Ta muốn xem thử ngươi có tránh được chiêu này không!’

Phat!

Khi hắn ta nhảy lên, toàn thân chiếc xe rung chuyển.

Cố Vương Hiền nhảy lên không trung và đá Thiên Như Vân ba phát liên tiếp.

Papapak!

Những cú đá đều tập trung vào một điểm nhằm tạo ra sát thương lớn.

Sát thương đó đủ đủ để đánh sập một tảng đá cao hơn 5m.

‘Ngươi không thể tránh nó đâu.’

Hắn ta đã nhắm vào thời điểm đối phương gặp khó khăn khi di chuyển.

Tuy nhiên, mọi chuyện sẽ theo ý muốn của hắn nếu đối phương không phải là Thiên Như Vân.

- Chắc hẳn ngươi là hậu duệ của Cố Vương Cật rồi. Vóc dáng cũng tương tự.

- Gì cơ?

Pak!

- Ugh?

Thiên Như Vân nắm chặt tay lại.

- Quyền khí sao?

Hắn ta đã tung ra cú đấm cực kì mạnh, nhưng bàn tay của Thiên Như Vân không bị thương, trái lại, tay hắn ta không ngừng run rẩy.

- Nắm đấm quá yếu.

- Gì chứ?

Nắm lấy!

Thiên Như Vân nắm chặt tay hơn.

Cố Vương Hiền bối rối định rút tay lại nhưng.

Rắc!

- Kuaaak!

Xương đã bị nghiền nát.

Thiên Như Vân ném Cố Vương Hiền ra giữa đường.

Vút! Thịch!

Sau một vài vòng lăn lộn, Cố Vương Hiền đã kiểm soát được cơ thể mình, hắn ta đứng dậy, khóe miệng ho ra một ít máu.

- Khụ!

Hắn và Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân đều đã sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình nhưng vẫn không phải là đối thủ của người thanh niên trước mắt. Thậm chí, trông đối phương không hề có chút tổn hại nào.

‘Thứ sức mạnh khủng khiếp gì đây?’

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...